Nhân vật phản diện khó kìm nổi lòng - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

9

 

Thẩm Nhượng Từ cứ khăng khăng đòi đưa tôi về, trễ thế này rồi, con gái về một mình không an toàn.

 

Tôi báo địa chỉ nhà.

 

Thẩm Nhượng Từ lại nhất quyết phải tiễn tôi đến tận cửa, giọng nói từ tính mang theo chút nài nỉ.

 

Nghe vào tai người bình thường thật khó mà từ chối nổi.

 

“Gần đây có bộ phim trinh thám mới, cô có hứng đi xem cùng không?”

 

Đến cửa nhà tôi, Thẩm Nhượng Từ mở lời.

 

Tôi còn chưa kịp đáp, anh ta bỗng lui về sau một bước, như vừa va phải thứ gì đó, bị dọa cho hết hồn.

 

Nhìn kỹ lại, anh ta vỗ ngực thở phào: “Giữa đêm khuya mà ngồi chồm hổm ở đây, dọa người ta chết khiếp.”

 

Dưới ánh đèn đường mờ vàng, tôi thấy rõ khuôn mặt của Tạ Trì Úc.

 

Trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả, nhưng tôi lại cố làm ra vẻ kinh ngạc, chán ghét nói: “Ồ, tôi còn tưởng là con chó hoang nào.”

 

Tạ Trì Úc đứng dậy, cao hơn Thẩm Nhượng Từ nửa cái đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn chúng tôi.

 

Tôi cười nhạt một tiếng: “Sao thế, không mang chìa khóa à?”

 

Thẩm Nhượng Từ sửng sốt: “Hai người quen nhau à?”

 

Tôi nhướng mày, chờ Tạ Trì Úc lên tiếng.

 

Giọng anh rất thấp, như mang theo sự kìm nén và giận dữ:

 

“Tôi là bạn trai của Tang Tri Huỳnh.”

 

Tạ Trì Úc không quan tâm phản ứng của Thẩm Nhượng Từ, chỉ lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt điềm tĩnh.

 

Tôi cũng không phản bác, cứ thế mơ mơ hồ hồ bị Tạ Trì Úc dắt tay vào nhà.

 

Cửa vừa đóng lại, tôi khẽ cười khinh một tiếng.

 

“Bạn – trai – hả?”

 

Căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

 

“Sao tôi lại không biết mình còn có thêm một người bạn trai nhỉ?”

 

Vẻ mặt Tạ Trì Úc căng thẳng, giọng trầm khàn:

 

“Anh ta là kiểu người trăng hoa, đừng dính vào.”

 

“Tới lượt anh xen vào à? Bạn – trai ?”

 

Tạ Trì Úc bóp cằm tôi, không nói một lời hôn xuống, đầu lưỡi mạnh mẽ tách mở răng tôi, chiếm lấy hết thảy.

 

Nụ hôn bất ngờ khiến tôi không kịp phản ứng.

 

Tôi đẩy mạnh anh, vung tay, tát một cái giòn tan lên mặt anh.

 

“Tạ Trì Úc, anh phát điên gì đấy? Xong việc là lạnh nhạt với tôi, coi tôi như gì? Hay là cảm giác của tôi khiến anh thất vọng?”

 

Giọng anh nghèn nghẹn, có phần khổ sở, xen lẫn bối rối: “Không phải đâu.”

 

“Vậy rốt cuộc anh đang trốn tránh cái gì?”

 

Trên khuôn mặt của Tạ Trì Úc có vẻ phức tạp mà tôi không thể hiểu nổi.

 

Giọng anh bỗng nghẹn lại, mang theo sự tha thiết tột cùng.

 

“Tang Tri Huỳnh, ở bên anh đi.”

 

10

 

Tim tôi thình thịch đập mạnh một cái, rồi bắt đầu đập liên hồi như muốn nổ tung.

 

Người ta nói mắt là cơ quan trung thực thứ hai sau trái tim.

 

Nhưng lúc này, tôi lại không dám ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sáng rực của anh, chỉ lắp ba lắp bắp: “Anh, sao anh lại đột ngột đánh thẳng thế?”

 

Khóe mắt Tạ Trì Úc ửng đỏ, ánh nhìn nóng rực như muốn thiêu cháy tôi.

 

“Tang Tri Huỳnh, anh thích em.”

 

Này!!

 

Anh có cần nghiêm túc vậy không hả?!

 

Tôi quay phắt lưng lại, giận còn chưa tan mà tỏ tình gì chứ? Không! Chấp! Nhận!

 

Tạ Trì Úc thấy tôi không phản ứng gì, khẽ thở dài.

 

Giọng điệu lại trở về vẻ đứng đắn như thường ngày: “Cô chủ à, muộn rồi, ngủ sớm đi.”

 

Tôi quay lại, không thể tin nổi, Tạ Trì Úc chỉ để lại cho tôi một bóng lưng.

 

????

 

Gì vậy trời?!

 

Nói thêm một câu tỏ tình nữa thì chết à?!

 

Aizz, thật là!

 

Tức đến phát đau ngực luôn!!

 

Sáng hôm sau, Tạ Trì Úc gõ cửa phòng gọi tôi dậy ăn sáng.

 

Tôi vùi đầu vào chăn.

 

Hừ! Không muốn nghe!

 

Điện thoại “ting” một tiếng.

 

Tôi lập tức với lấy, không ngờ là tin nhắn của Thẩm Nhượng Từ.

 

[Tiểu Huỳnh, chào buổi sáng.]

 

Tôi đang định nhắn lại, thì âm thanh điện tử quen thuộc của hệ thống vang lên trong đầu tôi.

 

“Anh hệ thống, lâu quá không gặp ha.”

 

“Mấy ngày nay anh đi đâu kiếm tiền ăn chơi rồi hả?”

 

Hệ thống: “Không có. Cấp trên giao cho tôi nhiệm vụ khác, giờ giải quyết xong rồi, quay lại xem tiến độ bên cô thế nào.”

 

“Aizz, tôi hối hận rồi, sớm biết thế thì đã tán Thẩm Nhượng Từ.”

 

“???”

 

Một lúc sau, hệ thống mới lên tiếng hỏi: “Vậy còn phản diện thì sao, Tạ Trì Úc? Cô nghĩ gì về anh ta?”

 

“Tôi á—” Tôi khẽ cười không đáp, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: “Chơi đùa thôi mà.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo