7.
Ta nhìn chằm chằm vào đôi môi trắng bệch khô nẻ của hắn, nỗi chua xót trong cổ họng không sao kìm nén được nữa:
"Bùi Triệt."
"Ngươi... ngươi đừng hiểu lầm."
Hắn đột nhiên ngẩng đầu.
"Ôn tiểu thư và Tống Tầm... chỉ là đang bàn bạc chuyện sắp xếp thương viên thôi..."
Ta nói năng lộn xộn:
"Giữa bọn họ hoàn toàn trong sạch, ngươi ngàn vạn lần đừng nghĩ nhiều..."
Hắn im lặng nhìn ta, màu mắt sâu thẳm như đầm nước.
Hồi lâu sau, khóe môi hắn mới nhếch lên:
"Triệu Thiên Thiên, ngươi đây là đang an ủi ta?"
Ta chậm chạp gật đầu.
"Vì cái gì?"
"Vì..."
Ta quay mặt đi:
"Vì chúng ta là bạn bè mà."
Hắn đột nhiên cười.
Cười đến mức bả vai run rẩy.
"Bạn bè..."
Hắn lặp lại từ đó.
"Được, bạn bè."
Hắn quay người đi vào bóng chiều tà.
Ta đứng tại chỗ, cục bông trong tim bỗng chốc mọc ra những chiếc gai nhọn, đâm cho lục phủ ngũ tạng đều đau đớn.
Ôn Ngọc Minh xảy ra chuyện.
Nàng bị lây bệnh dịch bột phát từ một tiểu binh trong doanh trại thương binh.
Sốt cao hôn mê, một giọt nước cũng không vào.
Quân y lắc đầu:
"Bệnh này rất hung hiểm... nếu không có thuốc giải, e là không trụ quá được năm ngày."
Ta chưa bao giờ thấy một Tống Tầm như vậy.
Đáy mắt đỏ ngầu những tia máu, râu ria lởm chởm, cả người như một cánh cung bị căng đến cực hạn.
Thám tử báo về: Thuốc giải nằm trong trướng của chủ soái quân địch, do thân binh canh giữ ngày đêm.
Ta khóc lóc giữ huynh ấy lại:
"Đó là hang hùm miệng cọp! Huynh đi chẳng khác nào nộp mạng!"
"Ngọc Minh không đợi được nữa."
Huynh ấy gỡ tay ta ra, giọng khản đặc:
"Ta nhất định phải đi."
"Vậy muội đi cùng huynh..."
"Thiên Thiên."
Huynh ấy ấn vai ta, ánh mắt hướng về bóng dáng đang hôn mê trong trướng:
"Thay ta trông chừng nàng ấy."
Ngập ngừng một chút, dịu dàng mà quyết liệt:
"Nếu ta không về được... hãy giúp ta nói một tiếng xin lỗi."
Đêm đó huynh ấy đơn thương độc mã xông vào doanh trại địch.
Phía xa trại địch lửa cháy ngút trời, tiếng gi ết chóc xé rách màn đêm, cháy suốt nửa đêm.
Lúc bình minh, huynh ấy trở về.
Người như huyết nhân ngã khỏi lưng ngựa, trong tay nắm chặt một bình sứ.
Lưng, vai, chân, chỗ nào cũng là vết thương.
"Nhanh... cho nàng ấy..."
Dứt lời, người đã ngất lịm đi.
Thuốc giải được đổ vào, cơn sốt cao của Ôn Ngọc Minh dần hạ xuống.
Việc đầu tiên nàng làm khi tỉnh dậy là chân trần ngã khỏi giường, lao đến bên cạnh Tống Tầm.
Sắc mặt huynh ấy trắng như trong suốt.
Ôn Ngọc Minh quỳ trước giường nắm lấy tay huynh ấy, những giọt nước mắt lớn rơi lã chã trên mu bàn tay huynh.
"Tống Tầm..."
Nàng nghẹn ngào không nói nên lời.
Ngón tay Tống Tầm đột nhiên động đậy.
Lông mi rung rinh hồi lâu rồi chậm rãi mở ra.
Thấy nàng khóc như mưa, đôi môi trắng bệch của huynh ấy khẽ cong lên:
"Cô gái ngốc... đừng khóc."
Ôn Ngọc Minh mạnh bạo nhào vào lòng huynh ấy.
Ta đứng ngoài trướng nhìn, vành mắt nóng hổi.
Bùi Triệt đứng bên cạnh ta từ lúc nào, đột nhiên thấp giọng nói:
"Tống Tầm lúc lấy thuốc đã tiện thể lấy luôn bản đồ phòng thủ thành của quân địch."
Ta ngẩn người.
"Hắn nói, lương thảo và chủ lực quân địch đều đóng ở sơn cốc phía Đông."
Màu mắt Bùi Triệt sắc lẹm như lưỡi dao:
"Chúng ta có thể dương Đông kích Tây, cử tiểu đội tấn công giả vào cửa Tây, chủ lực sẽ đột kích từ phía Đông..."
"Đốt lương thảo, cắt đường hậu."
Ta tiếp lời.
Bùi Triệt gật đầu, cười:
"Không hổ là ngươi."
Đêm đó bốn người mật nghị đến sáng.
Tống Tầm chủ công, Bùi Triệt bao vây cánh sườn, ta quản hậu cần và tình báo, Ôn Ngọc Minh điều phối y tế tiếp ứng.
Ba ngày sau, cuộc tập kích bắt đầu.
Chủ lực quân địch bị dụ về phía cửa Tây, sơn cốc phía Đông trống rỗng.
Tống Tầm dẫn tử sĩ thọc thẳng vào trại lương thảo, lửa cháy đỏ rực nửa bầu trời.
Bùi Triệt dẫn phục binh chặn đánh quân địch quay về cứu viện, đao phong đi tới đâu địch tan tác tới đó.
Đại thắng.
Đêm khuya.
Trong doanh trại lửa trại sáng rực, mùi rượu thịt thơm nức.
Binh sĩ ca hát nhảy múa, một không khí vui mừng khôn xiết.
Tống Tầm được mọi người vây quanh chúc rượu.
Tửu lượng của huynh ấy cũng bình thường thôi, vài chén vào là vành tai đã đỏ lên rồi.
Có người hò reo:
"Triệu tiểu thư! Chúc Tống tướng quân một chén đi chứ!"
Ta vừa định cầm chén rượu đứng dậy.
Bùi Triệt đột nhiên đứng bật dậy.
"Tửu lượng của nàng ấy kém, để ta uống thay."
Hắn giật lấy chén rượu của ta, ngửa đầu uống cạn sạch.
Sau đó, lại rót thêm hai chén.
Uống liền tù tì ba chén.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Tống Tầm và Ôn Ngọc Minh nhìn nhau, trong mắt hai người đều thoáng qua một tia hiểu rõ.
Chẳng lẽ Bùi Triệt phát hiện ra anh trai ta và Ôn tiểu thư có tình cảm nên mượn rượu giải sầu?
Ta chộp lấy một vò rượu khác, đập vỡ niêm phong rồi tu ừng ực.
Chất lỏng cay nồng đốt cháy cổ họng, nhưng ta cảm thấy thật sảng khoái.
Tống Tầm đến ngăn, bị ta đẩy ra.
Ôn Ngọc Minh đến khuyên, bị ta gạt đi.
Ta uống đến trời đất quay cuồng, những bóng người trước mắt bắt đầu chồng chéo lên nhau.
Cuối cùng là Tống Tầm vác ta về doanh trướng.
"Thiên Thiên, muội say rồi."
"Muội không say..."
Ta túm lấy tay áo , khóc nức nở.
"Huynh à... chúng ta không thể làm tiểu tam được... phải tác thành cho họ..."
Huynh ấy ngơ ngác nhìn ta.
"Tác thành cho ai?"
"Bùi Triệt và Ôn Ngọc Minh đó..."
Ta nấc nghẹn:
"Họ... họ có hôn ước từ nhỏ... chúng ta... chúng ta không thể chia rẽ họ..."
"Huynh à... huynh cũng không được thích Ôn tỷ tỷ... chúng ta không được làm người xấu..."
Tống Tầm bế thốc ta lên.
Ta cuộn tròn trong lòng huynh ấy, nước mắt thấm ướt ngực áo huynh:
"Bùi Triệt thật đáng thương..."
"Huynh à... tim muội đau quá..."
Huynh ấy cúi đầu nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
"Thiên Thiên."
Huynh ấy khẽ hỏi:
"Muội đau lòng cho Bùi Triệt?"
Ta khóc gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu.
Huynh ấy đắp chăn cho ta, đầu ngón tay lướt qua lọn tóc mai đẫm nước mắt của ta.
"Đồ ngốc."