Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt của Nguỵ Cảnh Hoa trở nên trắng bệch.
“Như Châu, muội, muội đã biết rồi sao?”
“Có phải là Hoắc Chiêu đã nói với muội? Hắn muốn châm ngòi…”
“Đừng tiếp tục bôi nhọ người khác! Ta không ngốc!” Nước mắt làm cho tầm mắt của ta trở nên mơ hồ, “Ngươi nói ngươi bị bỏ tù, nhưng trên người ngươi một vết thương cũng không có, nhà của ngươi sạch sẽ ngăn nắp, không giống như dáng vẻ của một căn nhà bị chịu tao ương, quá nhiều điểm đáng ngờ, ngươi cho rằng ta chưa từng hoài nghi hay sao?”
“Ta chỉ là không muốn nghĩ nhiều, không muốn tin là Cảnh Hoa ca ca của ta lại khinh thường ta, lừa dối ta, dùng ý nghĩ xấu để lừa gạt ta, sẽ nhẫn tâm xem ta chịu khổ.
“Ta muốn gả cho ngươi, ta nói cho bản thân mình là ta rất muốn gả cho ngươi. Nhưng ngươi đối xử với ta thế nào?”
“Ngươi ném hết những chai lọ dùng để ngâm trứng vịt muối, ngươi chê ta làm trứng vịt muối thì chẳng bằng ai, chê bàn tay ta thô ráp, chê ta không hiểu được lễ nghi ở kinh thành, chê búi tóc và cách trang điểm của ta quê mùa, ghét bỏ quần áo ta sẽ làm người khác cười đến rụng răng.”
“Tất cả những thứ ta quý trọng trong mắt ngươi đều là đồ bỏ, là vết nhơ. Điều ngươi muốn căn bản không phải là Tiết Như Châu bán trứng vịt muối, mà là một Tiết tiểu thư tri thư đạt lý tinh tế giỏi thang.”
“Còn ta nghĩ gì, vui vẻ hay buồn phiền, ngươi căn bản không để bụng.”
“Ta đào hôn không phải vì bất kỳ ai, mà vì ta không muốn gả cho một kẻ không thích ta.”
“Không phải đâu, Như Châu, không phải như thế!” Nguỵ Cảnh Hoa hoảng sợ ôm lấy ta, “Ta thích muội, lúc trước là ta bị phồn hoa của kinh thành che mờ mắt, nhưng ta biết sai rồi, ta sẽ sửa.”
“Sau này muội muốn làm trứng vịt muối thì làm, muội muốn ăn mặt trang điểm thành dáng vẻ gì thì làm cái đó, ta sẽ không nói muội nữa.
“Muội thích ta như thế, sao có thể dễ dàng không thích chứ. Chỉ là lúc này muội đang nóng giận, chờ tới khi hết giận sẽ phát hiện ra là muội vẫn muốn gả cho ta. Đi thôi, chúng ta về nhà!”
Thân thể của ta mệt mỏi vô cùng, ta muốn tránh thoát lại không đẩy được hắn ra.
“Cảnh Hoa ca ca, đây là lần cuối cùng ta gọi ngươi như vậy.”
“Ta không thích ngươi, cũng không muốn gả cho ngươi, buông ta ra đi!”
Đáy mắt hắn đỏ tươi: “Tiết Như Châu, chúng ta đã có hôn ước, chỉ cần ta không buông tay, cho dù đến quan phủ thì muội vẫn phải gả cho ta.”
Hắn mạnh mẽ kéo ta ra ngoài.
Một ánh sáng lạnh lẽo hiện lên.
Định thần lại, chỉ thấy một thanh Tú Xuân Đao gác lên cổ hắn.
Hoắc đại nhân cười lạnh nói: “Như thế nào? Người của ta cũng dám đoạt, hay là ta thật sự mời ngươi vào Chiêu Ngục nhé!”
Ta là người của hắn ư?
Ta kinh ngạc mà nhìn về phía hắn, nhưng sắc mặt của hắn bình tĩnh, không có chỗ nào không ổn cả.
Nguỵ Cảnh Hoa vốn có chút điên cuồng đến giờ lập tức tỉnh táo lại, mỉa mai cười: “Quả nhiên các ngươi đã sớm có tư tình. Hừ, ngay giữa ban ngày giết hại quan viên thượng kinh, tội danh này Hoắc Chiêu ngươi gánh nổi không?”
Hoắc đại nhân cười nhạo: “Quan viên thượng kinh chết trong tay Hoắc mỗ rất nhiều, thêm Nguỵ đại nhân cũng không sao.”
Khuôn mặt của Nguỵ Cảnh Hoa tái nhợt, nhìn về ta xin giúp đỡ.
Ta lôi ống tay áo của Hoắc đại nhân: “Hoắc đại nhân, thả hắn đi!”
Trong mắt Hoắc đại nhân đọng lại băng sương, bỏ đao khỏi cổ Nguỵ Cảnh Hoa.
Trong mắt Nguỵ Cảnh Hoa vui vẻ: “Như Châu, ta biết muội vẫn quan tâm ta, thích ta, chúng ta…”
“Nguỵ đại nhân hiểu lầm rồi!” Ta ngắn lời hắn, “Không phải là quan tâm ngài, mà không muốn Hoắc đại nhân gặp thêm phiền toái.”
Hắn đứng im tại chỗ, giống như bị đánh một đòn nghiêm trọng.
Ta thi lễ với Hoắc đại nhân: “Hôm nay xin nhờ Hoắc đại nhân chứng kiến, hôn ước của dân nữ cùng với Nguỵ Cảnh Hoa phá bỏ đi, sau này nam cưới nữ gả không liên quan đến nhau nữa. Sau này nếu hắn dám huỷ thanh danh của ta, cho dù chịu ba mươi trượng, dân nữ cũng sẽ gõ trống Đăng Văn để tố cáo.”
Cuối cùng, đáy mắt của Hoắc đại nhân mới có một tia vui vẻ.
Hắn nâng ta dậy: “Được, Phương Tiến, đưa tin cho tri phủ đại nhân, bảo hắn sau này nhớ đừng nghe lời tiểu nhân, làm sai án.”
Sau đó liếc nhìn Nguỵ Cảnh Hoa: “Nguỵ đại nhân nghe rõ chưa? Người đâu, tiễn khách!”
13.
Nguỵ Cảnh Hoa lại không tới tìm ta nữa.
Nhưng chuyện tân nương của Nguỵ gia đào hôn lại ầm ĩ ở thượng kinh, không ít người đồng tình với Nguỵ Cảnh Hoa, mắng tân nương tử có mắt không tròng, nói là chắc chắn hành vi của nàng không tốt, cùng người tư bôn.
Kết quả khong đến hai ngày, các rạp hát ở kinh thành đều hát xướng một vở kịch nữ tử chân tình không màng gian nguy ngàn dặm đi cứu hôn phu, ai ngờ là bị hắn lừa đối.
Ở kinh thành làm gì có ai là không rõ, đều rõ ràng đây là đang nói về Nguỵ Cảnh Hoa, vừa xem kịch vừa mắng hắn đáng đời.
Một tháng sau, công việc của Nguỵ Cảnh Hoa thay đổi, bị điều đến một huyện hẻo lánh làm quan, trước khi đi hắn có lời muốn ăn trứng vịt muối do ta làm một lần.
Trùng hợp, có một vại sắp xong.
Nhưng ta còn chưa lên tiếng, Hoắc đại nhân đã đè lại nắp vại, lạnh mặt nói: “Vại này ta muốn!”