Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi chợt nhớ tới chuyện Chu Vọng cũng nhắc đến sữa tắm, bèn buột miệng nói: "Vậy để em tặng thầy loại sữa tắm cùng loại nhé! "
Người ông đang tựa vào vai tôi khẽ bật cười, độ rung từ lồng ngực truyền đến tận tim tôi, khiến cả người tê dại.
Anh hơi nhỏm người dậy, khẽ nhướn mi, đưa tay nâng cằm tôi lên: "Bảo bối còn ngoan và đáng yêu hơn những gì tôi tưởng tượng."
Đầu ngón tay thô ráp mơn trớn đôi môi tôi, những lời nói nồng nặc mùi rượu vây quanh bên tai: "Phải làm sao đây, em còn nửa năm nữa mới tốt nghiệp, tôi đã tự hứa với lòng mình là trước lúc đó sẽ không hôn em."
Khuôn mặt thanh tú lạnh lùng của anh vì say mà nói mấy lời mê sảng, khiến tai tôi nóng ran: "Vậy em đi nhé? "
Anh mỉm cười ôm lấy eo tôi: "Nhưng em có thể hôn tôi mà."
Cái lý lẽ lưu manh gì thế này?
Lừa trẻ con chắc.
Chỉ là... Thấy Thẩm Tu Minh tựa vào cửa, đôi mắt say khướt khẽ nhướn lên, có vẻ như anh chắc chắn rằng tôi không dám hôn anh.
Nhân lúc anh không để ý, tôi kiễng chân lên hôn nhẹ vào khóe môi anh một cái.
Giây tiếp theo.
Trời đất quay cuồng.
Thẩm Tu Minh một tay đỡ sau gáy tôi, một tay nâng cằm tôi lên, ép tôi vào cánh cửa.
Ánh mắt anh sâu thẳm, hơi thở dồn dập, anh từ từ cúi người xuống... Nếu tôi mà có đeo máy đo nhịp tim thì chắc chắn nó sẽ phát cảnh báo liên hồi mất.
Cuối cùng, Thẩm Tu Minh chỉ dùng ngón tay cái chặn lên môi tôi, rồi đặt một nụ hôn đầy kìm nén lên đốt ngón tay của chính mình.
Hơi thở quyện vào nhau, hệt như một ngọn lửa thiêu rụi mọi rào cản.
Rõ ràng là chưa chạm vào nhau, vậy mà tôi vẫn bị "hôn" đến mức bủn rủn cả chân tay, đành phải bám víu vào vai anh.
Vài phút sau, anh mới lưu luyến buông tôi ra, bảo tôi đi ra trước để anh bình tĩnh lại một chút.
Tôi thắc mắc không biết anh cần bình tĩnh cái gì.
Nhưng khi nhìn xuống dưới, tôi suýt chút nữa thì hét lên kinh ngạc.
Tôi đỏ mặt bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Vừa đi được vài bước, tôi đã thấy Đào Tử đang say khướt đi tìm mình khắp nơi.
Tôi đỡ lấy vai cậu ấy, định đưa "con sâu rượu" này về trước.
Vừa rút điện thoại ra định đặt xe, màn hình bỗng hiện lên tin nhắn đầu tiên của Brand sau khi kết bạn lại.
[Anh gọi xe cho em rồi. Biển số xe và số điện thoại tài xế đây, còn đây là số của anh.]
[Về đến ký túc xá thì nhắn tin cho anh nhé.]
Đây chính là sức hút của "người lớn" sao?
Giải quyết nỗi lo của bạn, lo toan cả những điều bạn chưa kịp nghĩ tới.
Tôi đẩy Đào Tử vào trong xe, dùng điện thoại của cậu ấy gọi cho em trai cậu ấy một cuộc.
"Đợi đã!" Đào Tử vốn đang say như chết bỗng bật dậy, suýt thì cộc đầu vào trần xe.
Tôi vội vàng ấn cậu ấy ngồi xuống.
"Sầm Sầm! Cậu thay đổi rồi!" Cậu ấy chỉ tay vào tôi: "Sao cậu lại đặt xe sang đắt tiền thế này! Lãng phí quá! "
Tôi lập tức bịt miệng cậu ấy lại, chỉ sợ bác tài xế sẽ đuổi cậu ấy xuống xe mất.
Về tới ký túc xá, tôi tắm rửa thật nhanh rồi chui tọt vào trong chăn.
Tôi nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
[Em về đến nơi rồi. Còn thầy?]
Một lát sau, Brand trả lời: [Ừm, anh cũng về rồi. Vừa mới tắm xong.]
Chưa kịp hoàn hồn thì màn hình bỗng hiện lên một tấm ảnh chụp nửa thân người không lộ mặt.
Chiếc áo choàng tắm hơi trễ xuống, để lộ khuôn ngực săn chắc thấp thoáng, những giọt nước lăn dài rồi biến mất sau vòng eo.
Cảm giác như anh vẫn chưa tỉnh rượu, chứ một Thẩm Tu Minh tỉnh táo thì sao có thể gửi "phúc lợi" thế này cho mình được?
Tôi lập tức lưu ảnh lại, đây là lần đầu tiên tôi gọi tên thật của Brand: [Thẩm Tu Minh, ngủ ngon nhé.]
11
Trên mạng có một bài đăng cực hot: Làm sao để biết mối quan hệ giữa hai người đã thay đổi.
Tôi dự định trước khi công khai chuyện tình cảm sẽ học thuộc từng điều một, rồi làm ngược lại hoàn toàn.
Công việc dạy thay của Thẩm Tu Minh đã bàn giao xong, dù anh không còn là thầy giáo của tôi nữa, nhưng trong mắt mọi người, anh vẫn là "Giáo sư Thẩm".
Vì nhu cầu công việc, anh sẽ tạm thời ở lại trường tôi để thực hiện trao đổi học thuật.
Về mặt công khai, nếu chúng tôi có chạm mặt ở trường thì vẫn giữ đúng quan hệ giáo sư và sinh viên.
Làm sao để giả vờ không quen biết Thẩm Tu Minh trước mặt người quen đã trở thành thử thách mới của tôi bên cạnh việc ôn thi.
Chúng tôi lén lút "hẹn hò" ở những góc khuất trong thư viện, nơi mà sóng điện thoại chẳng thể chạm tới.
Anh đọc sách, còn tôi ôn bài.
Năm tháng tĩnh lặng và bình yên.
Chúng tôi còn cùng nhau chạy bộ trên sân vận động của trường vào những buổi sáng sớm khi trời vừa hửng sáng.
Khi thì chúng tôi một trước một sau, khi thì lại sánh bước bên nhau.
Những ngày tháng trôi qua bình dị và quy củ như thế khiến tôi ăn khỏe hẳn ra, mà hiệu quả ôn tập cũng tăng lên gấp bội.
Bạn cùng phòng hỏi tôi dạo này có phải vừa trúng số hay không.
Mới mấy hôm trước còn ủ rũ rã rời, thế mà chỉ vài ngày sau đã đột nhiên rạng rỡ hẳn lên.
Tôi chỉ có thể cười bảo rằng đó là nhờ thói quen ngủ sớm dậy sớm mà thôi.
Những ngày tươi đẹp kéo dài chưa được bao lâu thì cuộc sống lại bắt đầu trêu đùa tôi một chút.
Chẳng hạn như tối nay, tôi ở lại ký túc xá một mình để ôn tập, trong khi mọi người đều đã đi chơi hết cả.
Kết quả là đang gội đầu dở thì bỗng nhiên bị mất cả điện lẫn nước.
Tôi quấn đại mái tóc lại, khoác vội chiếc áo ngoài rồi xuống lầu tìm quản lý ký túc xá.
Họa vô đơn chí, người quản lý lại bận đi họp mất rồi.
Tối nay dường như mọi người đã hẹn trước với nhau, tất cả đều ra ngoài cả.
Cả tòa ký túc xá im lìm đến đáng sợ.
Nghĩ đến chuyện gần đây có kẻ biến thái hay trộm đồ lót ở ký túc xá nữ, một luồng khí lạnh bỗng chạy dọc sống lưng tôi.
Đúng lúc này, tôi chợt nhận được điện thoại của Thẩm Tu Minh, anh hỏi tôi cuối tuần này có rảnh không.