Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với ta, hắn rất ít khi mạnh mẽ như vậy.
Ta hiểu rõ hắn, rũ mắt cười nói: “Vốn cũng không định đưa cho người khác.”
Đáy mắt hắn như có ý cười, giống như ánh mặt trời đầu đông, khiến cho trong lòng ta cảm thấy ấm áp, lại cũng khiến ta cảm thấy khổ sở một chút.
“Đại nhân, ta muốn về Cao Châu.”
Ý cười trong mắt hắn bị dập tắt.
Ngực của ta cảm thấy hơi đau, lại vẫn nói: “Nhờ có ân tình của đại nhân, trả lại trong sạch cho Tiết gia ta, ta muốn trở về Cao Châu để hoàn thành tâm nguyện của cha mẹ, làm cho trứng vịt muối của chúng ta nổi danh khắp thiên hạ.”
“Chuyện này ở thượng kinh cũng có thể làm, không nhất định phải trở về.” Hắn nói.
Ta lắc đầu: “Những lời đồn ở kinh sư rất nhiều, ta không muốn đại nhân trở thành đề tài câu chuyện lúc trà dư tửu hậu của người khác chỉ vì ta.”
Chuyện của ta cùng với Nguỵ Cảnh Hoa ở kinh thành tạo nên không ít phong ba, không ít người đều đang đoán người muốn minh oan cho ta là ai, giữa ta và hắn có tình ý gì không thể cho người khác biết. Ta ở lại kinh thành thế nào cũng bị người khác nhận ra, đến lúc đó không biết phải làm thế nào.
“Ta không để bụng.”
“Nhưng ta để ý.” Ta nhìn về phía hắn, “Trong lòng ta, đại nhân giống như gió mát trăng thanh, ta cũng muốn bảo hộ điều đó.”
Chúng ta bốn mắt nhìn nhau.
Có một chút tấm lòng, được miêu tả sinh động, rồi lại trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.
Rốt cuộc, hắn giấu đi tâm trạng cuồn cuộn trong đáy mắt, trầm giọng nói: “Được!”
Ngoài phòng ánh sáng ấm áp, nhưng hình dáng cao lớn thẳng tắp kia, lại có vẻ cô tịch.
Ngực ta có cảm giác đau âm ỉ, lần đầu tiên dũng cảm như vậy.
Ta ôm lấy hắn: “Đại nhân, ta sẽ rất nhanh trở lại, nếu lúc đó đại nhân vẫn cần ta…”
Một đôi cánh tay vô cùng mạnh mẽ ôm lấy ta: “Được, ta chờ nàng.”
14.
Xuân đi thu tới, chớp mắt ta đã quay về Cao Châu được ba năm.
Oan tình đã hết, treo lại biển hiệu Tiết Ký, lúc đầu trước cửa đìu hiu quạnh quẽ đến giờ khách đã đến đầy nhà, phải mất ba năm mới có thể làm được. Hiện giờ, mặc dù là ở kinh thành, thì trứng vịt muối Tiết Ký cũng là một loại đồ vật cao cấp dùng để đi thăm bạn bè thân thích.
Kinh thành có không ít những chuyện lớn mới mẻ, mọi người đã sớm không còn nhớ rõ tân nương đào hôn của Nguỵ gia tên là gì, chỉ biết bà chủ của Tiết Ký tên là Tiết Như Châu, là một cô nương chưa thành hôn.
Ta cũng nên đi tới kinh thành thôi, có thể làm nên tên tuổi ở kinh thành mới coi như là thực hiện được nguyện vọng của cha mẹ.
Hiện giờ ta đã trở thành cây thanh sam cao lớn, khi gặp mưa gió cũng có thể nâng đỡ người khác.
Xe ngựa lay động, một đường non nước.
Vào năm đó, khi ta biết Nguỵ Cảnh Hoa đắc tội quý nhân mà bị nhốt vào Chiêu Ngục, mang theo quyết tâm dù chết không màng để lên kinh thành cứu người, lại không ngờ trong đêm mưa ấy gặp được ánh trăng sáng của ta.
Bởi vì có hắn, mới có ta tốt hơn của ngày hôm nay.
Từ nam về Bắc, khi tuyết vừa mới ngừng rơi, ta lại ngửi thấy một hơi thở lạnh lẽo chỉ thuộc về kinh thành.
Vén rèm xuống xe, ta đã nhìn thấy một hình dáng đỏ tươi đứng trước của thành, còn có tuyết đọng lại trên vai hắn.
Nhìn thấy ta, tuyết đọng trong mắt hắn cũng tan, tựa như xuân về hoa nở.
Giống như trong mơ đã trải qua ngàn vạn lần cảnh sắc như vậy, ta ôm lấy hắn: “Hoắc đại nhân, Châu Châu tới để ăn Tết cùng với ngài.”
Bên tai truyền đến giọng nói vui vẻ yêu chiều không chút nào che lấp của hắn: “Được, Châu Châu của ta.”