NÓI NGỌNG ĐỌC THƯ TÌNH - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi dừng bước. Lục Hằng cười, nụ cười mang chút đắc ý kiểu "tôi biết ngay mà". Cậu ta xuống xe, dắt xe đi song song không nhanh không chậm bên cạnh tôi.

"Cậu tránh mặt nó một tuần rồi."

"Tôi không có."

"Được, cậu không có." Lục Hằng thuận theo ý tôi, "Là đơn phương nó không gặp được cậu."

Tôi im lặng.

"Có phải cậu thấy nó điều tra cậu là đang đùa giỡn cậu, đang thương hại cậu không?"

Vai tôi cứng đờ. Lục Hằng nhổ cái que kẹo mút ra, dùng nó chỉ chỉ vào thái dương mình:

"Cái mạch não của nó không giống người bình thường chúng ta đâu."

22

"Giang Uấn Kỳ thật sự không ngủ được, lâu lắm rồi, từ sau khi anh trai nó gặp chuyện là đã như vậy. Cho nên rối loạn giấc ngủ không phải lừa cậu đâu, giọng của cậu giúp nó ngủ được cũng là thật."

"Tất nhiên là," Lục Hằng đổi giọng, "Nó muốn giúp cậu cũng là thật."

"Tại... tại sao? Tôi và cậu ấy... căn bản không quen."

Câu hỏi này tôi đã nghĩ suốt một tuần. Tôi không hiểu nổi, một kẻ lăn lộn trong vũng bùn như tôi có điểm gì đáng để đại thiếu gia họ Giang phải tốn tâm tư.

Lục Hằng thở dài, thu lại vẻ bất cần đời.

"Cái này thì... tôi cũng không dám chắc chắn 100%. Kỳ ca nhà mình ấy mà, cậu biết đấy, miệng kín như hũ nút, trong lòng nghĩ gì không bao giờ nói ra."

Cậu ta khựng lại một chút: "Nhưng tôi đoán mò thôi nhé, cậu nghe xong đừng để bụng. Có lẽ là vì... cậu rất giống một đứa nhóc mà nó gặp hồi nhỏ chăng?"

Tôi ngẩn người: "Hồi nhỏ?"

"Đúng, hình như là ở công viên nào đó, Kỳ ca có nhắc qua với tôi một lần. Nó bảo lúc đó nó bị người nhà... ừm, lạc mất, một mình nấp trong góc khóc. Có một cậu bé đã cho nó nửa miếng dưa hấu, còn ngồi bên cạnh nó rất lâu. Nó bảo cậu bé đó nói chuyện cũng... khụ, hơi giống cậu."

Dưa hấu... cậu bé nói lắp... công viên...

Những mảnh vỡ mờ nhạt, bám đầy bụi bặm của thời gian bỗng rung động mạnh mẽ sâu trong tâm trí tôi. Mùa hè năm đó hình như đặc biệt nóng, tiếng ve kêu khiến lòng người bồn chồn.

Tôi theo hàng xóm trong làng lên phố bán dưa hấu. Kết quả vì mải xem người ta chơi xe điều khiển từ xa mà bị lạc. Tôi vừa sợ vừa cuống, ôm nửa quả dưa chưa bán hết ngồi thụp xuống dưới một cái cầu trượt.

Sau đó tôi thấy một cậu bé đẹp như sao nhí đang ngồi trên ghế dài rơi nước mắt. Tôi thấy cậu ấy còn đáng thương hơn cả mình, bèn khoét miếng ruột dưa ngọt nhất trong lòng mình đưa cho cậu ấy. Hai đứa nhóc chúng tôi, chẳng ai biết ai, cứ thế cùng nhau ăn hết cả một mùa hè.

Nhưng người đó... có thể là Giang Uấn Kỳ sao?

"Không... không thể nào chứ..." Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế.

"Ai mà biết được." Lục Hằng nhún vai, "Nhưng Kỳ ca là cái loại người cố chấp chết đi được, tự tôn cao hơn trời. Sau khi anh nó mất, nó tự nhốt mình lại, sống như thể cả thế giới nợ nó tám triệu tệ vậy. Nó chịu để tâm đến một người như thế, tuyệt đối không phải vô duyên vô cơ đâu."

"Nó tìm người tra cậu cũng thật sự không phải muốn xem trò cười của cậu. Nó lo cho cậu muốn chết, sợ cậu áp lực lớn, một mình gánh vác không nổi mà cái gì cũng giữ trong lòng không nói. Nó muốn giúp cậu... Cả tuần này, ngày nào nó cũng ở thư viện đợi cậu, chưa từng ra ngoài."

Lục Hằng nhìn tôi, gằn từng chữ: "Cậu mà không đi nữa, tôi sợ nó tự đày đọa mình chết ở trong đó mất."

23

Tôi chạy thục mạng đến thư viện. Trên đường đi, tôi mở điện thoại.

Tin nhắn của Giang Uấn Kỳ hiện ra liên tục. Mấy tin đầu vẫn là giọng điệu cao ngạo ấy:

【Cậu đang ở đâu?】

【Mở máy lên.】

"Trả lời tin nhắn của tôi."

Về sau, dường như cậu ta không trụ vững được nữa:

"Lâm Chiểu, hôm đó là tôi không đúng."

"Đừng giận tôi nữa, có được không?"

Càng về sau, khoảng cách giữa các tin nhắn càng ngắn lại, lộ rõ một sự nôn nóng gần như tuyệt vọng:

"Cậu không có ở nhà, rốt cuộc cậu ở đâu?"

"Tôi đi tìm cậu nhé? Cậu nói cho tôi biết cậu đang ở đâu đi?"

"Xin lỗi, tha lỗi cho tôi một lần được không?"

Tin nhắn mới nhất là cách đây vài phút:

"Tôi đang đợi cậu, lần này, đừng bỏ lại tôi một mình, có được không?"

Tôi đã thất hứa. Năm đó người hàng xóm lái xe máy cày tìm thấy tôi, chẳng nói chẳng rằng xách tôi lên xe, ngay đêm đó chạy về làng. Tôi thậm chí không kịp quay lại nói với cậu bé ấy một tiếng rằng: Ngày mai tớ không đến được nữa.

Tôi nợ cậu ấy một ngày mai. Nợ suốt mười năm trời.

24

"Giang... Giang Uấn Kỳ!" Tôi hét lớn.

Giang Uấn Kỳ nhìn thấy tôi, đồng tử đang rã rời bỗng chốc co rụt lại: "Cậu về rồi..."

Tôi nhìn hốc mắt đỏ hoe của cậu ta, lòng vừa xót xa vừa nghẹn ngào. Mọi lời chất vấn đã chuẩn bị sẵn, mọi nỗi tủi thân trào dâng, giây phút nhìn thấy bộ dạng này của cậu ta đều tan thành mây khói.

Tôi không nói gì, cầm lấy cuốn sách trên bàn lên đọc. Đọc được vài câu tôi không đọc nổi nữa. Mũi cay cay, nước mắt suýt thì rơi xuống. Tôi cúi gầm đầu, giọng lí nhí:

"Tôi... tôi không đi..."

Đỉnh đầu truyền đến một tiếng thở dài rất nhẹ. Một bàn tay đặt lên đầu tôi, khẽ xoa xoa.

 

"Tôi biết. Tôi biết cậu không cố ý."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo