Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôn phu của ta bị hàm oan rơi vào chiêu ngục, bảo ta gả cho người khác.
Ta lập tức bán của cải và đất đai lấy tiền, gom góp đủ lộ phí lên kinh thành.
Chỉ để cầu kiến vị chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Hoắc Chiêu, giết người như ma, lãnh khốc vô tình.
Nhưng ta quỳ đến nát đầu gối, lại chỉ chờ được một câu: “Trong chiêu ngục không có người này, ngươi bị lừa rồi!”
Ta mới biết, cái gọi là bỏ tù, chẳng qua là lời nói dối chỉ vì hôn phu không muốn cưới ta mà thôi.
Sau đó, ta đồng ý từ hôn.
Nhưng vị hôn phu lại đổi ý, đỏ mắt hỏi ta: “Châu Châu, nàng không cần ta sao?”
Một thanh Tú Xuân Đao đặt ngang cổ hắn, Hoắc Chiêu lạnh giọng cười: “Làm sao thế? Người của ta mà cũng dám đoạt?
1.
Sau khi quỳ gối nhờ vả vô số quan viên ở kinh thành, cuối cùng ta mới biết ngày Hoắc đại nhân hồi kinh.
Nhớ tới lời của Trần Viễn Phàm đại ca nói với ta: “Hoắc Diêm Vương kia chính là một kẻ đên máu lạnh, giết người không chớp mắt”, ta vốn là đau đến run chân, lại càng đứng không yên.
Nhưng mà Cảnh Hoa ca ca còn ở trong tay hắn, cho dù hắn là Diêm Vương hay là kẻ điên, ta cũng phải đến đều cầu xin.
Thượng Kinh sương lạnh, sau nửa đêm lại có mưa, ta tránh ở phía sau sư tử đá của Hoắc Phủ, đứng dưới mái hiên để che mưa.
Khi tiếng kẻng canh năm vang lên, một đội nhân mã cưỡi đại mã từ chỗ không có ánh sáng mà đến. Người cầm đầu khoác áo mưa màu đen, phía dưới áo mưa là một bộ áo cánh chuồn dệt kim màu đỏ thẫm. Qua mưa bụi, ta nhìn không rõ mặt hắn, chỉ cảm thấy có khí lạnh dày đặc truyền đế.
Kia chắc là chỉ huy sứ đại nhân.
“Đại nhân!” Ta nhảy vào trong mưa bụi, “Tiểu nữ có việc muốn nói.”
Nhưng ta còn chưa kịp chạy đến trước mặt hắn, đã bị một Cẩm Y Vệ thô bạo đẩy ra, nặng nề ném ta tới phiến đá xanh.
Mà người đi từ tít đằng trước, ngay cả ánh mắt cũng không thèm liếc về phía ta một cái.
Vì hỏi ra được ngày mà Hoắc đại nhân về phủ, ta đã quỳ gối trước không biết bao nhiêu nhà quan viên lớn lớn bé bé, đầu gối đã sớm nát, ngay cả một chút sức lực để đứng lên cũng không có.
Ta quỳ rạp trên mặt đất kêu khóc: “Đại nhân tiểu nữ chỉ có một người thân duy nhất là Cảnh Hoa ca ca. Cầu xin đại nhân rủ lòng thương tiểu nữ, cho hôn phu của tiểu nữ một con đường sống đi!”
Bóng dáng lạnh lùng kia, không hiểu sao lại ngừng lại.
Ta phủ phục tiến lên, túm chặt góc áo của hắn: “Đại nhân, Nguỵ Cảnh Hoa khi mới tới thượng kinh có va chạm với đại nhân, xin đại nhân khoan dung, bỏ qua hắn lần này, cầu xin đại nhân.”
Một ánh mắt rũ xuống.
Đôi mắt giống như hàn băng trăm ngàn nằm, khiến cho ta cả người đều phát lạnh, rồi lại không hề di chuyển.
Tiểu thị vệ bên cạnh hắn đã lộ ra mấy tấc binh khí.
Ta sắp chết rồi sao?
Một tiếng lạnh băng chợt vang lên trên đỉnh đầu ta.
“Nguỵ Cảnh Hoa ư? Thứ kia tính là thứ gì mà cũng xứng vào Chiêu Ngục của ta?”
Ta ngơ ngẩn, nước mắt tràn trề: “Đại nhân nói thật chứ? Không lừa dân nữ ư?”
Người đời đều nói là Hoắc Chiêu xảo trá, ta sợ là hắn đang lừa ta.
“To gan! Ai cho ngươi nói chuyện như thế với đại nhân!”
Hoắc chiêu giơ tay lên để bảo hắn ngừng lại, sau đó nhìn xuống ta.
Có lẽ là dưới ánh sáng nhẹ nhàng, băng sương lạnh lẽo trong mắt hắn tan bớt vài phần, giọng nói cũng không lạnh lẽo như lúc vừa rồi.
“Trong Chiêu Ngục cũng không có người này, ngươi bị lừa rồi.”
Dáng vẻ của hắn không giống với đang nói dối, một đại nhân vật như hắn cũng không cần phải lừa ta làm gì.
Nhưng Trần Viễn Phàm đại ca rõ ràng đã nói với ta, Cảnh Hoa ca ca là vì đắc tội Hoắc Chiêu mới bị bắt vào Chiêu Ngục.
Việc này rốt cuộc là sao?
Sợ hãi vô thố, mấy ngày liền bôn ba lại thêm chân tay bị đông lạnh cả một đêm, ta bỗng nhiên hôn mê, ngã xuống đất.
Trước khi ý thức biến mất, ta nghe thấy có người cười nhạo một tiếng: “Dám ở trước cửa phủ ta ăn vạ, gan lớn thật đó!”
2.
Ngọn đèn dầu trong nhà sáng ngời, một mảnh ấm áp trong màn lụa ngăn cách mưa gió lạnh lẽo bên ngoài.
Khi ta tỉnh dậy, chuyển động cái cổ đã bị mỏi cứng vì ngủ, lại bất ngờ đụng phải đôi mắt lạnh lẽo trầm lặng.
Không ngờ lại là Hoắc đại nhân.
Ta sợ đến choáng váng, sững sờ nằm yên trên giường, không dám động đậy.
“Tỉnh rồi à?”
Ta cứng đờ gật đầu.
“Vậy sao còn chưa buông ra?”
Tầm mắt trượt xuống, ta mới phát hiện ra là đang cầm tay hắn.
Tiểu thị vệ ở bên cạnh oán giận nói: “Cô nương thật là biết cách giày vò người khác, vẫn luôn cầm tay đại nhân nhà ta gọi “ca ca”, làm thế nào cũng không thả ra.”
Ta sợ tới mức vội vàng rút tay về, lắp bắp xin lỗi: “Xin, xin lỗi Hoắc đại nhân, dân nữ đi đây.”
Ta cuống quýt xuống giường, ai ngờ cả người giống như bị núi lớn đè nặng, mệt mỏi vô lực, cứ thế mà ngã thẳng khỏi giường.