Nói Tôi Xấu Rồi Lại Hối Hận? - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lúc ngồi chờ máy bay.


App khóa cửa thông minh ở nhà báo có người đang lảng vảng trước cửa.


Tôi mở video lên xem, phát hiện là Trần Tử Dập, tay ôm bó hoa hồng đứng canh ở cửa.


Sau mười mấy lần bấm chuông mà không ai trả lời, vẻ mặt cậu ta ngày càng lo lắng.


Bắt đầu nói to vào cửa:


"Chi Hàm, tớ biết cậu đang hờn dỗi, tớ thật sự biết lỗi rồi, mong cậu cho tớ một cơ hội! Những chuyện cậu nói tớ đều có nỗi khổ tâm, đều có thể giải thích, chúng mình nói chuyện đàng hoàng đi, đừng để những hiểu lầm này làm sứt mẻ tình cảm được không?"


"Trước đây chúng mình chẳng phải đã lưu lại rất nhiều thành phố muốn đi du lịch sao? Đợi cậu hết giận thì kết bạn lại với tớ nhé, tớ làm xong hết hướng dẫn du lịch rồi, đến lúc đó cậu chỉ cần ra lệnh một tiếng là tớ mua vé đặt phòng ngay."


Đáp lại cậu ta vẫn là một sự im lặng chết chóc.


Khóe miệng Trần Tử Dập giật giật, cười đầy chua xót:


"Chi Hàm, không biết là cậu không có nhà thật hay là cố ý không mở cửa, cậu đừng cứ mãi không để ý đến tớ như thế, tớ thật sự rất buồn... Thực ra cố nhịn không gặp tớ, không nói chuyện với tớ, trong lòng cậu cũng rất khó chịu đúng không? Vẫn câu nói cũ, hết giận thì tìm tớ, tớ lúc nào cũng ở đây, đợi cậu quay về bên tớ!"


Cậu ta ôm bó hoa, ngồi lì trước cửa nhà tôi suốt hai tiếng đồng hồ mới rời đi.


Bóng lưng có phần suy sụp, hoàn toàn mất đi vẻ thiếu niên hăng hái ngày thường.


Hóa ra, Trần Tử Dập kiêu ngạo, lạnh lùng khi chê tôi xấu, cũng có lúc thảm hại thế này sao.


12


Sau khi đến New York.


Vừa nhận phòng khách sạn xong thì nhận được lời mời kết bạn của Kiều Lãng:


[Bạn học Lâm, tớ là Kiều Lãng, tớ xin lỗi cậu, cậu mau làm hòa với Tử Dập đi được không? Cầu xin cậu! Anh ấy giờ không ăn cơm chỉ uống rượu, bị viêm dạ dày cấp tính, vừa được đưa vào bệnh viện rồi!]


[Tớ biết cậu thấy bài đăng trên tường tỏ tình của trường rồi, là tớ cố ý gửi cho chủ bài đăng đấy, thực ra chúng tớ chưa xảy ra quan hệ, mấy bình luận chửi cậu là do tớ mua thủy quân.]


[Ảnh chụp lúc ngủ cũng là tớ chụp trộm, mấy cái này đều là tớ lén giấu Tử Dập làm, anh ấy vô tội! Người anh ấy thực sự thích chỉ có cậu thôi, lừa cậu tớ bị trời đánh thánh vật!]


Cảm động thật đấy.


Lời mời kết bạn chỉ được viết tối đa 50 chữ.


Để cứu vớt Trần Tử Dập, Kiều Lãng gửi liền ba cái cho tôi.


Sao trước đây không nhận ra cô ta muốn làm bạn với tôi thế nhỉ.


Nể tình cô ta thành khẩn như vậy, tôi đồng ý lời mời.


Gửi cho cô ta tin nhắn:


[Cậu biết tôi xem bài viết đó rồi, chứng tỏ cậu cũng thấy bình luận của tôi bên dưới rồi, những gì tôi bình luận đều là thật lòng, tôi chẳng thích Trần Tử Dập một chút nào cả.]


[Cậu ta không ăn cơm, cậu ta uống rượu, cậu ta vào viện, cậu ta đáng thương quá cơ.]


[Nhưng mà, liên quan đếch gì đến tôi?]


Biệt danh của Kiều Lãng lập tức chuyển sang trạng thái [Đối phương đang nhập...].


Rõ ràng cô ta định trả lời ngay lập tức.


Nhưng tôi chẳng còn chút hứng thú nào với chuyện của cô ta và Trần Tử Dập, cũng không muốn biết diễn biến sau đó.


Nên tôi chặn cô ta luôn.


Nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, những tòa nhà cao tầng và đường phố đan xen dọc ngang, ánh đèn phản chiếu sự phồn hoa và sức sống của thành phố.


Tôi nghĩ, đối diện với cảnh đêm Manhattan rực rỡ lấp lánh thế này.


Thật sự rất khó để nhớ đến cái tên Trần Tử Dập.


Điều duy nhất hơi tiếc là, sao Kiều Lãng lại cho xóa bài trên tường tỏ tình rồi?


Bình luận của tôi bên dưới "lội ngược dòng", cũng kiếm được kha khá like đấy chứ.


Tự cảm thấy phản hồi của mình cũng khá ổn:


[Tớ là thanh mai được nhắc đến trong bình luận đây, tớ không thích Trần Tử Dập một chút nào cả, đồng thời cũng hy vọng cậu ta và hoa khôi trường khóa chặt vào nhau nhé ^_^ Mọi người cứ yên tâm chèo thuyền, đừng làm tớ bị thương nhầm nha]


13


Tôi mang mái tóc xoăn sóng lớn màu cam rực rỡ về nước.


Tôi rất thích kiểu tóc mới hiện tại, bố mẹ cũng bảo tôi giống như mặt trời nhỏ.


Rất nhiều người không nhận ra tôi.


Ngay cả người lớn lên cùng nhau như Trần Tử Dập cũng vậy.


Khi gặp lại, tôi đang ngồi trên tầng hai quán cà phê, mặt hướng ra cửa.


Trần Tử Dập và một người bạn của cậu ta bước vào, liếc nhìn tôi một cái rồi dời tầm mắt đi chỗ khác.


Một thời gian không gặp, cậu ta gầy đi thấy rõ, râu ria trên mặt cũng chẳng buồn cạo.


Sau khi lấy đồ uống, cậu ta chỉ im lặng dùng ống hút khuấy đá, chẳng nói với bạn câu nào.


Bạn của Trần Tử Dập lên tiếng trước:


"Thiếu gia Dập, hôm nay gọi ông ra là muốn nói chuyện, làm rõ xem rốt cuộc ông nghĩ thế nào, để anh em còn giúp, chứ nhìn bộ dạng suy sụp này của ông ngứa mắt quá."


"Ban đầu ấy à, bọn tôi đều tưởng ông và Lâm Chi Hàm sẽ tốt đẹp mãi, kiểu sẽ kết hôn ấy. Nhưng sau đó Kiều Lãng chuyển đến, hai người bắt đầu không bình thường. Ông còn nhờ bọn tôi dàn cảnh, bắt bọn tôi chơi trò chơi trước khi thi Chính trị, để ông có cớ chê Lâm Chi Hàm xấu trước mặt Kiều Lãng, lấy lòng người đẹp. Tối hôm thi xong, thấy ông và Kiều Lãng cùng vào khách sạn, mấy anh em đều tưởng chuyện thành rồi, còn mừng thay ông vì cuối cùng cũng cưa đổ hoa khôi! Nhưng giờ thì sao, quay ngoắt cái ông cạch mặt hoa khôi, hạ mình đi cầu xin Lâm Chi Hàm làm hòa, đây còn là Thiếu gia Dập mà bọn tôi biết không đấy?"


"Đều là anh em, ông nói thật với tôi đi, rốt cuộc thích ai? Chỉ cần ông mở lời, bọn tôi nhất định nghĩ cách giúp ông."


Trần Tử Dập thở dài thườn thượt:


"Trong lòng tôi trước giờ người tôi thích luôn là Chi Hàm, không phải Kiều Lãng. Tôi cũng không ngờ sự việc lại thành ra thế này."

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo