Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một cánh tay lạnh lẽo giữ ta lại.
“Nằm lại đi!” Hắn liếc mắt nhìn thị vệ vừa nói chuyện, “Đi ra ngoài.”
Ta ngoan ngoãn nằm trở về, không dám nhiều lời.
“Nói, sao lại thế này?”
Ta ngẩn người mới hiểu được là hắn đang hỏi chuyện về Cảnh Hoa ca ca, vội vàng nói cho hắn mọi chuyện từ đầu tới cuối.
Hắn lạnh mặt nghe ta nói xong, cuối cùng, trong mắt lại có một chút mỉa mai: “Người khắc gặp việc này chỉ sợ đêm xuống sẽ phải lui thân. Ngươi đúng là khác người, lại còn lên kinh thành để cứu người, không sợ chết ư?”
“Sợ chết, nhưng dân nữ lại càng sợ phải sống một mình trên đời này, dân chữ chỉ có một người thân là Cảnh Hoa ca ca.” Vừa nói, hốc mắt của ta không nhịn được mà đỏ lên.
Một chiếc khăn tay đưa tới.
“Khóc cái gì? Hắn không ở Chiêu Ngục, không chết được!”
“Vậy đại nhân có thể nào giúp dân nữ tìm được hắn không?” Ta đỏ mắt nhìn về phía hắn.
Mắt của Hoắc Chiêu tối lại, ta sợ tới mức nắm chặt lấy chăn.
Ta thật sự là chán sống rồi, có tư cách gì nhờ hắn giúp chứ!
“Được” Hắn lại trầm giọng đáp lại, “Nhưng mà lao ngục ở Thượng Kinh rất nhiều, muốn hỏi thăm phải tốt ít thời gian, ngươi chờ lâu một chút.”
Ta quả thực không thể nào tin vào tai mình, trong lúc vui vẻ đã quên cả ý tứ, nắm lấy tay áo của hắn kêu lên: “Ta chờ được, chờ được!”
Sương lạnh trong đáy mắt không hiểu sao mà tan đi vài phần.
“Lát nữa phòng bếp sẽ mang thức ăn lên cho ngươi, ngươi tên là gì?”
“Tiết Như Châu, Châu trong trân châu.”
Hắn đứng dậy rời đi!
Lúc hắn đóng cửa, ta không nhịn được mà kêu lên: “Hoắc đại nhân, cảm ơn ngài!”
Hắn ngừng bước chân, lại không quay đầu lại.
“Ừ!”
Thật ra, Hoắc đại nhân là người khá tốt và hiểu lý lẽ.
3.( Dưới góc nhìn của Nguỵ Cảnh Hoa )
Hậu viện Nguỵ gia
“Khuyên không được, ta thật sự không khuyên được, vị hôn thê của Nguỵ huynh quá quật cường.”
Trần Viễn Phàm đẩy cửa thư phòng, cầm ấm trà lên rồi rót vào miệng.
“Ta nói đến khô miệng khô lưỡi, nàng không chịu đi, kêu khóc muốn đi giải oan cho ngươi, còn nói muốn đi cầu xin Hoắc Diêm La, ta sợ tới mức toát cả mồ hôi.”
Khi nói đến “Hoắc Diêm La”, Trần Viễn Phàm cố ý hạ giọng.
Nghe nói nữ tử Giang Nam đều dịu dàng như nước, Tiết tiểu nương tử này nhìn cũng ngoan ngoãn, mà sao tính tình lại mạnh mẽ như thế? Tứ đức không đầy đủ, khó trách Nguỵ huynh không thích.”
Nguỵ Cảnh Hoa đang vẽ tranh, nghe vậy thì ngòi bút run lên, một giọt mừng dừng ở trên bản vẽ Nam Sơn sắp hoàn thành của hắn, trở thành tì vết chói mắt, giống như Tiết Như Châu vậy.
Nguỵ Cảnh Hoa nhíu mày, khinh thường nói: “Nảng chỉ là một đứa con gái nông thôn, quen thói thô bỉ, ngươi còn trông chờ nàng hiểu lễ thức thời như danh môn quý nữ sao?”
Nguỵ Cảng Hoa xoay người, từ trên quầy lấy một cái hộp nhỏ.
“Trần huynh, đây là bổng lộc nửa năm của ta, tất cả đều là bồi thường ta dành cho nàng, còn mời Trần huynh thay ta chuyển cho nàng, bảo nàng coi như ta đã chết…”
“Không giúp được, thật sự không giúp được.” Trần Viễn Phàm đầy mặt khó xử, “Nguỵ huynh chưa từng thấy dáng vẻ khóc thiên thưởng địa của nàng đâu, đôi mắt sưng lên, ta thật sự không thể khuyên nổi. Huống hồ, nàng chỉ là một người con gái không cha không mẹ, không có ngươi nàng phải sống thế nào. Nguỵ huynh,nếu không thì cứ gặp thẳng nàng, nói thẳng là không muốn cưới thôi. Ta thấy nàng cũng không phải là dạng con gái bám dai như đỉa, tất nhiên sẽ không nói ra chuyện hai người đã tính đến chuyện hôn nhân, làm hỏng thanh danh của Nguỵ huynh đâu.”
Nguỵ Cảnh Hoa lại xì một tiếng; “Trần huynh cũng biết không có ta nàng không thể sống, làm sao nàng chịu dễ dàng từ hôn với ta. Mấy năm nay nàng nuôi ta đọc sách đi thi, còn không phải là mong có một hôn ước, cầu vinh hoa phú quý hay sao?”
“Vậy thì hay là cưới nàng làm thiếp? Với địa vị hôm nay của Nguỵ huynh, cưới nàng làm chính thê xác thật tổn hại thân phận. Nàng chỉ có một mình, có thể làm thiếp cho quan ở kinh thành cũng không phải là bôi nhọ.”
Đây là một biện pháp tốt, nhưng phiền là ở chỗ, tính tình của Tiết Như Châu chưa chắc đã chịu.
Cha mẹ nàng chính là phu thê ân ái mà mọi người ở Cao Châu đều vô cùng hâm mộ, vì bị bọn họ ảnh hưởng, Tiết Như Châu cũng luôn nói ngoài miệng cái gì mà “Nhất sinh nhất thế một đôi người.”
Người như vậy sao chịu làm thiếp được.
Tâm phiền ý loạn, cơm chiều cũng không muốn ăn uống.
Một bát cháo thịt gà xé, một đĩa rau trộn trứng vịt bắc thảo, thật sự rất thanh đạm thoải mái.
Nhưng khi trứng vịt bắc thảo vào miệng, Nguỵ Cảnh Hoa bỗng nhiên ngây người.
Hương vị này cực kỳ giống với tay nghề của Tiết Như Châu.
Hắn vội gọi bà tử ở phòng bếp tới, hỏi trứng vịt bắc thảo này mua ở đâu.
Bà tử vội nói: “Mua ở đầu hẻm Đông Thuỷ, có một cô nương bày quán.”
“Cô nương kia có dáng vẻ thế nào?”
“Khoảng mười sáu mười bảy tuổi, nhìn văn tĩnh ngoan ngoãn, bán hàng rất sang sảng hào phóng, khi cười to lên thì ngay cả du côn cũng không nỡ gây chuyện với nàng.”
Nguỵ Cảnh Hoa nhắm mắt, tâm phiền ý loạn.
Là Tiết Như Châu.
Ngoài nàng ra, không có con gái nhà ai sẽ lộ mặt để bán trứng vịt muối, thấy ai cũng đều cười, chỉ vì để bán thêm nhiều trứng vịt muối.