Phía Sau Một Tổng Tài Cấm Dục - 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
5.
Lúc ăn trưa xong, tôi tình cờ nghe thấy chị dâu họ của Hứa Thanh Đình đang gọi điện thoại ở trong vườn.
 
"Con bé đó cũng khá đáng yêu. Ai tinh mắt đều nhìn ra được, Thanh Đình thực sự thích nó.
 
Hiểu Hiểu à, chuyện của hai đứa đã qua năm sáu năm rồi, cái gì nên buông thì buông đi.
 
Đúng, nhìn kỹ thì con bé Tiểu Lâm đó cũng có nét hơi giống em. Nhưng bây giờ nói mấy cái đó thì còn tác dụng gì nữa?"
 
Một cơn gió thổi qua, những cánh hoa mai trên cành rơi lả tả. Tôi quấn chặt chiếc áo khoác. Mùa đông ở Bắc Kinh thực sự lạnh quá. Lạnh đến mức trái tim tôi sắp không còn sức mà nhảy nhót nữa rồi.
 
Hội bạn nối khố của Hứa Thanh Đình lập một bữa tiệc tụ tập.
 
An Hiểu Hiểu ngồi chễm chệ giữa chiếc sofa như thể chúng tinh phủ nguyệt (sao vây quanh trăng), từ lúc chúng tôi bước vào, mắt cô ta chưa từng rời khỏi người Hứa Thanh Đình dù chỉ một giây.
 
"Lâm Trí, em lầm bầm cái gì đấy?"
 
Cánh tay của Hứa Thanh Đình gác trên lưng ghế sofa, hờ hững vòng qua vai tôi. Anh ta ghé lại khá gần, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ đuôi mắt anh ta đã nhuốm một màu đỏ quyến rũ do tác dụng của rượu.
 
Tôi bất động thanh sắc nhích người ra ngoài một chút: "Không có gì. Hứa tổng cứ tự nhiên đi, không cần đặc biệt quan tâm tôi đâu."
 
Hứa Thanh Đình lập tức nheo mắt lại: "Em có gì đó không đúng."
 
Tôi liếc xéo anh ta một cái, phủ nhận: "Chắc tại tôi có uống chút rượu thôi."
 
"Tửu lượng của em thế nào tôi còn không biết sao? Lâm Trí, có chuyện thì nói thẳng, em không phải hạng người lề mề."
 
Có lẽ là do hơi rượu bốc lên đầu, Hứa Thanh Đình lúc này đanh mặt lại, mang theo cả cái khí thế sát phạt trên bàn đàm phán ra đây. Định hù dọa tôi chắc?
 
Tôi cười khẩy một tiếng: "Hứa tổng, theo thỏa thuận, tôi chỉ cần đóng tốt vai bạn gái của anh là được. Trong đầu tôi nghĩ gì mà anh cũng muốn quản sao?"
 
Vốn định nói kháy để chọc tức anh ta, không ngờ Hứa Thanh Đình bỗng nhiên áp sát lại gần hơn. 
 
Mùi rượu nhàn nhạt hòa quyện cùng hương thơm ấm áp trên người anh ta xộc vào mũi, tôi theo bản năng hít một hơi thật sâu rồi lại vội vàng phanh gấp.
 
!!!
 
Lâm Trí, mày đang làm cái gì vậy? Làm ơn đừng có bi ến th ái như thế!
 
Tôi nhéo mạnh vào đùi một cái, cơn đau kéo tôi thoát ra khỏi sự cám dỗ từ nhan sắc của Hứa Thanh Đình. Tôi giơ một ngón tay lên, chặn trước ngực anh ta.
 
"Nói chuyện thì cứ nói chuyện, Hứa tổng định làm gì đây? Giở trò lưu manh à?"
 
Mắt Hứa Thanh Đình sáng lên, anh ta vội vàng hỏi: "Có được không?"
 
Tôi: "...??" Đột ngột thẳng thắn thế á?
 
Hứa Thanh Đình dùng hành động để nói cho tôi biết, anh ta còn có thể thẳng thắn hơn thế. Anh ta nghiêng đầu ợ một cái rõ to, lắc lắc đầu, ra vẻ say không nhẹ, rồi cứ thế lảo đảo dựa trán vào vai tôi. Sau đó anh ta ngước mặt lên, ngoan ngoãn nhìn chằm chằm vào môi tôi với ánh mắt mong chờ.
 
"Muốn hôn."
 
Nhìn khuôn mặt dù ở góc độ "tử thần" vẫn cực kỳ bền bỉ này, tôi nuốt nước miếng, cố tình hỏi lại: 
 
"Hứa tổng anh nói cái gì cơ?"
 
Hứa Thanh Đình là say thật rồi. Đuôi mắt anh ta đỏ ửng, nói năng lộn xộn: "Đừng có gọi tôi là Hứa tổng!! Gọi biệt danh đi!"
 
"Biệt danh gì?"
 
"Không phải em vẫn luôn gọi tôi là sếp bụng đen sao?"
 
"..."
 
Hứa Thanh Đình bất thình lình cười ngốc một tiếng: "Tôi thích nghe em mắng tôi."
 
Cái sở thích gì thế này?
 
Hứa Thanh Đình tiếp lời: "Tôi để ý em từ lâu lắm rồi, cái lần ở bữa tiệc rượu em một mình khẩu chiến với lũ khốn đó, đúng là ngầu bá cháy!!"
 
Nói thật, ở mấy bữa tiệc rượu tôi chưa thấy "anh hùng" nào bao giờ, chỉ thấy toàn "gấu chó" thôi.
 
Hứa Thanh Đình: "Lúc đó tôi đã nghĩ, cái miệng lợi hại như thế này, lúc hôn lên không biết sẽ có cảm giác gì nhỉ?"
 
Tôi: "..." Anh thử một cái không phải biết ngay sao?
 
Phi phi phi! Dừng lại ngay! Tình hình đang dần mất kiểm soát rồi.
 
Vừa hay lúc đó có người gọi Hứa Thanh Đình, tôi chớp thời cơ chuồn khỏi bao sảnh. Những tiếng trêu chọc lọt ra từ khe cửa chưa đóng chặt.
 
"Đình ca với chị dâu nói thầm cái gì đấy?"
 
"Đình ca, bao lâu rồi anh không ra ngoài tụ tập với bọn này? Nói ra thì bọn em còn phải hưởng sái ánh hào quang của chị dâu rồi."
 
Đám người này mở miệng ra là "chị dâu này chị dâu nọ", nhưng tôi nhìn rõ mồn một, ánh mắt của họ cứ cố ý hay vô tình kéo Hứa Thanh Đình và An Hiểu Hiểu lại với nhau.
 
Hứa Thanh Đình chậm rãi ngồi thẳng dậy nhìn đám bạn nối khố đối diện. Vẻ say khướt lả lơi trên khuôn mặt tuấn tú lập tức quét sạch sành sanh, cả người trầm mặc, mím môi, cực kỳ tỉnh táo và nghiêm túc.
 
Khi tôi từ nhà vệ sinh bước ra, An Hiểu Hiểu đang đứng trước gương trang điểm dặm lại phấn. Cô ta gọi tôi lại.
 
"Lâm tiểu thư. À không đúng, phải gọi là Thư ký Lâm. Thư ký Lâm đúng là giỏi thủ đoạn thật đấy, chưa đầy ba tháng đã dỗ dành cho anh Thanh Đình không còn biết trời trăng mây đất gì nữa."
 
Anh Thanh Đình (Chuồn Chuồn ca)? Tôi còn là Hoa Chi Tử (Hoa Dành Dành) nở rộ đây này!
 
Tôi cười nhẹ: "An tiểu thư nói gì thế, Thanh Đình có phải người mù đường đâu, sao mà không biết phương hướng cho được?"
 
An Hiểu Hiểu nghẹn họng một cái, trực tiếp ngả bài: "Lúc nãy cô cũng thấy rồi đấy? Tôi và anh Thanh Đình từng có một đoạn tình cảm. Ba tháng trước sở dĩ anh ấy chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy như An Thành là để trốn tôi. Còn cô, chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân anh ấy dùng để chọc tức tôi thôi."
 
Tôi: "An tiểu thư tưởng mình là nữ chính tiểu thuyết à? Ngay cả kịch bản thế thân cũng lôi ra diễn được luôn?"
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo