Nữ hoàng Trường Lạc - Chương 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Trên đường hồi cung, ta gặp thích khách.

Thích khách này võ nghệ không tệi lắm, đáng tiếc lại là kẻ thù của ta.

Ta nhìn hắn cả người đều là lỗ thủng, máu chảy không ngừng mà ngã trên mặt đất, ánh mắt nhìn về phía ta tràn đầy sự không cam lòng.

“…”

Ta biết, ta càng phải khổ luyện võ công.

Phụ hoàng vì chuyện này vô cùng tức giận, còn không cho phép ta xuất cung.

“Phụ hoàng, nếu chỉ vì một thích khách mà con lùi bước, về sau làm sao có thể làm nữ đế?”

“Sau này con còn cần phải khổ luyện thêm, xuất cung cũng sẽ mang đủ người, lần này thích khách không thực hiện được, về sau cũng sẽ không.”

Phụ hoàng muốn tra thật nghiêm.

Ta nhớ đến một thích khách, trên người cái gì cũng không có, có thể tra ra cái gì? Người muốn chết cũng không ít, chẳng lẽ đều lôi ra nghiêm hình tra tấn hay sao?

Nhưng tấm lòng yêu thương nữ nhi của phụ hoàng ta cũng không thể xen vào.

Chớp mắt đã tới ngày thượng triều, ta đã sớm ăn mặc chỉnh tề, chờ một tiếng hô to:

“Trường Lạc công chúa lên điện.”

Ta cất bước, nhìn thềm ngọc phía trước long ỷ, nơi đó phụ thân của ta đang ngồi. 

Kiên định từng bước một đi tới đó.


“Nhi thần bái kiến phụ hoàng, phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

“Bình thân, đứng ở một bên đi!”

Ta đứng dậy, đứng ở phía trước thừa tướng.

Các vị đại thần phía sau châu đầu ghé tai, đều đang suy đoán vì sao ta lại đứng ở vị trí này.

“Hoàng Thượng, công chúa sẽ vào triều tham chính hay sao?”

“Đúng vậy!” Phụ hoàng trầm giọng.

“Thần cho rằng không ổn.”

“Thần cho rằng không ổn.”

“Thần cũng cho rằng không ổn.”

“Thần tán thành.”

“Thần tán thành.”

Ta từ từ xoay người, nhìn những đại thần đó đang quỳ xuống.

Đều là nhà ngoại của mấy hoàng tử, mà những người khác quỳ xuống, đều là vây cánh của bọn họ. 

Ta vững vàng hỏi bọn họ: “Chỉ bởi vì bản công chúa là nữ? Các ngươi không hề có lòng riêng khác hay sao? Không phải là ấm ức thay cho cháu ngoại của các ngươi sao?”

Bọn họ lại không dám nói thêm nữa.

“Các ngươi là không dám, hay là không cam lòng? Bản công chúa hỏi các ngươi, các ngươi dựa vào đâu mà dám khinh thường bản công chúa là nữ? Đất phong của bản công chúa đến cuối năm nay là dân chúng đủ cơm ăn đủ áo mặc, trong nhà có lương thực dự trữ, trong túi có tiền bạc.” 

“Nói rộng ra, thuế má có thể tăng lên, sẽ lại không có xác chết đói khắp nơi, người dân không phải bán con, ăn cắp, lưu lạc, sơn phỉ sẽ dần dần giảm bớt, đây đều là công lao của bản công chúa.”

“Các ngươi khinh thường nữ tử, lại quên mất một điều là chính nữ tử sinh ra các ngươi, dạy các ngươi bi bô tập nói, hiện giờ nữ tử lại giúp các ngươi nuôi dạy con cái, xử lý hậu trạch.”

“Các ngươi mang theo lòng riêng tới đây phản đối bản công chúa tham chính, mười năm gian khổ học tập, ước nguyện ban đầu của các ngươi đã sớm bị lợi ích chôn vùi, cả ngày chỉ lo lộng quyền, mặc kệ sống chết của dân chúng.”

“Các ngươi như thế, có tư cách gì để phản đối?”

Phụ hoàng còn ngồi trên long ỷ, ta tham chính là ý của phụ hoàng, bọn họ không dám trắng trợn liều mạng mà tiếp tục phản bác, hoặc là căn bản không nghĩ tới ta lại chuẩn bị đầy đủ, nói ra những điều mấu chốt như thế.

Có đại thần nói cần phải đối xử bình đẳng.

“Đối xử bình đẳng, thật là buồn cười, bản công chúa là công chúa con vợ cả, là con gái của nguyên hoàng hậu.”

“Con gái con vợ cả nhà ngươi kiêu ngạo ương ngạnh, cả ngày ngược đánh thứ nữ, ngươi không phải cũng mở một con mắt nhắm một con mắt sao, ngươi có đối xử bình đẳng được không?”

“...”

Các đại thần khác cũng im lặng.

Rốt cuộc hậu trạch nhà bọn họ cũng không sạch sẽ.

Ta dám một mình đối mặt với tất cả bọn họ, cũng đã biết rõ ràng tất cả những việc xấu xa của nhà bọn họ rồi.

Phụ hoàng ngồi trên long ỷ cười thành tiếng: “Nữ nhi này của trẫm gánh được trách nhiệm lớn, các ái khanh về sau cần tận tâm phụ tá!”

“Chúng thần tuân mệnh!”

 

Sau khi tham chính ta lại càng bận rộn.

Ta không làm việc tại lục bộ (21), nhưng tất cả những chuyện lớn ở lục bộ ta đều phải tìm hiểu 

 

Ta mở thi xã (22) tập hợp các câu thơ thu thập từ dân gian hoặc các bài thơ, khúc phú do các tiểu thư làm, in thành sách đem bán.

________

(21) Lục bộ: sáu bộ trong bộ máy chính quyền, trong đó có (1) Bộ Lại: (tương đương với bộ nội vụ) nắm giữ việc phong tước, thuyên chuyển, chỉ định chức vụ cũng như bãi nhiệm chức vụ cho bộ máy quan lại. (2) Bộ Lễ: nắm giữ lễ nghi, yến tiệc, tư thiên giám, làm lễ, trường học, học hành thi cử… và những việc liên quan đến lễ nghi (3) Bộ Hộ: Nắm giữ ruộng đất, thuế khóa, đồ cống nạp, kho tàng, bổng lộc, nói chung là những thứ liên quan đến tiền. (4) Bộ Binh: nắm giữ những thứ liên quan đến binh nhung, các loại lực lượng an ninh bảo vệ từ cấm quân, quân ở các châu tỉnh, đến quân đội giữ gìn biên giới, tương đương với Bộ Quốc Phòng (5) Bộ Hình: Nắm giữ các vấn đề liên quan đến luật pháp và xử án, tương đường với bộ Tư Pháp, bộ Công An, Tòa Án ở hiện đại. (6) Bộ Công: Nắm giữ những vấn đề về xây dựng công cộng, thi công đường sá, các cơ sở hạ tầng quan trọng, thủy lợi, tương đương với Bộ Xây Dựng và Bộ Giao Thông bây giờ.

 

(22) Thi xã: Một nhóm tham gia làm thi ca, giống hội nhà văn bây giờ í :))

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo