Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Tạ Trì Úc đã ngủ.
Anh ta nhắm mắt, hơi thở đều đặn, nửa khuôn mặt vùi trong chăn gối, chỉ lộ ra hàng mày và đôi mắt khép hờ, trông rất ngoan ngoãn.
Một sự tương phản khó hiểu.
Tôi nhàm chán quá, chẳng hiểu sao lại hỏi hệ thống trong đầu:
“Ê, anh hệ thống nói xem, lúc đó... sao anh ta không chịu mở mắt nhìn tôi?”
Một câu hỏi cực kỳ riêng tư, khiến hệ thống im lặng.
Giọng hệ thống khàn khàn, nhưng nếu để ý kỹ sẽ nhận ra nó hơi chậm lại.
“Chắc là... thích quá rồi.”
Ồ.
Thích quá rồi.
Khoan đã...
Sao giọng điện tử của anh hệ thống biến mất rồi?
Không đúng.
Khoan.
Sao tôi thấy, giọng hệ thống này nghe giống Tạ Trì Úc thế?
7
Hệ thống câm luôn rồi.
Giữa đêm khuya, tim tôi đập thình thịch như nổi trống.
Tôi điên cuồng gọi hệ thống trong đầu, không biết nó rớt mạng hay giả chết, tóm lại là không phản hồi gì cả.
Cơn buồn ngủ kéo đến, lúc tôi mơ mơ màng màng thiếp đi, người đang nằm bên cạnh tôi khẽ mở mắt, không một tiếng động thở dài.
Đến trưa hôm sau tôi mới tỉnh dậy.
Vừa ngồi dậy, cảm giác cả người rã rời.
Trên bàn là một tờ giấy ghi chú với nét chữ gọn gàng: [Tôi còn tiết học, đi trước nhé.]
Tôi cười lạnh.
Đúng là “rút kiếm vô tình”.
(*ý chỉ xong việc thì quay lưng bỏ đi)
Nửa tháng trôi qua, Tạ Trì Úc không nhắn cho tôi lấy một tin.
Bạn cùng phòng kéo tôi đi tham gia một buổi giao lưu do sinh viên Học viện Thể thao tổ chức.
Không khí trong quán bar đầy mùi nicotin và rượu, trai xinh gái đẹp lắc lư trong sàn nhảy.
Tôi ngồi trong góc, uống hết ly này đến ly khác.
“Chào cô, tôi chơi trò thử thách thua, có thể xin kết bạn được không?”
Một giọng nam vang bên tai tôi, mang theo vẻ uể oải lười biếng.
Tôi nhìn người trước mặt, gương mặt kia đầy vẻ đào hoa bất cần, nụ cười phóng khoáng ngang ngược.
Trông quen thế nhỉ...
À, nhớ ra rồi.
“Thử thách à?”
Đôi mắt phượng của Thẩm Nhượng Từ hơi nhướng lên, ánh mắt và tôi chạm nhau giữa không trung.
“Thua trò là giả, xin liên lạc mới là thật.”
“Được thôi.” Tôi dứt khoát đưa mã QR.
Thẩm Nhượng Từ vui vẻ ra mặt, mời tôi uống thêm vài ly, còn cố ý tìm đủ chuyện để bắt chuyện với tôi.
8
“Anh Trì, anh Trì?”
Giọng nói đầy nghi hoặc của một cô gái kéo suy nghĩ của Tạ Trì Úc quay về thực tại.
Anh nhìn chằm chằm về phía Tang Tri Huỳnh đến mức hốc mắt hơi xót, bàn tay to rộng dần siết lại, các đốt ngón tay vang lên tiếng răng rắc khe khẽ.
“Một ly Mojito.”
Ánh sáng chiếu xuống mi mắt, đổ bóng nhàn nhạt, ánh nhìn của Tạ Trì Úc lướt nhẹ như không, khiến cô gái kia suýt quên cả thở.
Giọng Tạ Trì Úc nhàn nhạt, xa cách:
“Được, xin chờ một chút.”
Làm xong ly đó, Tạ Trì Úc liền tìm đến đồng nghiệp vừa hết ca.
Người kia hơi ngạc nhiên: “Đổi ca à?”
Tạ Trì Úc cố đè nén sự xao động trong lòng, giọng vẫn bình thản: “Ừm, tối nay không vào trạng thái.”
Trước khi anh rời đi, đồng nghiệp vẫn còn than thở, hôm nay anh Trì lạ thật, cũng có lúc mất phong độ cơ à.
Tạ Trì Úc lên tầng hai của quán bar, ngồi ở một góc khuất, nơi có thể nhìn thấy rõ nhất từng cử động của Tang Tri Huỳnh và Thẩm Nhượng Từ.
Anh lấy hộp thuốc trong túi quần ra, chiếc bật lửa xoay một vòng trên tay, rồi lạnh mặt châm thuốc, rít một hơi.
Gần quá.
Tạ Trì Úc nheo mắt, làn khói trắng xanh lượn lờ mơ hồ che khuất gương mặt anh.
Chính anh cũng không hiểu nổi, tại sao mình lại mất kiểm soát đến mức này.