Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi ôm chặt lấy điện thoại, chẳng mảy may để tâm xem anh đang nói gì, mà cứ thế trút hết những rắc rối mình đang gặp phải ra như đổ đậu.
Anh chẳng nói chẳng rằng, bảo tôi cứ đứng đợi ở tầng một ký túc xá, đừng có chạy đi đâu lung tung.
Chưa đầy 20 phút sau, bóng hình quen thuộc đã xuất hiện đúng như lời hẹn.
Tôi lao tới, chẳng buồn quan tâm liệu có ai nhìn thấy hay không, cứ thế nhào thẳng vào lòng Thẩm Tu Minh.
Anh không đẩy tôi ra, khẽ xoa đầu tôi: "Không sao đâu. Tối nay em cứ qua chỗ anh ở tạm đã."
Mái tóc vẫn còn bết dính, người ngợm cũng chưa tắm rửa sạch sẽ, lúc này đây tôi chỉ muốn tìm ngay một nơi có nước nóng để tắm mà thôi.
Tôi hoàn toàn quên mất sức ảnh hưởng của việc "đến nhà Thẩm Tu Minh ở".
Thẩm Tu Minh thuê một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách gần đại học Z, trông rất gọn gàng và sạch sẽ.
Anh xả sẵn nước nóng trong bồn tắm cho tôi, rồi bảo tôi đi tắm trước.
Khi tắm xong bước ra, tôi thấy trên bàn đã đặt sẵn một bát nước đường nóng hổi.
Thẩm Tu Minh để lại mảnh giấy nhắn, bảo tôi cứ yên tâm ở lại đây đêm nay, còn anh sang ngủ nhờ chỗ Trần Húc một đêm.
Tôi vừa húp nước đường nóng vừa nhắn tin hỏi anh tại sao lại bỏ chạy mất rồi.
"Giáo sư Thẩm ơi, bộ thầy sợ em ăn thịt thầy hay sao?"
Anh gửi mấy cái nhãn dán hình đánh mông để bày tỏ sự phản kháng.
Kể từ khi làm sáng tỏ mọi chuyện, tôi rất thích gọi anh là "Giáo sư Thẩm" khi chỉ có hai người, mỗi lần như vậy, tai anh đều đỏ ửng lên như muốn nhỏ máu.
Đúng lúc tôi đang tưởng tượng ra dáng vẻ lúng túng của anh thì đối phương lại gửi tin nhắn mới:
"Đúng rồi, em mang tập tài liệu trên bàn trà về nhé. Có thể cùng xem với bạn cùng phòng và bạn bè của em."
Đến khi tôi nhìn rõ tập tài liệu dày cộp được đóng gáy bằng giấy A4 kia là gì, trái tim tôi bỗng chốc mềm nhũn ra.
Đó là những ghi chép tóm tắt về hệ thống kiến thức vật lý đại học, các điểm khó trong cơ học lượng tử, cùng với những lời khuyên về việc lựa chọn hướng thi thạc sĩ.
Tài liệu được in trên giấy A4, có những dòng chú thích bằng bút máy với nét chữ thanh tú, cương nghị.
Tôi lật từng trang một, dường như thấy được dáng vẻ Thẩm Tu Minh đang ngồi bên bàn làm việc, tỉ mỉ chuẩn bị những thứ này cho mình.
Cả trái tim tôi như được ngâm mình trong một dòng nước ấm áp.
12
Cuối tuần, Đào Tử lôi tuột tôi ra khỏi đống sách vở bài tập chất cao như núi.
"Rèn luyện trí não cũng có nhiều cách khác mà!" Cậu ấy tỏ vẻ bí hiểm dẫn tôi lên tầng thượng của một trung tâm thương mại mới mở.
"Cái phòng trò chơi mật thất mới khai trương này đang giảm giá 50% toàn bộ đấy!"
Tôi hỏi: "Chỉ có hai đứa mình thôi à? Sao lập đội chơi được?"
Đào Tử: "Yên tâm đi, tớ tìm được người rồi."
Đến khi nhìn thấy gương mặt hơi ửng đỏ của Chu Vọng, tôi chỉ muốn chết quách cho xong.
Tôi mím chặt môi, cố gắng giữ nụ cười gượng gạo trên mặt, hạ thấp giọng hỏi: "Sao cậu không bảo trước với tớ là cậu ấy cũng đến?"
"Thì tại tớ thấy lần trước hai người trò chuyện khá hợp rơ nên mới muốn tạo cơ hội chút thôi mà. Thế nào, màn sắp xếp này của tớ đỉnh chứ!"
So với ý định muốn chết, tôi còn muốn bóp chết cái "đồ đáng yêu" này hơn.
Ba người chơi khác ghép đội với chúng tôi đến muộn kinh khủng, cuối cùng còn báo là không tới nữa.
Tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm một cái thì đột nhiên có người lên tiếng trêu chọc: "Ồ, các bạn nhỏ ơi, các em đang thiếu mấy người thế?"
Vừa quay đầu lại, tôi đã thấy Trần Húc, Thẩm Tu Minh và Kiều Chi đang đứng cách đó chưa đầy một mét.
Hóa ra ba người họ vừa hay cũng đang dùng bữa ở tầng thượng này.
Tôi chợt nhớ ra Thẩm Tu Minh từng hỏi tôi có rảnh vào cuối tuần hay không. Hóa ra là anh muốn dẫn tôi đi gặp bạn bè của mình sao?
Nếu không phải vì Đào Tử đã mua vé và hẹn trước với mình thì dù có chuyện gì tôi cũng sẽ đi. Thế nên tôi đành phải bảo với anh là mình đã có hẹn với bạn rồi.
Nhưng bây giờ lại bắt gặp tôi đang ở cùng một chỗ với Chu Vọng thế này, tính chất câu chuyện đã hoàn toàn thay đổi mất rồi.
Phải biết rằng chỉ cần nhắc đến hai chữ "Chu Vọng", Thẩm Tu Minh cũng đủ để hờn dỗi rất lâu.
Anh chắc chắn sẽ hiểu lầm rằng tôi bận "hẹn hò" với Chu Vọng nên cuối tuần mới không rảnh.
Quả nhiên, Thẩm Tu Minh khoanh tay đứng đó, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Chu Vọng, đôi mắt tối sầm lại.
Xong đời rồi, hỏng bét hết cả rồi.
Sau lưng tôi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Chu Vọng còn tiến lại gần hỏi sao sắc mặt tôi lại kém đến thế.
Ngay lập tức tôi bật người ra xa, trốn sau lưng Đào Tử: "Không sao đâu, tại tớ thức khuya thôi."
Đào Tử vốn tính tự nhiên, vừa lên đã hỏi giáo sư xem có muốn chơi cùng không, vì 3 người họ đang đợi ghép thêm 3 người nữa cho đủ đội 6 người.
Trần Húc không nói gì, quay đầu lại nhìn cặp trai xinh gái đẹp bên cạnh mình.
Kiều Chi tỏ ra rất hứng thú, đã bắt đầu xem qua phần giới thiệu thông tin trò chơi.
Thẩm Tu Minh - người mà tôi cứ ngỡ sẽ từ chối ngay lập tức - bỗng nhướng mày, thậm chí còn nở một nụ cười hiếm hoi: "Dù sao cũng không vội, chơi cùng đi."
Chẳng riêng gì chúng tôi, ngay cả Trần Húc cũng kinh ngạc tột độ.
"Thẩm Tu Minh, cậu OK thật không đấy? Cậu chơi trò này bao giờ chưa, có biết nó là cái gì không? Lát nữa đừng có mà hét toáng lên trước mặt sinh viên đấy nhé."
"Cậu tưởng tôi giống cậu à?" Thẩm Tu Minh thản nhiên đáp trả.