Nữ hoàng Trường Lạc - Chương 14

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cữu cữu…

“Phụ hoàng, nhi thần nguyện lãnh binh tới biên cương chi viện, xin phụ hoàng hạ chỉ.”

“Vớ vẩn!” Phụ hoàng quát khẽ

Người luyến tiếc ta đi, cũng không dám để ta đi

Ta cho các đại thần lui ra ngoài.

Trong Dưỡng Tâm Diện, ta đi theo phụ hoàng.

“Phụ hoàng, nhi thần phải làm nữ đế, lúc này tự mình đi còn có thể ủng hộ sĩ khí. Quân địch nếu có thể thuận lợi tiến vào, biên cương có thể đã có gian tế, nhi thần nhất định phải tìm ra người này, thiên đao vạn quả.”

Phụ hoàng nhìn ta, sau khi trầm mặc thật lâu, người nói: “Trường Lạc, đó là chiến trường, đao thật thương thật, ngươi chết ta sống, không phải trò chơi.

“Phụ hoàng, con biết!”

Trên chiến trường, sống chết đều trong nháy mắt.

Chiến tranh sẽ không bởi vì ta là công chúa mà nương tay đối với ta

“Phụ hoàng, nhi thần cũng không sợ hãi.”

Bởi vì sợ hãi mà không ra biên cương sao? Ta đây làm sao làm được nữ đế?

Cũng không xứng làm người đứng đầu quốc gia này.

“Con hãy nghĩ kỹ đi!”

Ta trịnh trọng gật đầu: “Con đã nghĩ kỹ rồi!”

“Đợi con chiến thắng trở về, trẫm sẽ kính báo với tổ tông, phong con làm Hoàng Thái Nữ.”

“Con của ta, nhất định phải còn sống trở về!”

Con sẽ

Sẽ đánh thắng trận, sẽ còn sống trở về.

Công chúa thân chinh, lại còn mang theo một ngàn nữ binh, có người nói là làm loạn.

Bọn họ lại không hiểu, một ngàn nữ binh này của ta, mỗi người đều võ nghệ siêu quần, đều là hào kiệt.

So với nam tử cũng không thua kém chút nào

Thậm chí là ưu tú rất nhiều so với những nam tử mua danh chuộc tiếng.

Hành quân đánh giặc, quân lương đi trước. Ta không nghĩ tới là, lại có thêm người dân sôi nổi chất đống lương thực ở trên đường, nói phải thể hiện tâm ý cho tướng sĩ nơi biên cương.

Có cả áo bông đã may rồi, có dược thảo đã được bào chế.

Lại càng có những nam tử rắn chắc mong muốn được tòng quân, bảo vệ quốc thổ, bảo vệ gia viên. 

Vạn người một lòng như thế, cuộc chiến này nhất định thắng lợi.

Đợi đến lúc đến biên cương, đã có thêm ba vạn tướng sĩ.

Có nhiều không? Ta thấy rất nhiều.

Trước kia bọn họ đã từng sợ hãi bị trưng binh thế nào? Hiện giờ lại tự nguyện đứng ra.

Ta đã nói đọc sách có thể hiểu rõ.

Da không còn thì lông mọc ở đâu, nước mất thì nhà tan.

Ta không muốn, bọn họ cũng không muốn.

“Công chúa!”

“Cữu cữu.”

Ta nhìn thấy sắc mặt của cữu cữu trắng bệch, đi đường cũng nghiêng ngả, ta lập tức tiến lên đỡ lấy người: “Cữu cữu bị thương ư? Có nghiêm trọng không?”

“Vết thương nhỏ thôi, không sao hết!.”

Người biết vì sao ta lại tiến đến, cho nên cũng không nói nhiều.

Nhưng có vài tiểu tướng khinh thường chúng ta là nữ tử, họ nghĩ chúng ta không phải tới  bảo vệ quốc gia, mà tới để vui chơi làm loạn.

“Nếu khinh thường chúng ta, vậy thì tỉ thí đi! Các ngươi thắng ta sẽ không để các nàng ra chiến trường, nếu các ngươi thua, tất cả những sự việc lớn nhỏ ở biên cương này, bản công chúa sẽ là người định đoạt.”

“So thì so!”

Những nam nhân đó, thật sự coi thường nữ tử chúng ta.

Bọn họ cho rằng, những người ta lựa chọn đều là những người hời hợt.

Buồn cười.

Một kẻ bị đả kích

Hai người, ba người 99 người…

So đấu một ngày, thế mà không có ai thắng được.

Có lẽ bọn họ không biết, ta đã sớm dò la tin tức tỉ mỉ kỹ càng của bọn họ, ai am hiểu cái gì, ai có khuyết điểm gì, ta đều đã rõ ràng từ sớm.

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng.

Bọn họ khinh địch.

Có người đứng ra, sắc mặt vô cùng không tốt, đưa lên lệnh bài tam quân.

“Công chúa, chúng ta nhận thua.”

Ta tiếp nhận lệnh bài, trầm giọng phân phó: “Truyền lệnh xuống, ngày mai bắt đầu tập huấn.”

Tập huấn này cũng không phải là toàn quân, mà phải chọn người.

Người xuất sắc, thông qua tập huấn mới có thể trở nên dũng mãnh thiện chiến hơn.

Thời gian tập huấn, bọn họ mới hiểu được, bọn họ không bằng một ngàn nữ binh mà ta mang đến.

Chịu đựng không bằng các nàng, dẻo dai không bằng các nàng, thiện chiến không bằng các nàng.

 

Các nàng cầm thương, loan đao treo một bên hông, chủy thủ buộc vào đùi, ám khí ở cổ tay, độc và mê dược giấu trong lòng ngực.

Bọn họ ngay thẳng quá

Thắng bại trên chiến trường đều là vì quốc gia và lê dân bách tích phía sau.

Bọn họ làm kẻ xâm lấn, chúng ta không cần phải nói chuyện võ đức với bọn họ.

Mục đích cuối cùng của chúng ta là thắng lợi

Vì thế, dùng mọi thủ đoạn có thể nghĩ ra được.

Lần đầu tiên giao chiến, cữu cữu không cho ta đi.

“Cữu cữu, con học võ mười năm, cho dù trời mưa, hè nóng bức đông giá lạnh, cũng không dám chậm trễ. Con đã từng học võ là vì bảo vệ chính mình, hiện giờ là vì bảo vệ đất nước, nhà cửa, lê dân bá tánh của con.

“Con là Triệu Trường Lạc, con là người phải làm nữ đế, làm sao con có thể tham sống sợ chết, tránh ở bên trong lều lớn này.”

Ta suất lĩnh một ngàn nữ binh, đối mặt với quân địch.

 

Bọn họ cười chúng ta là đàn bà, không bằng đi theo bọn họ, vui vẻ kêu rên dưới háng bọn họ. sinh con cái cho họ, làm đồ chơi của bọn họ.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo