Oan Gia Ngõ Hẹp Tưởng Ta Yêu Thầm Người Khác - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
1
 
"Ta tìm Tống Tầm tướng quân! Có việc gấp!".
 
Lính canh còn đang do dự thì tiếng vó ngựa dồn dập từ phía sau truyền tới.
 
Người trên lưng ngựa ghì cương dừng ngay trước mặt ta. Bộ kỵ trang nâu xanh tôn lên vóc dáng vai rộng chân dài, gương mặt vốn dĩ tuấn lãng, tiếc là vừa mở miệng đã phá hỏng tất cả:
 
"Chà, đây chẳng phải là đệ nhất quân tử ăn chơi trác táng kinh thành Triệu đại tiểu thư sao? Đuổi theo nam nhân mà đuổi tận tới quân doanh luôn cơ à?".
 
Bùi Triệt. Kẻ thù truyền kiếp của ta.
 
Từ nhỏ đến lớn, từ thi cưỡi ngựa bắn cung cho đến chọi gà dắt chó, thậm chí là thi xem ai chọc tức phu tử trước.
 
Hắn chưa bao giờ thắng nổi ta.
 
Ta vung roi quất mạnh xuống đất, bụi bay mù mịt đầy mặt hắn.
 
"Liên quan gì đến ngươi! Có bản lĩnh thì thắng ta một trận rồi hãy lên tiếng!".
 
Đúng ngay điểm huyệt.
 
Sắc mặt hắn trầm xuống, thúc ngựa áp sát —.
 
"Triệu tiểu thư.".
 
Tống Tầm từ trong trướng chính bước ra.
 
Một thân khinh giáp đen huyền, dáng người cao ráo vững chãi như cây tùng.
 
Lông mày và mắt của Tống Trầm có bảy phần giống nương ta, nhưng thêm vài phần kiên nghị.
 
"Tống tướng quân!".
 
Mắt ta sáng lên, lập tức biến hóa thành bộ dạng ngoan ngoãn.
 
"Mời đi theo ta.".
 
Ta quay đầu lại làm mặt quỷ với Bùi Triệt, cố ý cao giọng:
 
"Vẫn là Tống tướng quân hiểu chuyện nhất, không giống hạng người nào đó, suốt ngày rảnh rỗi sinh nông nổi.".
 
Mặt Bùi Triệt đen như đít nồi.
 
Ta ném roi cho binh sĩ, đắc ý vênh váo đi theo Tống Tầm vào quân doanh.
 
Sau lưng truyền lại tiếng Bùi Triệt nghiến răng nghiến lợi:
 
"Triệu Thiên Thiên, ngươi cứ đợi đấy cho ta!".
 
Đợi thì đợi. 
 
Từ nhỏ đến lớn, ta sợ ngươi chắc?.
 
Trong quân doanh chỗ nào cũng thấy binh sĩ đang thao luyện, thấy Tống Tầm đều đồng loạt hành lễ, nhìn ta với ánh mắt đầy tò mò.
 
Doanh trướng của Tống Tầm rất đơn giản.
 
Vừa hạ rèm xuống, người nam nhân ấy liền quay người, đôi lông mày hơi nhíu lại:
"Thiên Thiên, quân doanh là trọng địa, muội không tiện —".
 
"Là nương bảo muội tới.".
 
Ta từ trong ngực áo lôi ra một túi gấm, nhét vào tay hắn:
 
"Gương hộ tâm gia truyền đấy. Nương bảo huynh đeo vào thì người mới yên lòng được.".
 
Tống Tầm bị lạc mất lúc ba tuổi giữa thời loạn lạc, phiêu dạt hai mươi năm, gần đây mới dựa vào vết bớt mà tìm lại được.
 
Huynh ấy siết chặt túi gấm, thần sắc phức tạp: "Mẫu thân... người vẫn khỏe chứ?".
 
Ta hạ thấp giọng: "Yên tâm, cha nương đều hiểu cả. Nếu lúc này công khai thân phận, chỉ sợ cái danh quan hệ thân tộc sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của huynh. Cứ theo lời huynh nói, hẹn ước một năm, đợi huynh dựa vào quân công đứng vững chân rồi, nhà ta sẽ rình rang đón huynh về.".
 
Huynh ấy nặng nề gật đầu.
"Hơn nữa, nương đã đích thân vào cung cầu ân điển từ Hoàng hậu nương nương, cho phép muội lấy danh nghĩa thăm hỏi quân nhu, an ủi tướng sĩ để mỗi ngày được vào quân doanh.".
 
Ta vén rèm trướng, quay đầu lại thè lưỡi với huynh ấy:
"Ngày mai gặp nhé, ca ca.".
 
Ngoài doanh trướng, Bùi Triệt tựa lưng vào cột cờ đằng xa, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sâu thẳm khó lường.
 
Ta vừa ngân nga tiểu khúc vừa đi ngang qua trước mặt hắn.
 
Lúc lướt qua vai, giọng nói trầm thấp của hắn mang theo vẻ bực bội:
 
"Triệu Thiên Thiên, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?".
 
Ta dừng bước, quay đầu nhìn hắn cười rạng rỡ:
"Ngươi đoán xem.".
 
Ta mỗi ngày đều đến quân doanh "điểm danh".
 
Lúc sáng sớm luyện tập, ta xách hộp thức ăn xuất hiện bên cạnh sân tập: "Tống tướng quân, luyện cả buổi rồi, uống chút canh bổ khí đi!".
 
Giờ nghỉ trưa, ta lại bưng dược thiện tới: "Đây là phương thuốc do đại phu trong phủ phối, giúp bồi bổ nguyên khí đấy!".
 
Tống Tầm từ chỗ kháng cự ban đầu, đến khi bất đắc dĩ chấp nhận, chỉ mất có ba ngày.
 
Đến ngày thứ tư, lúc ta đưa cơm tối, huynh ấy lại chủ động nhắc tới:
 
"Ngày mai... có thể có món sườn xào chua ngọt không?".
 
Mắt ta sáng lên: "Có có có! Đó là món tủ của nương mà!".
 
Khóe miệng huynh ấy hơi cong lên một chút khó mà nhận ra.
 
Lời đồn đại trong quân doanh nhanh chóng lan truyền.
 
"Nghe nói chưa? Triệu đại tiểu thư đối với tướng quân nhà ta là một lòng si tình đấy...".
 
"Nhưng người ta là thiên kim Thượng thư, tướng quân nhà mình xuất thân bình thường, môn không đăng hộ không đối mà.".
 
"Ngươi thì biết cái gì, thế mới gọi là chân ái!".
 
Thậm chí sau lưng còn bí mật mở cả sòng đặt cược.
 
"Ta cược ba tháng! Triệu tiểu thư chắc chắn sẽ hạ gục được tướng quân nhà mình!".
 
"Một tháng! Với cái đà tấn công này, một tháng là cái chắc!".
 
"Ta cược nửa năm, tính tình tướng quân ấy à, cứng lắm...".
 
Tiền đặt cược ngày càng chất cao, bầu không khí đang cực kỳ náo nhiệt.
 
"Vô vị.".
 
Bùi Triệt đứng sau đám đông từ lúc nào không hay, sắc mặt u ám như sắp đổ mưa.
 
Hắn tung chân đá văng cái bàn đặt cược tạm bợ, tiền đồng rơi loảng xoảng đầy đất.
 
"Quân doanh trọng địa, tụ tập đánh bạc, mỗi người mười gậy.".
 
Đám binh sĩ mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng cáo lui.

Ánh mắt Bùi Triệt xuyên qua đám đông, rơi thẳng lên người ta.
 
Ta đang ngồi xổm ngoài trướng của Tống Tầm, giúp huynh ấy sửa lại mấy sợi dây da bị lỏng trên chiến giáp.
 
Ta đã đặc biệt học từ lão quản gia trong phủ, ngón tay bị kim đâm cho mấy nhát rồi.

Bùi Triệt đi tới, bóng râm bao trùm lấy ta.
 
"Triệu Thiên Thiên.".
 
Đầu cũng chẳng thèm ngẩng, ta hỏi: "Có chuyện thì nói, không thấy cô nương đây đang bận sao?".
 
Hắn im lặng vài giây, đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Sửa chiến giáp? Ngươi vì muốn lấy lòng hắn mà đúng là cái gì cũng chịu học.".
 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo