Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Hóa ra mọi thứ sớm đã có điềm báo, chỉ là tôi quá chậm chạp, cứ phải đợi người ta nói ra ba chữ "Cậu xấu lắm" mới chịu ngừng những mộng tưởng tình yêu đơn phương này.
Không thể xem tiếp được nữa, tôi tắt màn hình điện thoại như một kẻ chạy trốn.
Tim đập dữ dội, đau quá.
Rõ ràng tôi mới là chú hề bị bịt mắt, nhưng trong những dòng ghi chép tỉ mỉ của Kiều Lãng, tôi lại trở thành kẻ cướp, tước đoạt quyền yêu đương quang minh chính đại của họ, ép họ chỉ có thể lén lút ân ái.
Nước mắt tí tách rơi trên màn hình điện thoại, tôi mới phát hiện mình đã khóc.
Nhưng đồng thời, tôi lại muốn cười nhạo bản thân của đêm qua.
Mấy lần giật mình tỉnh giấc, thế mà lại mở khung chat với Trần Tử Dập theo bản năng.
Thấy vẫn không có tin nhắn mới, mới mơ màng nhớ lại câu "Cậu xấu lắm" của cậu ta, nhớ ra cậu ta sớm đã không còn là cậu bé luôn miệng nói muốn bảo vệ tôi ngày xưa nữa.
Thực ra, không khó để đoán người tung tin bát quái này là ai.
Dù sao chính chủ câu chuyện cũng đã đích thân xuống bình luận để kéo tương tác rồi.
Nhưng, tôi vẫn phải cảm ơn Kiều Lãng.
Nếu không thấy bài viết này, đến giờ tôi vẫn sẽ không biết, hóa ra đêm qua.
Trong cái đêm khuya tôi trằn trọc vì Trần Tử Dập, khoảnh khắc mà tôi thấy vô cùng giày vò ấy—
Cậu ta lại đang bận rộn quấn quýt mây mưa, vui vẻ bên Kiều Lãng.
Chút mong chờ cuối cùng còn sót lại trong lòng dành cho cậu ta, vào khoảnh khắc này đã tắt ngúm.
Có lẽ là bản năng tự vệ của con người.
Sau khi sự mê muội và kỳ vọng mù quáng tan vỡ, thay vào đó là sự chán ghét đang nhen nhóm, sinh sôi từng chút một.
Đến mức bây giờ, Trần Tử Dập thật sự nhắn tin đến, lòng tôi không còn chút mong chờ vui sướng nào, chỉ còn lại sự mệt mỏi và chán chường sâu sắc.
Mở khung chat ra, là lời "xin lỗi" muộn màng của Trần Tử Dập:
[Chi Hàm, lời của cô tớ đã nghe lọt tai rồi. Bất kể chuyện hai ngày nay ai đúng ai sai, tớ đều nhận hết về mình, đều là lỗi của tớ, xin lỗi cậu!]
[Hoa tớ đặt rồi, một tiếng nữa tớ sẽ đích thân mang đến nhà cậu. Hai ngày nay giữa chúng mình đúng là có chút chuyện không vui nho nhỏ, nhưng chúng ta là người sẽ bên nhau cả đời mà, cứ để mấy mâu thuẫn nhỏ này qua đi nhé, được không?]
Hóa ra việc sỉ nhục tôi trước đám đông ngay trước kỳ thi, suýt nữa ảnh hưởng đến việc thi đại học của tôi, trong mắt cậu ta chỉ là chuyện không vui nho nhỏ.
Trần Tử Dập thật sự cho rằng, bất kể cậu ta đâm sau lưng tôi thế nào, tôi cũng sẽ cam tâm tình nguyện chấp nhận cậu ta sao?
10
Thấy tôi không trả lời, Trần Tử Dập lại nhắn tin tới:
[Tử Dập đáng thương của cậu có một yêu cầu nhỏ duy nhất đây.]
[Chuyện hôm qua cậu chưa nói với họ đúng không? Đừng mách lẻo với cô chú nữa nhé, tớ sợ sau này họ không yên tâm gả cậu cho tớ.]
Thảo nào vừa nãy ở cổng trường, Trần Tử Dập lại để ý phản ứng của bố mẹ tôi như vậy.
Cậu ta cảm thấy chọc giận tôi thì chẳng sao cả, dỗ vài câu, tặng bó hoa là tôi sẽ tha thứ.
Thậm chí còn có thể vui vẻ kết hôn với cậu ta.
Nhưng bố mẹ tôi thì khác, một khi đã có ấn tượng xấu thì rất khó cứu vãn.
Nhất là chuyện chê tôi xấu trước kỳ thi, trong lòng cậu ta cũng rõ là mình đã làm quá đáng.
Cậu ta rất lo lắng, rốt cuộc tôi đã nói chuyện này cho bố mẹ biết chưa.
Hóa ra câu nói "thân quá hóa nhờn" quả không sai.
Nhưng không sao, sau này chúng tôi sẽ không còn thân thiết nữa.
Sau này, chạm vào giới hạn của tôi là phải trả giá, phải chịu trừng phạt.
Tôi trả lời cậu ta:
[Trần Tử Dập, cậu giấu tớ mập mờ với hoa khôi trường, lại còn muốn giữ chân tớ làm lốp dự phòng. Đem vở ghi chép của tớ tặng cho người khác, rồi lại thản nhiên vứt đi. Trước khi thi Chính trị thì chê tớ xấu, không hề nghĩ đến ảnh hưởng đối với tớ. Còn nói gì mà bên tớ cả đời, cậu xứng sao?]
[Nể tình cảm trước đây và mối giao hảo giữa hai nhà, ngoài những gì bố mẹ tớ tận mắt chứng kiến ở cổng trường, tớ chưa nói cho họ biết chuyện gì khác. Còn về việc họ có chấp nhận một người từng tổn thương, lừa dối con gái mình làm con rể hay không, cậu không ngốc, chắc cũng tự hiểu lấy mình.]
[Tớ thật sự cảm ơn sự chăm sóc của cậu dành cho tớ trước kia, nhưng bây giờ, con đường của chúng ta đi đến đây là đủ rồi.]
Nhắn xong, tôi chặn cậu ta, chặn luôn cả số điện thoại.
Không ngờ người mình từng thích nhiều đến thế, lại rút lui khỏi cuộc sống của mình theo cách này.
Ngoài cửa sổ xe, cảnh vật lùi nhanh về sau, biến mất không còn tăm tích.
Tôi nghĩ, thời gian sẽ sớm xóa nhòa vết thương mà Trần Tử Dập để lại cho tôi.
11
Mẹ tôi lo sốt vó.
Thấy tôi cuối cùng cũng bỏ điện thoại xuống, bà mới tìm được cơ hội mở lời:
"Chi Chi, không sao chứ con? Vẫn đang nhắn tin với Trần Tử Dập à?"
Tôi lắc đầu, mỉm cười với mẹ dù mắt vẫn còn ướt:
"Nói chuyện xong rồi ạ, con vừa chặn cậu ta, sau này sẽ không nói chuyện nữa."
Tranh thủ lúc đèn đỏ, mẹ quay người lại ôm tôi một cái:
"Thế mới đúng chứ, kỳ nghỉ tuyệt vời thế này, không thể lãng phí vào chuyện không vui được."
Tôi cũng làm nũng:
"Chúng mình đi du lịch luôn bây giờ đi, con không muốn nhìn thấy Trần Tử Dập, mắt không thấy tâm không phiền."
Cậu ta ở ngay đối diện nhà tôi, tôi có thể tưởng tượng được tiếp theo cậu ta sẽ phiền phức đến mức nào.
Bố mẹ sảng khoái đồng ý ngay, chúng tôi cứ thế bắt đầu một chuyến đi ngẫu hứng.
Về đến nhà chưa đầy nửa tiếng đã thu dọn xong hành lý.
Lại mất nửa tiếng nữa để đến sân bay.
Trên đường đi bố mẹ đã xin nghỉ phép năm, đặt xong vé máy bay.
Mọi chuyện thuận lợi, sảng khoái biết bao.
Cũng hạnh phúc biết bao.
May quá, tôi chỉ vứt bỏ tình yêu của một kẻ rác rưởi, tôi vẫn còn biết bao tình yêu quý giá khác.