Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
2
Tôi nhíu mày, giọng nói hay thật, nghe mà thích.
"Bao lâu không về rồi, sao thế?" Tôi ngừng một chút, đầy hứng thú nhìn anh ta, "Trong lòng có ý kiến gì với tôi à?"
Hàng mi đen dày của Tạ Trì Úc khẽ chớp, rũ xuống nhìn chằm chằm sàn nhà.
Giọng nói trầm thấp, rõ ràng và từ tốn vang lên: "Không có đâu, cô chủ."
"Lại đây." Tôi nằm dài trên ghế sofa, chống đầu, vẫy tay gọi anh ta.
Tạ Trì Úc đi về phía tôi, cúi đầu khiến tôi không nhìn rõ vẻ mặt.
"Bóp chân cho tôi đi."
Anh ta ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với nụ cười rạng rỡ đầy táo bạo của tôi.
Cặp chân trắng muốt chói mắt lộ ra dưới chiếc váy dây màu đỏ của tôi.
Cổ tay trắng bệch của Tạ Trì Úc lộ ra một đoạn, lực tay vừa phải, rất dễ chịu.
Nhưng tôi lại muốn làm chuyện xấu.
Tôi bất ngờ đá một cú vào đầu gối Tạ Trì Úc.
Vì hành động bất ngờ đó, đầu gối trái của Tạ Trì Úc đập mạnh xuống sàn phát ra tiếng "bịch" rõ to.
Tôi ngồi bật dậy, chu môi: "Tay run cái gì mà run thế?"
Tạ Trì Úc vẫn giữ nguyên tư thế quỳ một chân, mặt căng cứng, giọng trầm trầm:
"Xin lỗi, cô chủ, tôi hơi căng thẳng."
Tôi "hừ" nhẹ một tiếng.
Thấy tôi có vẻ không vui, Tạ Trì Úc lập tức đứng dậy muốn tiếp tục xoa bóp. Tôi giữ lấy vai anh ta, ghé vào tai anh ta thổi khí.
"Thôi đi, lát nữa xoa đến mức anh phản ứng rồi, tôi cũng không giúp anh dập lửa đâu đấy."
Mặt Tạ Trì Úc lập tức đỏ ửng, đỏ đến tận mang tai.
Mồ hôi trên trán cũng theo gò má chảy xuống chiếc cằm sắc sảo.
"Không, không đâu. Tôi không dám có ý gì với cô chủ cả."
"Ồ?"
Tôi túm lấy cánh tay Tạ Trì Úc, kéo anh ta lại gần mình hơn.
Hơi thở ấm nóng phả lên cổ anh ta, gằn từng chữ một: "Vậy nếu tôi nói, tôi có ý gì đó với anh thì sao?"
Tạ Trì Úc né tránh ánh mắt, không dám nhìn tôi, giọng khàn khàn như bị cát mài qua.
"Cô chủ, cô, cô đừng đùa nữa."
"Tôi không đùa."
Tạ Trì Úc nhất thời im bặt, chỉ có vành tai là vẫn đỏ bừng.
Tôi khẽ nhếch môi đỏ, người thật thà, đúng là nhàm chán quá đi!
Tôi không thèm để ý anh ta nữa, xoay người rời đi, còn cố tình va nhẹ vào người Tạ Trì Úc một cái trước khi định bước lên tầng.
Anh ta chặn trước mặt tôi, đôi mắt ánh lên màu lam nhạt như thuỷ tinh, giọng nói nhẹ nhàng: "Cô chủ, chân rất dễ nhiễm lạnh, nhớ mang dép vào."
Tôi quay đầu lườm anh ta một cái: "Anh nói cái gì? Không lẽ tôi không biết?"
Cái tên thật thà chẳng hiểu phong tình gì cả!
Tôi tức giận đá thêm một cú nữa, nhưng lần này Tạ Trì Úc nhanh tay chụp lấy chân tôi.
"Chờ một chút."
Anh ta quay người đi tới sảnh trước gần cửa nhà, lấy ra một đôi dép bông màu hồng hình thỏ, đặt trước mặt tôi.
Tôi mang vào mà chẳng buồn cảm ơn, cũng không quay đầu lại, cứ thế đi lên tầng.
Nhưng tôi không hề biết, khóe môi Tạ Trì Úc lúc đó nhẹ nhàng cong lên một chút, chỉ là rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thường.
3
Nửa đêm, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
“Này, anh hệ thống.”
Không có hồi âm.
Tôi đổi giọng sang khẩn trương: “Anh hệ thống ơi, xong rồi, không ổn rồi!”
Lần này hệ thống vội vàng online: “Sao thế?!”
“Tôi hỏi thật này, Tạ Trì Úc có phải phản diện không?”
Im lặng.
“Hệ thống, anh nói gì đi chứ!”
“Phải. Sao cô biết?”
Tôi nhếch môi: “Tôi đoán thôi, ánh mắt anh ta nhìn tôi không trong sáng tí nào~”
Hệ thống như bị sặc, ho liền mấy tiếng, lầm bầm một câu: “Không thể nào.”
Tôi bỗng thấy hứng thú: “Ối dào, anh không biết thôi, thân hình anh ta ấy, đúng là được việc lắm.”
Giọng hệ thống lạnh băng, như thể sắp phát điên: “Cô có thể nói ít đi một chút không?”
Ủa?
Tôi chọc gì anh ta?
“Tôi nói trong đầu mà, ngoài anh ra có ai nghe được đâu.”
Tôi bực bội đáp lại.
Hệ thống im lặng mấy giây, rồi hừ lạnh một tiếng:
“Hừ.”
Một lát sau, tôi lại hớn hở nói: “Nhìn là biết làm tốt lắm.”
“CÔ!”
Tôi đảo mắt.
“Cô gì mà cô? Kích động cái gì chứ, tôi có khen anh đâu!”
Hệ thống như bị tôi chọc tức, “đô đô” mấy tiếng rồi đột ngột offline.
Sáng hôm sau tôi dậy rất sớm, xuống tầng tìm một vòng mà chẳng thấy bóng dáng Tạ Trì Úc đâu.
Tôi gọi hệ thống trong đầu cả buổi, cuối cùng cũng được trả lời: Tạ Trì Úc đi làm thêm rồi.
“Ồ, ra vậy à.” Tôi gật đầu. “Anh ta ngoan thật đó.”
Điện âm của hệ thống hơi là lạ: “Anh ta… ngoan?”
“Ừ hứ.”
Hệ thống lại “đô đô” vài tiếng, như sắp chập mạch, tôi nhân cơ hội nói với nó, tôi muốn đổi mục tiêu công lược sang phản diện.
Có lẽ chưa từng gặp kiểu ký chủ như tôi, hệ thống tức đến hít một hơi lạnh rõ dài, rồi phớt lờ tôi luôn.
Sau bữa trưa, Tạ Trì Úc trở về, trên người mặc đồng phục sơ mi của một quán cà phê nào đó.
Tôi bảo anh ta đưa phương thức liên lạc, anh ta nghe lời, lập tức kết bạn với tôi.
Tôi nắm lấy vạt áo anh ta, mân mê rồi hỏi: “Tiền không đủ tiêu à?”
Anh ta lắc đầu.
Tôi kiên nhẫn dụ dỗ: “Ngoan ngoãn ở bên tôi, mỗi ngày tôi cho anh một vạn.”
“Ở bên... kiểu gì?”
“Anh muốn ở kiểu gì?”
Ánh mắt tôi nhìn anh ta dần dần dời xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở một chỗ, mỉm cười không nói nữa.
Tạ Trì Úc lắc đầu từ chối.
Tôi cũng chẳng thèm diễn nữa, giả vờ tức giận nói: “Anh ăn của tôi, mặc của tôi, dùng của tôi, tôi ăn anh một miếng thì làm sao?”
Tạ Trì Úc bị tôi chặn họng không nói nên lời, có lẽ chưa từng gặp kiểu lưu manh kiêu căng như tôi, mặt đỏ ửng đến tận vành tai.
Lúc anh ta không chú ý, tôi ngồi thẳng lên đùi anh ta.
Tạ Trì Úc ngồi thẳng đơ, da tôi chạm vào lớp vải quần âu trơn nhẵn mát lạnh của anh ta.
“Anh mà không ngoan ngoãn nghe lời tôi, tôi sẽ đuổi anh ra khỏi nhà.”
Ngón tay tôi chậm rãi lướt qua cằm anh ta.
“Tôi chỉ cần nói một tiếng, xem còn quán cà phê nào dám nhận anh không.”
Lòng tự tôn của một thiếu niên bị tôi giẫm đạp không thương tiếc.
Tạ Trì Úc cố nhịn, rõ ràng không cam lòng, nhưng lại bất lực.
Ngón tay anh ta co lại, khớp xương vì dùng sức mà nổi rõ lên.
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve, cười nói: “Không phục à?”
“Không dám.”
Tạ Trì Úc khó khăn nhắm mắt lại, bắt đầu cởi cúc áo sơ mi.
“Đều, đều nghe theo cô chủ.”