Người Yêu Qua Mạng Khuyên Tôi Ngừng Yêu Đi - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương


"Không sao chứ?"


Rượu không đổ lên người tôi, mà lại làm ướt sũng cả quần của Chu Vọng.


Tôi vội vàng vớ lấy mấy tờ khăn giấy, cuống quýt lau cho cậu ấy.


Chu Vọng còn hoảng hốt hơn cả tôi, cậu ấy suýt thì bật dậy, đỏ mặt tía tai từ cổ lên đến tận mang tai.


Cậu ấy lúng túng ra mặt, muốn ra tay ngăn tôi lại mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.


Tôi mới sực nhận ra mình đang lau chỗ nào, liền vội vàng rụt tay lại—— Ngước mắt lên, tôi chạm ngay phải một ánh nhìn đầy dò xét.


Thẩm Tu Minh đang nhìn tôi.


Còn có cả dàn trai xinh gái đẹp đứng sau lưng anh nữa.


Người bạn nữ đứng gần anh nhất khẽ há miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.


Cô ấy để mái tóc ngắn cá tính, chiếc áo len cao cổ tôn lên vóc dáng mảnh mai, gương mặt thanh tú, đôi mắt to tròn, toát lên vẻ trí thức mà vẫn rất đáng yêu.


Thẩm Tu Minh mặc chiếc áo len đen, trên tay vắt chiếc áo vest xám, sống mũi đeo kính, nét mặt chẳng có lấy một tia cười.


Tôi nghe thấy cô gái kia cảm thán: "Oa, tuổi trẻ thật tốt quá~ "


Giáo sư Trần đứng bên cạnh trêu chọc: "Kiều Chi, em cũng có lớn hơn họ bao nhiêu đâu, em cũng có thể tìm một cậu sinh viên——."


"Cút cút cút!" Cô ấy vừa nói vừa giơ túi xách lên định đập đối phương.


"Đi thôi." Thẩm Tu Minh lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt lướt qua tôi mà không hề dừng lại.


Tôi mấp máy môi, những lời chưa kịp thốt ra nghẹn lại nơi cổ họng rồi nuốt ngược vào trong.


Nhóm người lướt qua chiếc bàn ồn ào của chúng tôi, đi thẳng về phía phòng bao.


Đợi họ vào phòng rồi, mới có người bắt đầu nhỏ giọng bàn tán: "Thấy chưa? Người đẹp bên cạnh giáo sư Thẩm là giáo sư Kiều Chi đấy, tớ từng xem bài phỏng vấn cô ấy trên tạp chí rồi, không ngờ lại trẻ đến thế!"


"Xinh đẹp thật! Học thuật lại còn xuất sắc nữa, đúng là trai tài gái sắc, cực kỳ xứng đôi với giáo sư Thẩm!"


"Nghe nói bố cô ấy mở bệnh viện, gia đình có truyền thống y học. Lần này về nước cũng là theo lời mời của giáo sư Thẩm đấy."


"Giáo sư Thẩm của chúng mình thì từ nhan sắc, vóc dáng đến học thức đều đỉnh cao, tớ cứ thắc mắc mãi không biết kiểu người thế nào mới xứng với đóa hoa trên đỉnh núi cao này, hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt."


"Hazzz... đúng là người so với người chỉ có nước phát điên. Chỉ hơn nhau vài tuổi mà cảm giác như người ở hai thế giới khác nhau vậy."


Phải rồi. Đúng là không còn chung một thế giới nữa rồi... 


"Cẩn thận!"


Tay tôi vô ý chạm phải vỉ nướng đang nóng hổi.


Mu bàn tay ngay lập tức bị bỏng đỏ một mảng.


Chu Vọng cuống cả lên, đi khắp nơi xin túi chườm đá cho tôi.


Tôi bảo không sao, chỉ cần đi rửa nước lạnh là được. Cậu ấy không yên tâm nên đòi đi theo.


Tôi định gọi Đào Tử, nhưng thấy cậu ấy đã say khướt gục xuống bàn rồi, nên đành đứng dậy đi cùng Chu Vọng.


Cậu ấy bảo ít nhất phải xả nước lạnh ba phút, cậu ấy sẽ đứng ngoài đợi tôi.


Nhà vệ sinh không một bóng người.


Tôi vặn vòi nước, mặc kệ tiếng nước chảy róc rách vang vọng trong không gian nhỏ hẹp.


Nhìn mình trong gương: búi tóc củ tỏi rối bù, chiếc áo thun trắng đơn giản, quần jeans giặt đến bạc màu... So với một Kiều Chi chín chắn, kiêu sa thì đúng là một trời một vực.


Quả nhiên không có so sánh thì sẽ không có đau thương.


Lúc trước vì lòng đố kỵ trỗi dậy, tôi còn ác ý đoán mò: biết đâu Kiều Chi chỉ là một mọt sách chính hiệu, không biết ăn diện, chỉ biết mỗi học thuật, với Thẩm Tu Minh cũng chỉ là đồng nghiệp hay bạn bè gì đó thôi.


Biết đâu... mình vẫn còn cơ hội.


Nhưng khi tận mắt chứng kiến hai người họ tuyệt vời đến thế, tôi buộc phải đối mặt với sự u ám trong lòng mình.


Ánh mắt Kiều Chi nhìn Thẩm Tu Minh, tôi thấy quen thuộc quá đỗi.


Y hệt như cái cách tôi nhìn Thẩm Tu Minh sau khi biết được thân phận thật sự của Brand vậy.


Nước mắt chẳng biết đã rơi xuống từ lúc nào.


Tôi dùng mu bàn tay không bị bỏng lau sạch nước mắt, thầm tự cổ vũ bản thân trong gương: 


[Sầm Sầm! Chẳng qua cũng chỉ là một Thẩm Tu Minh thôi mà! Có gì ghê gớm đâu!]


Tôi dụi mắt, bước đi lảo đảo.


Lúc nãy không cẩn thận dụi rơi mất kính áp tròng, nên tầm nhìn có chút mơ hồ.


Bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi loáng thoáng thấy một bóng người cao lớn đang tựa bên hành lang.


"Chu Vọng? "


Chẳng phải đã bảo cậu ấy cứ về trước đừng đợi mình rồi sao? Sao vẫn còn... 


“Rầm” một cái.


Chân tôi dẫm trúng tấm biển báo "Chú ý sàn trơn" ngay cửa, cả người đổ ập về phía trước—— Không có cảm giác đau đớn hay nhếch nhác như tôi tưởng tượng.


Có ai đó đã kịp thời vươn tay đỡ lấy tôi.


Tôi gượng dậy, lòng bàn tay áp vào một khuôn ngực vô cùng rắn chắc.


"Xin lỗi! "


Đúng là dân thể thao, cơ ngực này không phải dạng vừa đâu.


Tôi vừa định rụt tay lại thì cổ tay đã bị tóm chặt.


Một giọng nói trầm đục vang lên bên tai: "Sao thế, nhận nhầm người rồi mà vẫn còn sờ?"


Là giọng của Thẩm Tu Minh.



Tôi hoảng hồn như thể bị gai đâm, cuống quýt lùi lại phía sau.


Vừa lùi tôi vừa không quên lẩm bẩm: "Giáo sư, em không cố ý sờ thầy đâu! "


Kết quả là tôi dẫm phải tấm biển báo mình vừa làm đổ, cả người trượt thẳng về sau—— 


Trước khi ngã chổng vó, thâm tâm tôi gào thét: 


[Hôm nay đúng là xúi quẩy quá mà!] 


Thẩm Tu Minh khẽ chậc lưỡi một tiếng, bàn tay lớn của anh ôm lấy eo tôi, thuận thế kéo tôi vào lòng.


Chuyện này là sao vậy nè??! 


"Sầm Sầm! Cậu đâu rồi?" Đào Tử vừa đi vào vừa gọi ới ơi, cậu ấy vịn vào bồn rửa mặt nôn một lúc, thấy tôi không có ở đó thì lại đi ra ngoài.


"Giáo sư...? "


Khi nhận ra mình và Thẩm Tu Minh đang chen chúc trong một không gian chật hẹp, tim tôi suýt thì nhảy ra khỏi lồng ngực.


Ngay trước khi Đào Tử bước vào, anh đã kéo tôi vào một gian phòng nhỏ rồi bịt chặt miệng tôi khi tôi định hét lên.


Mãi đến khi Đào Tử đi rồi, hơi thở mới quay trở lại với lá phổi của tôi.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo