Nói Tôi Xấu Rồi Lại Hối Hận? - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

18


Lời vừa dứt.


Chàng thiếu niên từng kiêu ngạo ngẩng cao đầu, giờ đây ngay cả đôi tay buông thõng bên hông cũng đang run rẩy.


Nước mắt cậu ta rơi lã chã, từng giọt lớn rơi xuống đất.


Đi đến bước đường này, trong lòng tôi ít nhiều cũng thấy buồn.


Cũng sẽ nghĩ, giá mà cậu ta vẫn là cậu bé trong mắt chỉ có mình tôi ngày xưa, thì tốt biết mấy.


Năm lớp 2 tiểu học, mẹ tôi thăng chức, cả nhà chuyển từ huyện nhỏ lên thành phố lớn.


Nhưng học sinh thành phố lớn dường như tự cho mình cao hơn người khác một bậc, bọn họ đều cười nhạo tôi là đồ nhà quê.


Bọn họ không biết chán ném hỏng hộp bút Barbie màu hồng của tôi, cậy chiều cao vò rối tóc tôi, mỗi tối tôi gội đầu nước đều bẩn đục ngầu.


Bọn họ còn thích vứt bài tập của tôi vào thùng rác, nhại lại giọng phổ thông pha tiếng địa phương của tôi.


Chỉ có Trần Tử Dập ở đối diện nhà là chịu chơi với tôi.


Dù một mình chấp ba, mặt mũi bị đánh bầm tím, cũng quyết dạy cho đám con trai bắt nạt tôi một bài học.


"Cậu chuyển đến đối diện nhà tớ, mẹ cậu và bố tớ là đồng nghiệp, hai đứa mình lại còn học cùng lớp, làm gì có chuyện trùng hợp thế chứ? Ý trời định là tớ phải bảo vệ cậu rồi!"


Cậu ấy đưa tay về phía tôi, nụ cười ấm áp.


Từ đó không còn bạn học nào dám bắt nạt tôi nữa.


Thời gian dần trôi, tôi dần lớn lên, chiều cao phát triển, nói được giọng phổ thông chuẩn lưu loát, tính cách ôn hòa nhưng không nhu nhược, không còn ai bắt nạt tôi nữa.


Nhưng không ngờ, Trần Tử Dập từng bảo vệ tôi năm xưa, lại biến thành người làm tổn thương tôi.


Bóng dáng Trần Tử Dập trong ký ức và người trước mặt chồng lên nhau, đôi mắt tôi bất giác cũng nhòe đi:


"Trần Tử Dập, những gì cần nói đều nói cả rồi, con đường chúng ta đi cùng nhau đến đây là dừng thôi, còn dây dưa nữa thì khó coi lắm, tôi hy vọng chúng ta có thể kết thúc êm đẹp. Có lẽ như vậy, bản thân mình lúc nhỏ, trong lòng sẽ thấy dễ chịu hơn chút."


Nước mắt Trần Tử Dập lại trào ra như đê vỡ.


Cậu ta khóc gào lên, thế mà lại quỳ xuống trước mặt tôi:


"Lâm Chi Hàm, đừng đi, không có cậu tớ thật sự không sống nổi đâu."


Tôi nhìn nhân viên cửa hàng phía sau, có chút ngượng ngùng.


"Đừng như vậy, cậu nhất định phải kết thúc một cách khó coi thế này sao?"


Cậu ta đưa tay quệt nước mắt, đỏ hoe mắt hỏi tôi:


"Chi Hàm, cậu ghét tớ đến thế sao? Quyết tâm muốn chia tay?"


Tôi gật đầu:


"Ừ."


"Với lại, không phải chia tay, chúng ta chưa từng ở bên nhau."


Trần Tử Dập cúi đầu im lặng hồi lâu, dần dần nín khóc.


Ngẩng đầu lên lần nữa, cậu ta nói:


"Chi Hàm, đây là lựa chọn của cậu, tớ tôn trọng. Tớ không làm loạn nữa, tớ sẽ không phạm phải sai lầm không tôn trọng cậu như thế nữa, chúng ta tạm biệt nhau tử tế nhé."


"Yêu cầu cuối cùng, có thể ôm một cái không?"


Tôi mềm lòng, đồng ý.


Cái ôm cuối cùng, Trần Tử Dập ôm rất chặt.


Như muốn khảm tôi vào trong cơ thể cậu ta.


Cậu ta thì thầm bên tai tôi một câu:


"Chi Hàm, cảm ơn cậu, xin lỗi cậu. Cậu phải sống thật tốt nhé."


19


Sau khi có điểm thi đại học, điểm thực tế của tôi còn cao hơn điểm ước tính mười mấy điểm.


Nghĩa là, tôi cao hơn bình thường gần 50 điểm.


Hoàn toàn là phong độ xuất thần.


Những trường trước đây không dám nghĩ tới, giờ đều trở thành lựa chọn trong tầm tay.


Lúc này, tôi vô cùng biết ơn bản thân của buổi trưa hôm đó, đã không vì lời nói của Trần Tử Dập mà trở nên cảm tính, mà là kịp thời cắt lỗ, dùng trạng thái tốt nhất để chuẩn bị cho môn thi cuối cùng, không để tuột xích vào thời khắc quan trọng.


Nếu môn cuối cùng hỏng bét, thì dù mấy môn trước có xuất thần đến đâu cũng vô dụng.


Tôi và bố mẹ ôm chầm lấy nhau, chúng tôi mừng phát khóc.


Ông bà bên cạnh cũng lén lau nước mắt nơi khóe mi.


Ba ngày sau, mẹ tôi nhận được điện thoại của bố Trần Tử Dập.


Tôi nhờ mẹ giữ bí mật điểm số của mình.


Mặc cho chú Trần hỏi han ân cần một hồi, cũng không hỏi được điểm của tôi.


Cuối cùng, chú mới nói ra điều muốn nói nhất:


"Nghe Tiểu Dập nói, Chi Hàm lần này thi cũng không tốt, chúng tôi định cho Tiểu Dập đi học lại, con bé nhà mình có muốn đi cùng không? Hai đứa từ nhỏ đã ở bên nhau, học lại cũng tiện làm bạn."


Mẹ tôi dứt khoát từ chối khéo:


"Điểm của Chi Chi nhà tôi chưa đến mức phải học lại đâu, con nhà chú muốn học lại thì phải tranh thủ tìm trường đi, nghe nói giờ nhiều trường không nhận đâu."


Chú Trần ngượng ngùng nói:


"Tiểu Dập thi đợt này lạ thật, thấp hơn bình thường tận hơn năm mươi điểm. Chúng tôi còn phúc khảo rồi, bảo là không có vấn đề gì, thuần túy là thi kém thôi. Nghe Tiểu Dập bảo, có mấy câu tự luận môn Văn tổng hợp nó trả lời lệch hướng, nó tính điểm theo kiểu chỉ bị trừ một nửa. Nhưng tôi đoán ấy à, thực tế chẳng được mấy điểm."


Tôi không kìm được tiếng thở dài.


Mấy câu trả lời lệch hướng của Trần Tử Dập, buổi trưa trước khi thi môn Chính trị lúc họ so đáp án, tôi có để ý thấy.


Rõ ràng trong vở ghi chép trọng tâm tôi làm cho cậu ta đã viết rành rọt, sao cậu ta lại phân tích sang cái góc độ chẳng liên quan gì thế không biết.


Nhưng lúc đó, tôi còn từng nghi ngờ bản thân, tưởng là mình làm sai, thậm chí tưởng là mình sai ngay từ lúc làm vở ghi chép.


Giờ nghĩ lại, vở ghi chép của tôi là đúng, có điều cậu ta chẳng thèm xem, tặng thẳng cho Kiều Lãng luôn rồi.


Có chút ý vị trêu ngươi của số phận.


Số phận, có thể khiến chúng ta đến với nhau, cũng có thể khiến chúng ta ngày càng xa cách.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo