Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
17
Nhờ biểu hiện xuất sắc của Thương Hành trong buổi săn bắn, lúc dự yến tiệc tối, đệ ấy còn được Hoàng thượng khen ngợi.
Mấy ngày liên tiếp trôi qua, những người trước đây thờ ơ với Thương Hành bỗng trở nên nhiệt tình hẳn.
Ta thì không thấy gì lạ, người trong cung đa số đều hám kẻ sang, đạp kẻ hèn.
Nay đệ ấy mới bộc lộ tài năng, tự nhiên có đầy người vội vàng đến kết giao.
Đúng lúc này, có đại thần đề xuất, Thương Hành nay đã qua tuổi mười lăm, cũng đến lúc định thân rồi.
Nghe được tin này, ta thoạt đầu tối sầm mắt, đệ ấy mới bao lớn chứ.
Nhưng nghĩ lại, ta lại nhớ đến nữ chính Thẩm Minh Dụ.
Thẩm Minh Dụ là thứ nữ của Hộ bộ Thượng thư, tuy không được sủng ái nhưng vô cùng thông tuệ, có thể tương trợ lẫn nhau với Thương Hành. Cũng chính vì nàng không được sủng ái, nếu định thân với Thương Hành, ngược lại có thể làm giảm sự nổi bật của đệ ấy, tránh người khác ghen ghét.
Nay nàng cũng đã đến tuổi cập kê.
Nghĩ đến đây, ta vội để ý đến các tiểu thư thế gia đi cùng, thấy ánh mắt Thẩm Minh Dụ luôn dõi theo Thương Hành, ta đã hiểu rõ trong lòng, lại sai người lén lút đi nghe ngóng một phen.
Được biết trước đó thứ nữ nhà họ Thẩm bị trật chân, đúng lúc bị Thương Hành bắt gặp, đệ ấy còn đỡ nàng một tay.
Dù quỹ đạo vận mệnh đã có sai lệch, nhưng xem ra tình yêu của nam nữ chính sẽ không thay đổi.
Nhưng chuyện hôn nhân đại sự, vẫn nên hỏi ý kiến của chính chủ thì hơn.
Thế là đợi đến tối, ta tìm Thương Hành nói chuyện.
Ban đầu biểu cảm của đệ ấy vẫn khá bình tĩnh, ta hỏi một câu, đệ ấy đáp một câu, nhưng về sau, đệ ấy càng lúc càng im lặng.
Đến cuối cùng, đệ ấy nặn ra một câu, dường như khá cạn lời: "Hoàng tỷ, ta còn nhỏ, chưa muốn thành hôn."
"Ồ."
Thấy ta không ép buộc, đệ ấy thở phào nhẹ nhõm. Ta thấy thế, bỗng nghĩ đến điều gì, tò mò hỏi: "Này, đợi ngày nào đó tỷ tỷ xuất giá, đệ có khóc không?"
Lời này vừa thốt ra, biểu cảm của người trước mặt bỗng khựng lại, đệ ấy nhìn ta chằm chằm, thấy trong mắt ta ánh lên ý cười, dường như nghĩ đến điều gì, đệ ấy quay mặt đi, giọng nói có chút khó chịu: "Đương nhiên là không!"
Ta: "..."
Không thì không, làm gì mà lớn tiếng thế.
18
Ta lớn hơn Thương Hành hai tuổi, nay đã mười bảy.
Mẫu phi tìm cho ta rất nhiều mối, nhưng đều không vừa ý lắm, chỉ đợi từ từ chọn lựa người tốt nhất.
Thương Hành đã bắt đầu bộc lộ tài năng, chỉ trong nửa năm, đã dần có được tiếng nói trên triều đình.
Trong hậu cung tự nhiên có kẻ ngồi không yên.
Chỉ là không ai ngờ, ngọn lửa này lại cháy đến trên đầu ta.
Mấy năm gần đây, giặc Oa ở biên giới thường xuyên quấy nhiễu biên cảnh nước ta, nay còn nhân lúc binh hùng ngựa mạnh cướp chiếm nhiều tòa thành trì của ta.
Tin cấp báo tám trăm dặm truyền về kinh, cả triều xôn xao, mấy ngày lâm triều liên tiếp đều chìm trong ảm đạm.
Tâm trạng Hoàng thượng không tốt, rất ít khi vào hậu cung, đúng lúc này, không biết ai đã nhắc đến chuyện hòa thân.
Trong hoàng gia có mấy vị công chúa đến tuổi thích hợp, lần lượt là ta, Bát công chúa và Thập công chúa.
Bát công chúa nay mười sáu, Thập công chúa mới vừa tròn mười lăm.
Trong ba vị công chúa, chỉ có ta là lớn tuổi nhất.
Hoàng thượng gần như không hề do dự, đã quyết định chọn ta.
Khi tin tức này truyền về điện Xuân Hoa, mẫu phi đang uống trà.
Ma ma vội vã vén rèm bước vào, nói liền một mạch như bắn pháo: "Nương nương, không hay rồi, Hoàng thượng hạ chỉ, bắt công chúa của chúng ta đi hòa thân với bọn Man Di!"
Lời vừa dứt.
Tiếng "choang" vang lên, chén trà rơi xuống đất.
Sắc mặt người phụ nữ trắng bệch, bà bật đứng dậy: "Ngươi nói cái gì?"
Ma ma nào dám giấu giếm, hứng chịu ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của bà, khó khăn lặp lại một lần nữa: "Hoàng thượng nói, công chúa của chúng ta vừa hay đến tuổi, cũng nên thành hôn rồi."
Tim ta chợt thót lên.
Và đúng lúc này, ta nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
Vừa quay đầu lại, đã thấy Thương Hành sững sờ tại chỗ.
19
[Aaaaaa biểu cảm của nam chính trông như sắp tan vỡ đến nơi.]
[Hu hu hu nữ phụ là một bảo bối tốt, sao lại phải đi hòa thân chứ!]
[Trong kịch bản gốc có đoạn này à? Rõ ràng người đi hòa thân không phải là nữ phụ mà!]
Ta biết rõ, đây có lẽ là hiệu ứng cánh bướm.
Trong kịch bản gốc, ta sẽ ch//ếc trong tay Thương Hành, bây giờ bánh xe vận mệnh tuy đã chệch đi, nhưng xoay vần thế nào, ta vẫn vì hắn mà nhận lấy kết cục không mấy tốt đẹp.
Nhưng may mắn là lần này, mẫu phi của ta chắc sẽ không xảy ra chuyện gì.
Ta vốn đã sống thêm được mười mấy năm, cũng chẳng có gì không thông suốt được, ta cười nói: "Thôi mà mẫu phi, người cũng đừng buồn, chẳng qua chỉ là hòa thân thôi, con sẽ viết thư cho người và A Hành."
Nói rồi, ta lại nhìn thiếu niên đang ngẩn người ngoài rèm, vẫy tay với hắn: "A Hành, ngây ra đó làm gì, mau vào đây."
Nghe thấy giọng ta, Thương Hành hoàn hồn, sắc mắt u tối, nhưng khi đứng trước mặt ta, lại quay về dáng vẻ như trước: "A tỷ."
Là A tỷ, không phải Hoàng tỷ.
Ta sững người, rồi lập tức cười đáp một tiếng, tự nhiên đưa bánh hoa quế cho đệ ấy ăn: "Nếm thử đi, lần này làm có ngon hơn chút nào không?"
Biểu cảm của đệ ấy hơi thay đổi.
Cũng không thể trách biểu cảm của đệ ấy kỳ lạ.
Trước đây ta rảnh rỗi không có gì làm nên xuống bếp làm một đĩa bánh ngọt, kết quả làm đệ ấy ăn xong sợ hãi suốt một thời gian dài, cứ thấy bánh ngọt trên bàn ta là sợ.
Nhưng đệ ấy cũng chỉ im lặng vài giây, giây tiếp theo, đệ ấy giơ tay lấy một miếng bánh hoa quế cắn một miếng.
Ta mong đợi nhìn đệ ấy: "Ngon không?"
Đệ ấy nuốt miếng bánh xuống, giọng nói không hiểu sao có chút trĩu nặng: "Ngon."
"Ừm, vậy đệ cầm về ăn từ từ nhé." Thấy mẫu phi sắp phát điên, ta nhét đĩa bánh vào lòng Thương Hành, đẩy đệ ấy ra ngoài.
Đệ ấy dường như cũng biết, không nói gì cả, cầm bánh rồi đi, chỉ là lúc đến cửa, bước chân cứ ngập ngừng mãi.
Cuối cùng bị Xuân Hỷ đưa ra ngoài.
Đệ ấy vừa đi, mẫu phi liền không nhịn được nữa, lao tới ôm chầm lấy ta, khóc nức nở: "Yên Nhi, con mà đi hòa thân, con bảo mẫu phi sống thế nào, không, con không thể đi."
Nước mắt ấm nóng rơi trên vai ta, làm ướt một mảng vải.
Ta ôm lại cơ thể đang run rẩy của bà, nghĩ ngợi rồi nói: "Phụ hoàng đã hạ chỉ rồi, mẫu phi, người còn có A Hành, có đệ ấy ở đây, con nhất định sẽ quay về được."
Lời này chỉ là an ủi.
Ai biết được, đường đi phía trước thế nào, có lẽ, ta sẽ ch//ếc trên đường đi hòa thân cũng không chừng.
Phụ hoàng đã hạ chỉ, không thể trì hoãn, tháng sau phải lên đường.
Nhanh đến mức người ta không kịp chuẩn bị.
Nhưng Thương Hành là nam chính, chỉ cần mẫu phi luôn đối xử tốt với đệ ấy, ngày làm Thái hậu đã ở ngay trước mắt.
Nghĩ thông điểm này, ta lại kể cặn kẽ rất nhiều ưu điểm của Thương Hành, để đảm bảo sau khi ta đi, mẫu phi có thể đối xử tốt với đệ ấy.
Ban đầu mẫu phi không hề lay chuyển, mãi đến khi ta nói, hãy làm vì ta.
Mẫu phi lúc này mới miễn c//ưỡng đồng ý, chỉ là nỗi bi thương trong đáy mắt đặc quánh không tan, không ngừng gọi tên ta.
Ta nhìn mà đau lòng, nhưng chỉ có thể lén lút trốn trong chăn khóc vào ban đêm.
Nếu khóc trước mặt bà, không chừng bà sẽ chạy đến trước mặt Phụ hoàng làm loạn.
Nhưng quốc gia đại sự, sao có thể vì một phi tần mà thay đổi chứ?