Nữ hoàng Trường Lạc - Chương 13

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nữ tử viết thơ cũng không kém so với nam tử.

Ta lại mở thêm một võ quán, chuyên môn dạy nữ tử luyện võ, những bé gái tới báo danh không ít, sau khi chọn lựa thì cũng chọn ra rất nhiều hạt giống tốt để luyện võ.

Nhà từ thiện cũng đã được tu sửa ổn thỏa, những đứa trẻ lang thang tụ tập lại cũng có hàng ngàn người, có những người có đầu óc rất linh hoạt, có người học võ cũng rất nhanh, những đứa trẻ khác dù đầu óc có kém cỏi thì cũng rất nỗ lực.

Các trẻ em nữ lại càng khắc khổ hơn, nghe thấy tiếng gà gáy đã dậy, trời tối muộn mới ăn cơm tối đi ngủ.

Đến cuối năm, người dân ở khu đất phong của ta nhà nào cũng giết heo, kho lúa chất đầy, trong túi cũng có ít tiền nhàn rỗi.

Những tin vui đó truyền đến kinh thành, phụ hoàng vô cùng vui vẻ, ăn cơm cũng ăn thêm nửa bát.

Suy nghĩ thật kỹ, sau đó lại lại thương nghị với đại thần tâm phúc.

Phụ hoàng quyết định đo đạc lại đất đai, chấp thuận cho người dân được khai khẩn đất hoang, chỉ nhận văn tự, không nhận người.

Phụ hoàng thật sự muốn trực tiếp ra tay đối với thế gia.

Ta là một trong những người tham gia trong đó, nhiệt huyết sôi trào. 

Đại thần, thế gia lại nhảy ra phản đối, những người phản đối kịch liệt nhất trực tiếp bị xét nhà.

Giết gà dọa khỉ (23), bọn họ dù có oán khí cũng phải chịu đựng.

Kẻ nào cũng ăn cho đầy một bụng, người dân lại phải chịu đựng cuộc sống khổ không chịu nổi. 

Từng chính sách ích quốc lợi dân lần lượt ban bố xuống, người dân đều vui muốn điên mất.

Một lần nữa có được đất đai, mặc dù không thể mua bán, nhưng lương thực trồng ra thật sự thuộc về bọn họ.

Lại không sợ phải làm lụng cực khổ cả một năm mà vẫn ăn không đủ no, mấy năm mới có thể mua một bộ quần áo. 

Ta cùng với phụ hoàng bàn bạc, để mỗi nhà dân đều được khai khẩn thêm một mẫu đất ở vùng núi để gieo trồng bông, bông dệt thành sợi, sợi lại dệt thành vải.

Dân chúng không có máy dệt vải, có thể cho thợ mộc tới học cách làm.

Không biết dệt vải, có thể đi học dệt vải.

Cũng cổ vũ dân chúng gieo trồng thêm một ít dược liệu, triều đình sẽ thu mua.

Tướng sĩ nơi biên cương cần nhất là dược liệu, lương thực, quần áo, binh khí. 

Ta để cho các thôn tu sửa trường học, để những tú tài không vào triều làm quan đi dạy cho người dân đọc sách biết chữ.

Có thi khoa cử hay không cũng không quan trọng, chỉ cần nhận biết được mặt chữ. kết quả sẽ như thế nào ta không biết, nhưng ta tin tưởng thời gian sẽ cho ta câu trả lời.

Ta triệu tập những kỳ nhân dị sĩ trong dân gian, để bọn họ đi tìm mạch khoáng, đã tìm được một mỏ than, một quặng sắt.

Bên người ta cũng có mười mấy quân sư có tâm tư tỉ mỉ, đọc đủ thứ thi thư, biết rõ cách tính toán dự báo. Các nàng đều là nữ tử, trong lòng cũng có dân chúng và thiên hạ.

Ai nói nữ không bằng nam?

Trong sân luyện võ trường, ta đã thắng liên tiếp 31 người, đầy người đều là mồ hôi, nhưng hơi thở vẫn còn ổn định. 

Ta không kêu dừng lại thì không ai dám dừng lại.

Ta đang cố gắng đột phá cực hạn (24), để xem có thể cùng bao nhiêu người đối chiến.

Cho đến khi được 51 người, ta đã sắp kiên trì không nổi.

Đánh bại xong người này, ta xua tay, không nói thành lời.

Quá mệt mỏi quá mệt mỏi.

Ta được khiêng trở về, Lăng Dung tắm rửa thay quần áo cho ta, còn bón canh cho ta.

“Công chúa cần gì phải làm thế!”

Những lão thất phu trên triều đình đó, ngoài miệng thì khen ngợi ta, trong lòng nhất định không phục, thậm chí đã muốn dùng biện pháp gì đó để đuổi ta khỏi triều đình, muốn ta sớm gả chồng.

Ta làm sao phải làm theo ý bọn họ chứ!

Hôn phu ta sẽ chọn một người, không cần có tình yêu, bởi vì như thế sẽ đau lòng, tổn thương đến cơ thể, cứ nhìn phụ hoàng ta là biết.

Chẳng mấy chốc ta đã mười lăm tuổi.

Lễ cập kê của ta vô cùng long trọng.

Kể từ lúc này ta đã là một cô nương trưởng thành rồi.

Mấy năm nay, người dân Đại Càn, ai mà không khen ngợi ta một câu.

“Công chúa Trường Lạc lương thiện nhân ái, một lòng vì dân, là một công chúa tốt hiếm hoi.”

Nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, ta đã sớm học được cách có được nhân tâm.

Có người dân ủng hộ, ta lại bước gần tới ngày danh chính ngôn thuận đăng cơ.

Ngày hôm đó, mặt trời xán lạn, ta nhận được vải bông do chính người dân dệt ra, vừa mềm vừa nhẵn, ta vừa muốn sai người cầm đi để cắt cho ta một bộ quần áo.

“Công chúa, Hoàng Thượng nói ngài mau đến Dưỡng Tâm Điện để nghị sự.”

Phụ hoàng chưa từng vội vã như vậy, trong lòng ta cảm thấy bất an, lập tức đi qua.

Trong Dưỡng Tâm Điện, không khí nghiêm trang, khuôn mặt phụ hoàng trầm xuống, đại thần hành lễ với ta: “Bái kiến công chúa!”

“Miễn lễ!”

Ta đến bên người phụ hoàng: “Phụ hoàng có chuyện gì?”

Người đưa cho ta một phong thư, khẩn cấp tám trăm dặm.

Sau khi ta xem xong, trái tim đập bình bịch.

Địch quốc xâm phạm, biên cương nguy cấp.

________

(23) Giết gà dọa khỉ: Giết một kẻ làm gương cho nhiều kẻ khác, dọa cho những kẻ khác phải sợ.

 

(24) Đột phá cực hạn: Vượt qua giới hạn cao nhất mà mình có thể chịu đựng được

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo