Mới được một tháng mà cả quân doanh đều biết đại tướng quân mới nổi Tống Tầm có một "liếm cẩu số một".
Lúc hắn luyện quân, ta bưng trà rót nước; lúc hắn bị thương, ta canh lò sắc thuốc; mỗi ngày đều đặn một phong thư, bất kể mưa gió.
Cho đến một ngày, oan gia ngõ hẹp của ta — Thế tử Cảnh Dương Hầu Bùi Triệt — ép ta vào giá binh khí:
"Triệu Thiên Thiên, thật là đồ tiền đồ bỏ đi! Ngươi liếm đến u mê rồi hay sao?".
Ta bị hắn làm cho nghẹn họng, mặt đỏ tía tai, đang định phản bác.
Hắn bỗng dưng cúi người, đôi mắt sáng quắc như thiêu như đốt:
"Gâu, gâu, gâu.".
???