Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
"Phía trước 150 mét, hướng hai giờ, là nam chính định mệnh của cô."
Âm thanh điện tử vang lên trong đầu tôi.
Tôi hoảng hốt: "Không phải chứ, anh hệ thống có tích hợp cả ống nhòm à?"
"…"
Đợi mãi hệ thống cũng không lên tiếng.
Hừ, làm cao cái gì chứ.
Một tuần trước, tôi ngủ gật trong lớp toán cao cấp.
Tỉnh dậy thì phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn truyện học đường kiểu “lãng tử quay đầu là bờ”, còn bị buộc phải gắn kết với hệ thống.
Chuyện quái quỷ gì vậy trời.
Tôi chui rúc ở nhà ăn chơi cả tuần, nhàn nhã sơn móng tay.
"Chuyện tình cờ gặp gỡ mà cũng bắt tiểu thư đây tự thân vận động à? Tôi nói này, nam chính nên là người chủ động tìm đến tôi, cầu xin được ở bên tôi mới đúng!"
Vừa dứt lời, hệ thống lập tức tặng tôi một cú cốc đầu.
Tôi uất ức: "Ai bảo không thể chiều chuộng tiểu thư nhà giàu chứ?"
Hệ thống không nhịn nổi nữa, dùng một luồng sức mạnh vô hình đẩy tôi ra khỏi nhà.
Công nhận cũng khá thần kỳ thật.
"Nếu cô còn không lại gần bắt chuyện, anh ta sẽ đi mất đấy. Hè này Thẩm Nhượng Từ sẽ ra nước ngoài, các người chỉ có thể tình cờ gặp lại khi vào học kỳ mới."
Giọng hệ thống trầm thấp, lạnh lùng không mang chút cảm xúc.
Tôi xoa cằm suy nghĩ: "Theo lý thì truyện này phải có phản diện nhỉ?"
"Ừ."
"Vậy nếu tôi chinh phục phản diện thì có tính là…"
Chữ “hoàn thành nhiệm vụ” còn chưa kịp nói ra thì đã bị hệ thống vội vã cắt ngang.
Nó gần như nghiến răng nghiến lợi: "Cô đừng có mà mơ!"
???
Khoan.
Sao phản ứng của nó dữ dội vậy?
Tôi giậm chân, bước về phía Thẩm Nhượng Từ.
Để xem nam chính của tôi đang làm gì nào (hình ảnh con mèo ló đầu rình rập.JPG).
Điếu thuốc trong miệng Thẩm Nhượng Từ đã cháy một nửa, khói thuốc mờ mịt, qua làn khói lượn lờ, có thể thấy gương mặt tuấn tú bất kham của anh ta.
Tôi đưa mắt nhìn xuống, thấy trong tay anh ta cầm mấy hộp bao cao su.
Tốt, tốt lắm.
Không nhìn thì thôi, nhìn xong giật cả mình.
Ngay khi ánh mắt Thẩm Nhượng Từ chuẩn bị lia về phía tôi, tôi lập tức rẽ ngoặt rời khỏi cửa hàng tiện lợi.
Giọng hệ thống đầy ngờ vực: "Cô cứ thế bỏ đi à?"
Tôi nửa cười nửa không: "Hôm nay hình như anh ta không tiện quen tôi thì phải."
Hệ thống không nói gì thêm.
Chắc bị tôi chọc điên rồi.
Buổi tối, tôi nghe thấy tiếng động dưới tầng, nghi hoặc mở cửa, đúng lúc gặp được cô giúp việc đang đi lên.
"Ai ở dưới tầng thế?"
Cô giúp việc che miệng, khẽ giọng nói: "Cô chủ, là ‘con chuột thối’ đó quay về rồi."
"Chuột thối?"
"Cô chủ quên rồi sao? Là Tạ Trì Úc đấy, mấy hôm trước bị cô mắng một trận, rồi chẳng quay về nữa, không biết vì sao hôm nay lại trở về."
Khi nhắc tới Tạ Trì Úc, mặt cô giúp việc tràn đầy chán ghét.
"Sao tôi lại mắng anh ta?"
Cô giúp việc bĩu môi.
"Ôi trời, cô chủ đúng là quý nhân hay quên. Tạ Trì Úc ấy à, được cha cô tài trợ đi học, còn ở nhờ trong nhà mình. Hừ, đúng là như ký sinh trùng."
Tôi cau mày, bước xuống tầng.
Dù còn cách khá xa, tôi vẫn nhìn thấy bóng dáng người kia trong phòng khách.
Dáng người thẳng tắp, vai rộng eo thon, đúng kiểu hình mẫu lý tưởng của tôi.
Tôi thăm dò cất tiếng: "Tạ Trì Úc?"
Anh ta quay đầu lại.
Thanh niên ấy có đường nét khuôn mặt sắc sảo, tóc không che đi được ánh mắt lạnh lùng, sống mũi cao, môi mỏng, cả người toát lên vẻ xa cách như không thể chạm vào.
Đôi mắt đen láy nhìn tôi chăm chú, rồi chậm rãi rũ xuống.
Giọng hơi khàn, nhịp điệu chậm rãi:
"Cô chủ."