NHŨ MẪU CÔNG CHÚA - Chương 6 - Hoàn

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

20


Ta xuất giá vào một tháng sau.


Một tháng này, nói nhanh cũng nhanh, nói chậm cũng chậm.


Nhưng ngoài dự đoán, Thương Hành không hề đến chỗ ta mỗi ngày như trước nữa, cũng không biết đã đi đâu bận rộn chuyện gì.


Mãi cho đến ngày ta xuất giá, hôm đó là một ngày trời quang mây tạnh, thời tiết rất đẹp.


Thương Hành đến.


Chỉ mới một tháng, mà hắn đã tiều tụy đi rất nhiều, đáy mắt đầy tơ máu, giọng nói cũng hơi khàn: "A tỷ."


[Aaaaaa nam chính bất lực quá, hắn đã làm nhiều như vậy, mà vẫn không cứu được tỷ ấy!]


[Hắn khó khăn lắm mới có một người tỷ tỷ yêu thương mình, vậy mà phải trơ mắt nhìn tỷ ấy đi hòa thân, hu hu hu]


[Tâm lý nữ phụ vững thật, phải là tôi, tôi khóc lụt nhà rồi.]


Ta xoa đầu đệ ấy, giả vờ phóng khoáng cười nói: "Tiễn đến đây thôi, sau này ta không có ở đây, đệ phải chăm sóc tốt cho mẫu phi."


Nghe vậy, thiếu niên ngẩng đầu lên, yết hầu trượt lên xuống, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra, hồi lâu, đệ ấy mới cúi đầu xuống, giọng nói rất nặng nề: "Ta biết rồi."


"Ừm."


Cùng với tiếng hô "Khởi hành——"


Đoàn người đưa dâu lên đường rầm rộ.


Ta ngồi lại vào kiệu, rèm được buông xuống, nên cũng không để ý thấy, lúc thiếu niên ngẩng đầu lên, mắt đệ ấy đỏ hoe, khóe mắt dường như long lanh ánh lệ.


21


Con đường hòa thân rất dài.


Từ kinh thành đến biên cương phải đi mất hơn ba tháng ròng.


Trên đường đi, ta từ chỗ giả vờ phóng khoáng lúc ban đầu, đến đau buồn bi quan, rồi sau đó là thản nhiên chấp nhận, cũng chỉ mất một tháng.


Đời người ai mà không chết, ch//ếc sớm hay ch//ếc muộn thì cũng đều phải chết.


Chỉ có Xuân Hỷ là khóc suốt đường đi.


Nàng là nha hoàn hồi môn của ta, khó tránh khỏi đau lòng.


Ta an ủi mấy câu, nàng lại càng đau lòng hơn, nghẹn ngào nói: "Công chúa, nghe nói người Mật tộc đều rất hung tợn."


Ta: ...


Đừng nói nữa, đừng nói nữa.


Nói nữa là ta cũng khóc theo đó.


Nói đến đây, cũng không biết có phải vì rời khỏi kinh thành, rời xa Thương Hành hay không, mà những dòng đạn mạc ngày thường bay loạn xạ cũng biến mất tăm.


Lòng ta cũng thấy trống trải một cách khó hiểu.


22


Sau đó không biết đã đi bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng sắp đến nơi.


Đợi đến ngày mai là sẽ vào thành, đoàn người tạm thời dừng chân ở dịch quán nghỉ ngơi một phen.


Đêm xuống, những vì sao lác đác rơi trên bầu trời.


Xuân Hỷ và Xuân Đào đều ở bên cạnh ta.


Cả hai đều không nói gì, không khí vô cùng trầm lắng.


Ta cũng không mở miệng, không có chút buồn ngủ nào, cứ mở mắt nhìn trần nhà.


Thực ra, nói không sợ chút nào là điều không thể.


Bỗng nhiên.


Ta đột nhiên nghĩ đến Thương Hành.


Hỏng rồi.


Quên dặn mẫu phi thường xuyên chuẩn bị bánh ngọt cho đệ ấy rồi.


Haiz.


Đợi ngày mai trước khi vào thành viết một lá thư gửi về cho mẫu phi vậy.


Thằng nhóc đó thích ăn, nhưng miệng lại cứng không chịu nói, kiêu ngạo hết sức.


23


Đợi đến ngày thứ hai.


Đoàn người lại lên đường.


Nhưng còn chưa đợi chúng ta ra khỏi dịch quán, đột nhiên có một đội binh lính kéo đến, vây kín cả dịch quán.


Xuân Hỷ giật nảy mình, kéo ta định trốn: "Công chúa, chúng ta vừa mới đến, bọn họ đã muốn ra oai phủ đầu sao, mau trốn đi thôi!"


Ta bật cười.


Chỗ này thì trốn đi đâu được.


Nhưng ta không ngờ.


Lúc mở cửa ra, người ta nhìn thấy lại là Thương Hành vận ngân giáp!


Ba tháng trôi qua, đệ ấy lại cao thêm một chút.


Bây giờ chắc là mười sáu tuổi rồi.


Cũng không biết ba tháng này hắn đã trải qua những gì, khuôn mặt vốn được nuôi béo tốt nay đã gầy đi trông thấy, gương mặt tuấn tú hốc hác, nhưng đôi mắt đen lại sáng rực có thần.


Đệ ấy nở một nụ cười với ta: "A tỷ, nếu không muốn gả thì đừng miễn c//ưỡng nữa, ta đến đưa tỷ về nhà."


Đệ ấy vốn dĩ đã có vẻ ngoài ưa nhìn, khi cười lên, liền như hoa xuân nở rộ.


Tim ta chấn động, nỗi sợ hãi và hoang mang bao ngày qua bỗng hóa thành sự an tâm ngay khoảnh khắc này.


Không thể kìm nén được nữa, ta lao đến ôm chầm lấy đệ ấy: "A Hành."


"Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, mắt sưng húp về, mẫu phi há chẳng phải sẽ m//ắng ta sao?” Đệ ấyvỗ nhẹ lên vai ta.


Ta nín khóc mà cười.


Thằng nhóc thối.


Và những dòng đạn mạc quen thuộc cũng quay trở lại.


[Aaaaaaa tốt quá rồi!!]


[Tôi đã nói mà, nam chính chắc chắn không nỡ để tỷ tỷ đi!]


[Chuẩn "tỷ khống"!]


24


Đợi đến lúc quay về, ta mới biết.


Ta chân trước vừa đi, chân sau đệ ấy đã xin chỉ đi đ//ánh Man Di.


Công chúa đi hòa thân, Mật Di sẽ thả lỏng cảnh giác, đây chính là cơ hội tốt để làm suy yếu bọn man tộc.


Ban đầu Phụ hoàng không đồng ý, nhưng liên tiếp mấy vị lão thần đều đứng ra hưởng ứng lời đệ ấy, thế là sau vài lần cân nhắc, cuối cùng cũng đồng ý.


Ba tháng này, ta ở trên đường, đệ ấy cũng ở trên đường.


Cuối cùng, trước khi ta vào thành, đệ ấy đã đ//ánh thắng trận, rồi không ngủ suốt đêm chạy đến chỗ ta.


Ta vừa buồn cười vừa cảm động, còn đệ ấy thì lại rất bình tĩnh.


Đợi khi vào điện Xuân Hoa, đệ ấy càng đứng yên một bên không nói gì, y như thường ngày.


Trong điện Xuân Hoa, mẫu phi đang ngồi ngay ngắn trước gương đồng, nghịch ngợm trâm cài tóc, thấy ma ma định mở miệng báo tin vui, ta liền ra dấu im lặng, sau đó bước lên trước, cài một cây trâm vào tóc của bà.


"Không cần cây này, cây trâm bươm bướm kia đẹp hơn, hôm nay Yên Nhi về, nó thích cây đó nhất."


Nói rồi, người phụ nữ ngẩng đầu lên, vươn tay định tháo cây trâm hoa lan xuống, lại bắt gặp đôi mắt đong đầy ý cười của ta, bà sững sờ.


Bốn mắt nhìn nhau, ta cười tủm tỉm gọi: "Mẫu phi, con về rồi đây."


Ánh mắt người phụ nữ khựng lại, hồi lâu, bà cũng chẳng màng đến trâm cài gì nữa, vội vàng đứng dậy, ôm chầm lấy ta: "Yên Nhi!"


"Về là tốt rồi, về là tốt rồi."


Thương Hành đứng ngay sau lưng ta, lặng lẽ nhìn chúng ta.


Mẫu phi ôm ta một lúc lâu, dường như nhớ ra đệ ấy, ngẩng đầu nhìn đệ ấy một cái: "Con làm tốt lắm."


Thương Hành thản nhiên cười: "Là việc nên làm ạ."


Mẫu phi khẽ gật đầu, chỉ vào đĩa bánh hạt dẻ bên cạnh, giọng nói hiền hòa: "Ngồi kia nghỉ ngơi đi."


Thấy vậy, Thương Hành sững sờ, sau đó cụp mắt xuống: "Đa tạ mẫu phi."


Ta liếc nhìn đĩa bánh hạt dẻ kia, nhướng mày.


Xem ra mẫu phi đã thật lòng công nhận Thương Hành rồi.


Thật tốt quá.


25


Tiền triều đấu đá công khai, hậu cung cũng sóng ngầm cuộn trào.


Thương Hành tuổi còn trẻ đã có quân công trong tay, lại có nhà họ Trình tương trợ, địa vị trên triều không thể xem thường.


Sức khỏe Phụ hoàng ngày một sa sút, lại mê mẩn đan dược, tự nhiên không rảnh để tâm đến cuộc tranh đấu giữa mấy vị hoàng tử.


Trong ba năm sau đó.


Thương Hành không biết đã trải qua mấy lần á//m s//át, cuối cùng gi//ếc ch//ếc các huynh đệ khác, thành công ngồi lên hoàng vị.


Ngày đệ ấy xưng đế, ta được phong làm Thịnh Đức Trưởng Công chúa, mẫu phi trở thành Thái hậu.


Sau lễ sắc phong, các đại thần lần lượt lui triều.


Thương Hành ngồi ngay ngắn ở ghế trên, thấy ta đứng bên dưới, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào đệ ấy... à không, vào cái ghế dưới mông đệ ấy.


Ngai vàng đó, là ngai vàng thật đó!


Thương Hành: "?"


Dường như nghĩ đến điều gì, đệ ấy cười nói: "A tỷ, qua đây ngồi đi."


Tổng quản thái giám Phúc Ninh bên cạnh kinh hãi thất sắc: "Bệ hạ, không thể được ạ!"

 Thương Hành lạnh lùng hắng giọng: "Người là A tỷ của trẫm, trên đời này, người là người mà ta tôn quý nhất, một cái ngai vàng cỏn con sao lại không thể ngồi?"

Phúc Ninh lập tức không dám hó hé.


Ta vui vẻ chạy qua, đệ ấy liền tự nhiên đứng dậy, nhường chỗ cho ta.


Ta đặt mông ngồi xuống, đệ ấy cũng không để ý, thuận tay nhận lấy đĩa hoa quả từ tiểu thái giám: "A tỷ, ăn hoa quả không?"


"Ăn!"


Thấy vậy, Thương Hành khẽ cười, bóc vỏ vải đưa cho ta, hoàn toàn mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của những người bên cạnh: "Đây."


Chẳng qua chỉ là một cái thân phận mà thôi.


Sao có thể quan trọng bằng A tỷ được.


(Hết truyện)

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo