Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
20
Ngày hết hạn điền nguyện vọng đại học, giáo viên chủ nhiệm đặc biệt nhắn tin nhắc nhở trong nhóm:
[Đời người rất dài, đừng vì một ai đó mà tạm bợ, mà thay đổi nguyện vọng đại học của mình.]
[Có lẽ bây giờ thấy lãng mạn, nhưng nhiều năm sau nhìn lại, chỉ có nỗ lực của bản thân là không phản bội mình, không ai xứng đáng để em đánh cược tương lai của bản thân cả.]
Tôi nhìn nguyện vọng Đại học Bắc Kinh đã điền xong trên màn hình, khóe miệng cong lên.
Tương lai rộng mở, tôi sẽ không vì một trái tim hay thay đổi mà dừng bước chân tiến về phía trước.
Hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ:
[Chi Hàm, tớ sắp đi học lại rồi, trường ở huyện, cậu có thể về nhà mình ở rồi. Vì không muốn nhìn thấy tớ, cậu đã ở nhà ông bà nội suốt bao ngày qua, tớ đúng là gây phiền phức cho cậu nhiều thật. Một năm tới, chắc chúng ta sẽ không gặp nhau đâu, tớ sẽ nỗ lực để đến Hạ Môn tìm cậu, cũng sẽ nỗ lực để cậu thích tớ lần nữa.]
Đến Hạ Môn thì không tìm thấy tôi đâu.
Cậu ta đúng là tự tin thật, nghĩ rằng tôi vẫn sẽ đến thành phố chúng tôi đã hẹn ước.
Nhưng tôi không trả lời gì cả, chuyện đã qua hãy để nó qua đi.
Có điều, tâm lý trả thù của Kiều Lãng còn mạnh hơn tôi.
Cô ta đăng bài mới trên mạng xã hội:
[Cảm giác crush biến thành rác rưởi là như thế nào?]
Cô ta trích một phần nội dung trong video tôi gửi, dùng văn bản để bóc phốt những việc làm tra nam của Trần Tử Dập, cũng như những câu nói tra nam của hội anh em cậu ta.
Tên đầy đủ của từng người bọn họ đều xuất hiện trong bài viết của cô ta, trở thành một bản "Danh sách đen tránh xa tra nam" sống động.
Nhất thời độ hot rất cao, một tuần đã được cả nghìn like.
Nghe nói trường Trần Tử Dập học lại có rất nhiều người biết chuyện này, đều bắt đầu tẩy chay cậu ta.
Ngay cả cơ quan của chú Trần, cũng có không ít người trẻ lướt thấy bài này.
Sau này nhà họ Trần phải đút cho Kiều Lãng một khoản tiền lớn, mới khiến cô ta xóa bài.
Cô ta còn chuyển cho tôi một nghìn tệ:
[Cảm ơn cậu, sau này chúng ta đều phải sáng mắt ra, đừng tìm bạn trai trong thùng rác nữa.]
Tôi không nhận tiền của Kiều Lãng, nhưng lời khuyên này thì tôi nhận.
21
Cuộc sống ở Đại học Bắc Kinh bận rộn, sung túc nhưng cũng rất vui vẻ.
Tôi giành được học bổng, gặt hái giải thưởng cuộc thi, cũng gặp được chàng trai khiến tôi rung động.
Thỉnh thoảng, cũng nghe bố mẹ nhắc đến chuyện của Trần Tử Dập.
Hôm sinh nhật tôi, cậu ta lén trốn khỏi trường học lại chạy về nhà.
Người nồng nặc mùi rượu, xách cái bánh kem dâu tây to đùng đứng canh trước cửa nhà tôi, la hét đòi mừng sinh nhật tôi.
Bố mẹ bảo tôi đang đi học, không có nhà.
Có lẽ uống nhiều quá, Trần Tử Dập không tin.
Cậu ta nhất định đòi vào nhà tôi, đích thân đón sinh nhật cùng tôi.
Thế là hai ba giờ sáng, cậu ta định trèo từ ban công nhà cậu ta sang ban công nhà tôi, nhưng lỡ chân bước hụt, ngã xuống dưới.
May là tầng hai, không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ bị gãy chân.
Rượu tỉnh rồi, tôi không có đó, chân thì què.
Nhưng năm học lại của Trần Tử Dập vẫn phải tiếp tục.
Cuộc sống của tôi cũng đang tiến về phía trước.
Công việc của mẹ lại có cơ hội thăng tiến mới, có thể đến trụ sở chính ở Bắc Kinh, bà dứt khoát đồng ý.
Khi chuyển đi, bà còn dặn dò chú Trần, phải trông chừng Trần Tử Dập cho kỹ, lần sau cậu ta còn làm cái trò ngốc nghếch trèo sang nhà hàng xóm nữa, hàng xóm mới có thể sẽ báo cảnh sát đấy.
Mùa hè cuối năm nhất đại học, tôi gặp lại Trần Tử Dập trong khuôn viên Đại học Bắc Kinh.
Cậu ta mặc chiếc áo phông trắng hôm chúng tôi từ biệt.
Nhìn thấy tôi, đôi mắt u ám của cậu ta bỗng chốc sáng lên, đi cà nhắc từng bước về phía tôi:
"Chi Hàm, lâu rồi không gặp. Tha lỗi cho tớ đã hỏi thăm giáo viên ở trường về chuyên ngành của cậu, mới có thể gặp được cậu. Chúc mừng cậu nhé, thi đỗ vào ngôi trường tốt thế này."
Tôi lịch sự đáp một tiếng:
"Cảm ơn."
Trong mắt Trần Tử Dập ngấn lệ, rõ ràng trên mặt đang cười, nhưng giọng nói lại mang theo tiếng nấc nghẹn:
"Có thể nhìn thấy cậu lần nữa, nghe thấy giọng cậu, thật tốt. Một năm học lại này rất khổ, tớ có thể trụ được, chiếc áo ngắn tay này là công thần lớn đấy."
Cậu ta kéo kéo vạt áo:
"Nhìn thấy nó, tớ luôn tưởng tượng rằng, cậu vẫn sẵn lòng ôm tớ, chúng ta vẫn còn tương lai."
Một giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy lực vang lên từ phía sau:
"Cậu bạn này, què chân rồi còn không quản ngại đường xa chạy đến trường chúng tôi đào góc tường nhà tôi, hình như có hơi mất mặt nhỉ?"
22
Giang Ninh Trạch đi tới từ phía sau, ôm chặt tôi vào lòng.
Cậu ấy chính là chàng trai khiến tôi rung động, bây giờ cũng là bạn trai tôi.
Trần Tử Dập nhìn cậu ấy, đồng tử run rẩy, chuyển sang nhìn tôi với ánh mắt như cầu cứu:
"Chi Hàm, cậu yêu rồi sao?"
Tôi cười thản nhiên:
"Ừ, đây là mối tình đầu của tớ, Giang Ninh Trạch."
Dù sao tôi và Trần Tử Dập chưa bao giờ chính thức ở bên nhau.
Giang Ninh Trạch đương nhiên là mối tình đầu.
Nhưng Trần Tử Dập lại như chịu cú sốc cực lớn, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, ngay cả nụ cười xã giao cũng không nặn ra nổi.
Cậu ta mấp máy môi, cuối cùng chỉ lí nhí một câu:
"Thấy cậu sống tốt, thật tốt quá rồi."
Tôi biết, có lẽ lần này, mới là lời từ biệt thực sự.
Tôi vẫy tay với Trần Tử Dập:
"Bọn tớ còn có việc gấp, đi trước đây. Không có việc gì cậu cũng về nhà sớm đi, chân cậu chưa khỏi, một mình ở Bắc Kinh, chú Trần sẽ lo lắng đấy."
"Trần Tử Dập, cậu cũng phải sớm bắt đầu cuộc sống mới đi nhé, bye bye."
Trần Tử Dập nhếch mép cười cay đắng, vẫy tay rồi quay người rời đi.
Chân cậu ta chưa khỏi, đi rất chậm, mãi mới đi xa.
Đợi bóng lưng Trần Tử Dập hoàn toàn biến mất trong đám đông, Giang Ninh Trạch mới lên tiếng:
"Chi Chi, cảm giác cậu ta không chỉ chân có vấn đề, mà não cũng không tốt lắm. Thế mà lại đối diện với một cái áo ngắn tay mà ảo tưởng, cùng em thế này thế nọ, tức chết anh rồi."
Tôi xoa tóc anh ấy:
"Không giận không giận, cậu ta đúng là não không tốt lắm, đừng chấp nhặt với cậu ta."
"Đi thôi, làm chính sự, đi nộp đơn nào."
Giang Ninh Trạch sờ sờ ảnh thẻ của tôi trên đơn xin trao đổi, giọng điệu có vẻ đắc ý lạ lùng:
"Bạn gái ưu tú quá cũng là một loại phiền não nhỉ ~ Anh phải tiếp tục tăng cường tập luyện cơ bắp, ai dám tăm tia em, anh dọa cho chúng nó chạy mất dép luôn!"
Nói xong, anh ấy cố tình gồng tay, làm nổi lên cơ bắp cuồn cuộn.
Tôi khoác tay anh ấy, bị chọc cười.
Tương lai rất tươi đẹp, tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước, ôm lấy những khả năng vô hạn.
23
Bất kể là câu hỏi làm sai trong kỳ thi đại học, hay người mình yêu sai, công việc không phù hợp, đều chỉ là một lần lựa chọn sai lầm mà thôi.
Đời người luôn có hết lựa chọn này đến lựa chọn khác, cho dù hiện tại sai rồi, tương lai cũng có thể sửa lại.
Chúc các bạn đọc đến đây, đều có dũng khí để bắt đầu lại, xuất phát lần nữa.