NHŨ MẪU CÔNG CHÚA - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Khi Thương Hành được đưa đến điện Xuân Hoa.


Ta đang phải rầu rĩ uống thuốc.


Nước thuốc rất đắng, bên cạnh đặt một đĩa bánh hạt dẻ và mứt quả.


Mẫu phi ngồi ở ghế trên, thấy ta nhíu mày, vô cùng đau lòng: "Yên Nhi, mau ăn miếng mứt đi con."


Ta vâng một tiếng, đang định gắp một miếng mứt cho vào miệng thì khóe mắt lại thấy một thiếu niên nhỏ tuổi đang đứng sau rèm.


Cách rèm châu, bóng dáng thiếu niên thấp thoáng không rõ.


Đệ ấy khoảng chừng mười tuổi, trời vẫn còn là mùa đông, vậy mà đệ ấy lại ăn mặc mỏng manh, bàn tay nhỏ buông thõng bên hông đã bị lạnh đến đỏ bừng, nhưng vẫn không hé răng nửa lời.


Thất hoàng tử Thương Hành.


Ta biết có người đệ đệ này.


Nhưng mẫu phi của đệ ấy xuất thân không cao, ch//ếc vì khó sinh, sau đó đệ ấy vẫn luôn ở trong Hoàng tử sở, năm nay Hoàng hậu đột nhiên nhắc đến đệ ấy, trong cung hoàng tử đông đúc, Phụ hoàng liền thuận miệng giao đệ ấy cho mẫu phi đang được sủng ái của ta.


Nhưng mà——chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến ta.


Ta đang định thu hồi tầm mắt, nhưng chẳng biết có phải do thuốc uống quá đắng hay không, trước mắt bỗng lóe lên mấy dòng chữ phát sáng.


[Aaaaaa tỷ tỷ mau thương lấy hắn đi, sau này ngôi báu hắn cũng nhường tỷ ngồi!]


[Nhóc này là một "tỷ khống" siêu cấp! Hàng đảm bảo!]


[Xem ánh mắt nhỏ đáng thương kia kìa, bây giờ cho hắn một miếng bánh, sau này mạng của hắn cũng cho tỷ luôn!]


Ta: "?"


Nhưng ta là nữ phụ ác độc mà.


2


Đúng vậy.


Mười ba năm trước, ta thai xuyên (xuyên từ trong bụng mẹ) vào một cuốn tiểu thuyết sảng văn cổ đại dành cho nam, xui xẻo làm sao lại xuyên thành nữ phụ rắn rết độc ác. Theo kịch bản, ta sẽ vô cùng coi thường người đệ đệ này, khi hắn được phân đến cung của mẫu phi, ta sẽ động một chút là đ//ánh m//ắng đệ ấy, cuối cùng khi đệ ấy lật kèo thành công thì ta phải nhận một kết cục thê thảm.


Vốn dĩ ta còn đang nghĩ có thể trốn được bao nhiêu thì trốn bấy nhiêu.


Nhưng nghĩ đến những lời trên đạn mạc, ta lại nhìn về phía vị hoàng đệ chẳng có mấy biểu cảm kia, ánh mắt lộ rõ vẻ hưng phấn.


Trời mới biết, ta thèm có một đứa em trai ngoan ngoãn nghe lời biết nhường nào!


Lúc này đạn mạc lại thay đổi.


[Mấy người bên trên điên hết rồi à! Đây đâu phải tỷ tỷ mềm lòng gì, đây chính là nữ phụ rắn rết đó!!]


[Ta cược nàng ta không những không cho nam chính ăn bánh, mà còn đ//ánh nam chính thành cái bánh luôn!]


[Hít—, tàn bạo quá!]


Ta: "..."


Mẫu phi nhìn theo ánh mắt của ta, thấy Thương Hành cứ đứng đực ra đó, sắc mặt có chút khó coi: "Sao đến rồi mà không qua thỉnh an? Chẳng có quy củ gì cả!"


À, quên nói.


Ta là nữ phụ ác độc, mẫu phi của ta là Lan phi dĩ nhiên cũng chẳng phải hạng lương thiện gì.


Cũng vì thế mà trong kịch bản gốc, kết cục của ta và Lan phi, người này thảm hơn người kia.


Nghĩ đến đây, tim ta đập thót một cái.


Dù không vì bản thân ta, ta cũng không thể để mẫu phi yêu thương mình rơi vào kết cục như vậy.


Thấy mẫu phi sắp nổi giận, ta lập tức gọi đệ ấy: "Đây là Thất hoàng đệ phải không, mau vào đây, hoàng tỷ có bánh ngọt cho đệ này!"


Lời này vừa nói ra.


Không chỉ mẫu phi sững sờ, mà ngay cả người đang đứng ngây ra sau rèm châu cũng đột ngột ngẩng mắt lên.


3


Thương Hành rõ ràng là sửng sốt một chút, suy nghĩ giây lát, cuối cùng vẫn bước vào, đi đến trước mặt ta, đứng yên, trong ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh giác.


Ta đưa đĩa bánh đến trước mặt đệ ấy: "Nè, ăn miếng bánh đi, ngọt lắm."


Hi hi, ăn bánh rồi thì không được gi//ếc ta và mẫu phi nữa nhé.


Ánh mắt Thương Hành nhìn xuống, dừng lại trên đĩa bánh tỏa ra mùi vị ngọt ngào, cuối cùng lạnh lùng nói: "Đa tạ hoàng tỷ, nhưng không cần đâu..."


Lời đệ ấy còn chưa nói xong, bụng đã réo lên tiếng "ụt ụt".


Ngay khi âm thanh vang lên, mang tai thiếu niên đỏ bừng.


Ta nhướng mày, tự nhiên cầm một miếng bánh lên: "Há miệng."


Bị một miếng bánh hạt dẻ đút thẳng vào miệng bất thình lình, đôi mắt đen của thiếu niên trợn tròn, theo phản xạ cắn một miếng.


Bánh hạt dẻ, xốp mềm ngon miệng.


Thấy đệ ấy nuốt xuống, ta nở nụ cười hòa nhã: "Có ngon không, ta vẫn còn này."


Thương Hành: "..."


[Chờ đã, có phải tôi hoa mắt rồi không, nữ phụ ác độc đút bánh cho nam chính ăn? Là thế giới này điên rồi hay tôi điên rồi?]


[Không chắc, để xem thêm đã]


[Cái hướng đi quái quỷ gì thế này???]


[Nói thật, gương mặt này của nữ phụ đúng là có tính công kích mạnh thật, giống như giây trước còn đang cười hi hi với bạn, giây sau đã cho bạn một cái bạt tai.]


Ta: "??"


Đây là nói cái gì vậy?


Nhưng Thương Hành dường như cũng nghĩ vậy, sau khi nuốt miếng bánh xuống, đệ ấy cụp mắt xuống, bày ra bộ dạng cam chịu mặc cho đ//ánh mắng.


Ta: "..."


Nói thật.


Ta thật sự không tàn bạo đến thế mà!


Mãi một lúc lâu mẫu phi mới hoàn hồn, thấy ta đối xử tốt với Thương Hành, giọng điệu cũng dịu đi ít nhiều: "Thôi, hôm nay bỏ qua, sau này ngươi thiếu thốn thứ gì, cứ nói với Lý ma ma, bà ấy ắt sẽ bẩm báo lại với bản cung."


Nghe vậy, Thương Hành quay người lại, nghiêm túc hành lễ: "Đa tạ Lan phi nương nương, vậy nhi thần xin cáo lui trước."


Mẫu phi phất phất tay.


Thương Hành xoay người đi theo Lý ma ma định rời đi, nhưng dường như nghĩ đến điều gì, bước chân lại ngập ngừng, ánh mắt liếc qua ta, không biết đang nghĩ gì.


Ta tưởng đệ ấy vẫn muốn ăn, liền hào phóng đưa cả đĩa bánh cho đệ ấy: "Cầm lấy đi."


Vừa hay ta cũng không đặc biệt thích ăn mấy thứ ngọt ngấy này.


Là một hoàng tỷ, ta vẫn có chút rộng lượng.


Nếu đệ đệ thích, vậy ta sẽ cho đệ ấy hết !


Mi mắt Thương Hành giật giật: "......?"


[Hahahaha vẻ mặt hoảng hốt của nam chính kìa, không lẽ Thương Hành tưởng bên trong có độc hả?]


[Sao tôi lại thấy nữ phụ cũng đáng yêu phết nhỉ!]


[Cười ch//ếc mất, hay, truyện hay, muốn xem nữa xem nữa!]


4


Ta không biết Thương Hành nghĩ gì, cuối cùng hắn cũng không nhận đĩa bánh đó.


Nhưng ta cũng không để bụng, sai người mang quần áo ấm mùa đông và than sưởi loại tốt nhất cho đệ ấy.


Thương Hành phải đến Thượng thư phòng, cứ dăm ba hôm lại đến điện Xuân Hoa thỉnh an.


Người trong cung mỗi ngày đều chuẩn bị cho ta một đĩa bánh ngọt.


Hôm nay bánh hạt dẻ.


Ngày mai bánh hoa quế.


Ngày kia bánh hạt dẻ nướng.


Ta đều chia hết cho Thương Hành ăn.


Ban đầu đệ ấy còn rất thận trọng, về sau, mỗi lần đến, đệ ấy đều theo phản xạ nhìn lên chiếc bàn nhỏ của ta.


Ta bắt gặp ánh mắt của đệ ấy, thấy buồn cười không sao tả được, vẫy vẫy tay với đệ ấy. Thiếu niên căng cứng khuôn mặt nhỏ nhắn đi tới, khẽ gọi một tiếng: "Hoàng tỷ."


Giọng Thương Hành vẫn còn vài phần non nớt.


Chà.


Ngoan quá!


Ta nhìn gò má trắng nõn của đệ ấy, lòng hơi xao động, vô thức vươn "móng vuốt" ra: "Lại đây một chút."


Nghe vậy, ánh mắt Thương Hành hơi khựng lại, đáy mắt hiện lên vẻ đề phòng.


Nhưng cuối cùng vẫn đi đến trước mặt ta, lông mi khẽ run rẩy.


[Đến rồi đến rồi, quả nhiên Lan phi vừa đi là bản tính của nàng ta lộ ra ngay!]


[Aaaaa đ//ánh nhẹ thôi!]


Giữa một loạt đạn mạc gào thét, ta nhéo nhéo má đệ ấy , cười nói: "Mềm thật!"


Ngay khi lời vừa dứt, đôi mắt thiếu niên trợn tròn, dường như không thể tin nổi.


Nhưng...Thương Hành không né.


Tim ta hơi xao động.


Ay da.


Cũng đáng yêu đấy chứ.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo