Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Thấy đệ ấy ngẩn người, ta thừa cơ nhéo thêm mấy cái nữa, lúc này mới buông tay ra trong sự tiếc nuối, mắt hơi đảo, cười tủm tỉm hỏi: "Đệ đệ à, có muốn đi chơi chỉ diên (thả diều) không?"
Mùa đông hiếm khi có được một ngày trời quang đãng, rất thích hợp để chơi thả diều.
Nghe lời ta nói, Thương Hành ngước mắt lên, môi mấp máy: "Ta còn phải đi ôn………"
"Ồ, đệ rất muốn đi à? Xuân Hỷ, mau đi lấy chỉ diên!"
Ta lập tức đứng dậy, gọi Xuân Hỷ.
Xuân Hỷ nhanh nhảu vâng một tiếng, không lâu sau đã mang chỉ diên quay lại: "Công chúa, mang đến rồi ạ!"
Ta quay đầu nhìn Thương Hành: "Đi thôi!"
Thương Hành lặng lẽ liếc ta một cái, cuối cùng cụp mắt xuống, lời nói loanh quanh trong miệng mấy vòng, cuối cùng thốt ra một chữ.
[Hahahahaha cười ch//ếc mất.]
[Tỷ tỷ mà ngươi tưởng tượng: động một chút là đ//ánh m//ắng ngươi. Tỷ tỷ ngoài đời thực: coi ngươi như trâu ngựa.]
[Nam chính: Ngươi nhìn xem ta có muốn đi không?]
[Rốt cuộc là ai muốn đi chơi vậy hả hahahahahaha]
Ta không quan tâm Thương Hành nghĩ gì, hắn cứ ru rú trong phòng cả ngày, chắc cũng chán muốn chết, ra ngoài hít thở không khí trong lành tốt biết bao.
Một đoàn người hăm hở đi đến Ngự hoa viên.
Nhưng rất đáng tiếc.
Ta không có kinh nghiệm thả diều, người chạy đằng trước, diều trượt lết trên mặt đất.
Ta dừng bước, con diều cũng rơi theo xuống đất.
Ta: "..."
Cái thứ ch//ếc tiệt này, bay lên đi chứ!
Liếc nhìn Thương Hành vẫn còn đứng tại chỗ chờ ta, ta ho khan một tiếng, nhặt con diều lên quay lại, vẻ mặt tự nhiên nói: "Vừa rồi ta làm mẫu sai cho đệ xem đấy, đệ không được thả như thế đâu nhé, nào, bây giờ đến lượt đệ."
Nghe lời ta nói, Thương Hành hơi mở to mắt: "?"
Dù sao vẫn là trẻ con, có vài biểu cảm không giấu được, khóe miệng thiếu niên nhếch lên một chút rồi lại nhanh chóng đè xuống: "Ồ."
Ta thấy một loạt đạn mạc lướt qua.
[Hahahaha, nam chính chắc cười ch//ếc rồi!]
[Hoàng tỷ chỉ là sĩ diện thôi mà, tỷ ấy có lỗi gì đâu!]
[Đừng nói nữa, lần đầu tiên tôi thả diều cũng y chang vậy.]
Ta chọn cách lờ đi mấy dòng đầu, thấy dòng cuối cùng liền gật đầu đồng tình sâu sắc.
Đúng rồi mà.
Ai mà sinh ra đã biết thả diều chứ?
Nhưng giây tiếp theo, liền thấy Thương Hành nhanh chóng chạy lên, con diều bay vút lên từ sau lưng đệ ấy, bay thẳng lên trời cao.
Hào quang nam chính.
Chắc chắn là hào quang nam chính!!
6
Dù ta không muốn thừa nhận, nhưng sự thật chứng minh.
Thương Hành quả thật rất có tài thả diều (chỉ diên).
Xuân Hỷ đứng bên cạnh ta, thấy Thương Hành thả diều lên rất cao, không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Công chúa, Thất hoàng tử giỏi quá!"
Nghe vậy, khóe miệng ta cong lên, đang định nói gì đó, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì thấy con diều bay chệch hướng, rơi thẳng từ trên trời xuống!
Mà Thương Hành đã sớm biến mất không thấy tăm hơi.
Xảy ra chuyện gì rồi?
Đừng nói là chạy nhanh quá bị ngã đấy nhé.
Tim ta thắt lại, vô thức nhấc váy lên đi về phía đó.
"Công chúa"
Xuân Hỷ đứng sau lưng ta, thấy vậy, vội vàng sai tiểu thái giám quay về báo cho Lan phi nương nương, rồi mới nhanh chân chạy theo ta.
Ta đi theo hướng Thương Hành đã chạy.
Nhưng ngay khi ta nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đồng tử ta co rút lại.
7
Hồ trong Ngự hoa viên thông với hào hộ thành, là dòng nước chảy, mấy hôm trước đóng băng, hai hôm nay trời hửng nắng băng mới tan, nhưng nước hồ vẫn lạnh thấu xương.
Vừa đến gần, liền thấy con diều rơi trên mặt đất ven hồ, bẩn thỉu, không biết đã bị ai giẫm lên mấy cái.
Mấy bóng dáng quen thuộc đứng trên bờ, một người trong số đó cầm cây sào, đang chọc xuống nước.
"Bảo mày đưa chỉ diên cho bọn tao, mày không đưa, đáng đời!"
"Đúng thế, cũng không xem lại thân phận của mình là gì, cũng xứng tranh giành với bọn tao à!"
"Haha, xem nó kìa, trông như con chó rơi xuống nước!"
Tầm mắt ta hạ xuống, thoáng cái đã thấy Thương Hành đang giãy giụa trong nước, đạn mạc trước mắt lại hiện lên từng dòng.
[Aaaaaa mặc dù biết nam chính sẽ chịu đủ mọi gian khổ, như Thương Hành vẫn chỉ là một đứa trẻ mà!]
[Nước này tôi nhìn thôi cũng thấy lạnh, sao bọn người kia ác thế!]
[Hình như chính mùa đông này, nam chính vì ngã xuống nước mà suýt hỏng cả đôi chân đúng không?]
[A! Là hoàng tỷ đến kìa!!]
Nhưng hiện giờ ta chẳng còn tâm trạng nào để ý đến mấy dòng đạn mạc này.
"Này, các người đang làm gì đấy?" Ta không nghĩ ngợi gì, vội vàng lao tới, giật lấy cây sào, ném xuống hồ, hét lên với Thương Hành: "Mau, bám lấy mà lên!"
Dưới hồ, Thương Hành rõ ràng đã sặc mấy ngụm nước, mặt trắng bệch, môi lạnh đến tím bầm, theo phản xạ vươn tay nắm lấy cây sào trúc.
Ta dùng sức kéo đệ ấy vào bờ.
Thương Hành tuy nhỏ tuổi nhưng cũng có chút sức nặng, may mà cách bờ không xa, mắt thấy đệ ấy sắp vào đến bờ.
Ta ngồi xổm xuống, chuẩn bị kéo đệ ấy lên.
Ta dồn hết tâm trí vào đệ ấy, nên không hề để ý, phía sau lưng ta có thêm một đôi tay.
Bỗng nhiên, một lực mạnh ập tới từ phía sau!
Cơ thể ta mất kiểm soát ngã về phía trước, "bùm" một tiếng, đâm đầu thẳng xuống nước!
Xuân Hỷ đến muộn một bước hét lên chói tai: "Công chúa!"
8
Áo bông dày trên người nhanh chóng ngấm nước, trở nên vô cùng nặng nề, kéo ta chìm xuống.
May mà trước khi xuyên sách ta đã học bơi, sau cơn choáng váng chốc lát, ta nhanh chóng bình tĩnh lại, cởi áo bông bên ngoài ra, cố gắng ngoi đầu lên khỏi mặt nước, cây sào trúc đã trôi ra hơi xa.
Bên cạnh, Thương Hành nhắm nghiền mắt, rõ ràng đã sắp mất ý thức, ta nghiến răng, cũng không màng nhiều nữa, nâng cơ thể đệ ấy lên, cố hết sức bơi vào bờ.
Trên bờ, Xuân Hỷ lo sốt vó, nhưng lại bị một người trong số đó chặn lại không cho đến gần, tên đó cười cợt trêu chọc: "Ôi, Ngũ hoàng muội sao lại bất cẩn thế, sao lại ngã xuống nước rồi kìa~"
"Tam hoàng tử ngươi——"
Xuân Hỷ giận mà không dám nói, sốt ruột đến dậm chân, mắt không ngừng nhìn xuống nước, cuối cùng không nhịn được, hét lên: "Công chúa nhà ta mà có mệnh hệ gì, Lan phi nương nương nhất định sẽ không bỏ qua đâu!"
Lời này vừa nói ra.
Mấy vị hoàng tử nhìn nhau, cuối cùng cũng có chút sợ hãi, cùng nhau kéo Tam hoàng tử lại, nào còn dám ra tay hạ độc thủ nữa.
Đợi đến khi ta và Thương Hành được cứu lên bờ an toàn, bỗng nghe một tiếng thông báo "Bệ hạ đến, Lan phi nương nương đến!"
Đám đông tự nhiên tách ra.
Người phụ nữ mặc cung trang hoa lệ đứng cách đó không xa, vốn đang mỉm cười, chỉ tưởng ta đang chơi đùa ở đây, nhưng khi quay đầu lại, thấy ta ướt sũng, run rẩy không ngừng, nụ cười lập tức tắt ngấm trên môi, hốt hoảng chạy nhanh về phía ta: "Yên Nhi!"
9
Lạnh.
Lạnh quá đi mất.
Ta không nói được chữ nào, vừa lên bờ còn thấy không sao, bị gió thổi qua, chỉ thấy đầu óc choáng váng, trước mắt tối sầm lại, cơ thể như không phải của mình nữa, chỉ biết run lên bần bật.
Thấy vậy, người phụ nữ vội ngồi xổm xuống, cởi áo choàng bọc lấy ta, ôm ta vào lòng, đau lòng đến đỏ cả mắt, quay ngoắt lại, thấy Xuân Hỷ đứng bên cạnh, liền nghiêm giọng hỏi: "Có chuyện gì?!"
Xuân Hỷ quỳ xuống, run rẩy đáp: "Bẩm nương nương, là vì Thất hoàng tử..."
Vừa nghe thấy thế, sắc mặt người phụ nữ biến đổi, thấy Thương Hành ướt sũng ngã ngồi bên cạnh ta, cơn giận bùng lên không kiềm chế được, tát đệ ấy một cái, mắng: "Yên Nhi ngày thường đối tốt với ngươi như vậy, sao ngươi có thể hại nó ngã xuống nước?"
"Ngươi có biết nó vừa mới hết cảm lạnh không!"
Tiếng quát m//ắng vang lên, mặt Thương Hành bị đ//ánh lệch sang một bên, vài lọn tóc đen ướt sũng dính trên trán đệ ấy.