Phía Sau Một Tổng Tài Cấm Dục - 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
6.
Từ lúc bước vào cửa đến khi tôi ra ngoài lúc nãy, Hứa Thanh Đình chỉ nhìn An Hiểu Hiểu đúng một cái, nhìn lướt qua cực nhẹ, không hề dừng lại, cũng chẳng có ý trốn tránh. Điều này chứng tỏ, An Hiểu Hiểu trong lòng anh ta cùng lắm chỉ là một người quen cũ.
 
An Hiểu Hiểu vẫn cố chấp: "Cô tưởng nhà họ Hứa là nơi mà mèo hoang chó dại nào cũng vào được sao? Tôi khuyên cô nên có chút tự trọng, đừng để cuối cùng lại công dã tràng."
 
Tôi bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa ra có vài con mèo hoang chó dại muốn vào nhà họ Hứa mà vào không được à? Hay là để lát nữa về nhà cũ tôi hỏi bà nội nhà họ Hứa giúp cô xem, loại mèo hoang chó dại nào thì được vào?"
 
An Hiểu Hiểu hoàn toàn vỡ trận: "Lâm Trí! Cô đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"
 
Mới có bấy nhiêu công lực mà đã muốn diễn trò "ép cung" với tôi sao? Đúng là múa rìu qua mắt thợ!
 
Tôi hất tóc một cái: "Được rồi, đều là phụ nữ với nhau, nói năng cho thoáng chút đi. Không phải cô chỉ vì không có được tình yêu của Hứa Thanh Đình nên mới cay cú sao? Nhưng làm ơn hãy xác định đúng mục tiêu mà tấn công đi chứ? Cô đuổi tôi đi thì có ích gì? Không có Lâm Trí này thì cũng sẽ có người khác thôi. Có bản lĩnh thì trực tiếp đi mà giải quyết người đàn ông kia kìa!
 
Hơn nữa, cô nói Hứa Thanh Đình coi tôi là thế thân của cô, câu này cùng lúc sỉ nhục cả ba chúng ta đấy. Hứa Thanh Đình không phải hạng tra nam đi tìm hình bóng người cũ, tôi không phải kẻ thay thế, và cô... cũng chẳng có gì để mà không thể thay thế cả."
 
An Hiểu Hiểu sững sờ. Tôi quay người lại, nhìn tôi và cô ta trong gương. Công tâm mà nói, An Hiểu Hiểu khá đẹp, kiểu đẹp được nuôi dưỡng bởi cuộc sống giàu sang nhung lụa.
 
Tôi nói tiếp: "Cô nhìn cô xem, xinh đẹp như thế này, dáng người cũng bốc lửa, lại còn có tiền! Loại đàn ông nào mà cô không tìm được? Việc gì phải thắt nút trên một cái cây làm gì? Quan trọng là ngay cả khi cô có treo cổ t ự t ử trên cái cây đó, anh ta cùng lắm cũng chỉ gửi một bó hoa trắng đến đám tang của cô thôi."
 
Khóe môi An Hiểu Hiểu run rẩy, dường như vừa rùng mình một cái. Đờ đẫn nửa ngày, cô ta lại không cam lòng hỏi: "Sao cô biết Hứa Thanh Đình lại không nhìn trúng tôi?"
 
Tôi chưa kịp nói gì thì sau lưng đã vang lên giọng nói lạnh lùng nhàn nhạt của Hứa Thanh Đình.
"An tiểu thư, tôi chưa từng thích cô, cũng chưa từng cho cô hy vọng. Mấy năm trước là thế, hôm nay là thế, và sau này cũng vậy. Còn nữa, tôi nhấn mạnh một điều, Lâm Trí chưa bao giờ là thế thân của bất kỳ ai. Cô ấy chính là cô ấy."
 
An Hiểu Hiểu mếu máo bỏ chạy. Để lại tôi và Hứa Thanh Đình đứng nhìn nhau. Ánh đèn mờ ảo chậm rãi trôi. Hứa Thanh Đình tháo kính xuống, vẻ say xỉn cũng biến mất. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, cảm xúc cuộn trào mãnh liệt như những con sóng có thể tràn ra bất cứ lúc nào. Nhấn chìm anh ta, và nhấn chìm cả tôi.
 
Nhịp tim của tôi cũng đang tăng nhanh dần, nhanh đến mức dần mất kiểm soát. Hứa Thanh Đình tiến lên một bước, mím chặt môi, thần tình trang trọng như thể đang đánh cược tất cả vào ván bài này.
"Lâm Trí, em cũng thíc—"
 
Tôi ngắt lời anh ta, cười ha hả: "Sếp, lúc nãy tôi diễn thế nào? Có đáng được tăng lương không ạ?"
 
Hứa Thanh Đình đờ người ra. Anh ta ngẩn ngơ nhìn tôi, ngũ quan rạng rỡ kia không thể ghép lại thành một biểu cảm hoàn chỉnh. Phải mất một lúc lâu sau, anh ta mới nghiến răng nghiến lợi kết tội tôi: "Lâm Trí, em muốn lấy mạng tôi có đúng không?"
 
Hứa Thanh Đình giận rồi. Nhưng anh ta lại tự dỗ dành bản thân mình cho nguôi ngoai.
 
Đêm giao thừa, sau khi cả đại gia đình đón giao thừa xong, anh ta đưa tôi lên đỉnh núi ngắm pháo hoa. Chúng tôi ngồi trong xe, cùng hướng về bầu trời đêm. Những hạt sáng màu vàng kim, tím đậm, trắng bạc rít lên lao thẳng vào vòm trời xanh thẳm, rồi ở điểm cuối của sự rơi rụng lại hóa thành vạn nghìn hạt tuyết tinh khôi, tan chảy phía trên thành phố rực rỡ ánh đèn dưới chân.
 
Hứa Thanh Đình dùng cả hai tay đưa cho tôi một bó hoa dành dành. 
 
Tôi hào phóng nhận lấy: "Cảm ơn sếp."
 
Hứa Thanh Đình lại nghẹn lời, một lúc sau anh ta thở dài, như thể đã chấp nhận số phận mà nói với tôi: "Lâm Trí, tôi thích em. Em có thể đừng có giả ngu được không?"
 
Ban đầu tôi định mở miệng phản bác ngay lập tức. Nhưng Hứa Thanh Đình không động đậy cũng chẳng cười, cứ thế nghiêm túc nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt cố chấp đến mức có chút đáng thương. Trông giống như một chú chó nhỏ đang tuyệt vọng vậy.
 
Tôi nhìn quanh quất bốn phía. Tối thui như hũ nút, chỉ có pháo hoa xa xa và ánh đèn lấp lánh dưới chân núi.
 
"Sếp này, nếu tôi nói ra điều gì đó không vừa tai anh, anh sẽ không gi ết người phi tang đấy chứ?"
 
"Không đâu," Hứa Thanh Đình cũng "phá phách" luôn, anh ta nói, "Cần gì phải rắc rối thế, trực tiếp ném xuống là xong."
 
"Anh đã hứa là không vi phạm pháp luật mà!"
 
"Thế em còn nói là "nu de" cho tôi xem đấy thôi!"
 
"Là do anh cố ý giữ tôi lại tăng ca trước mà!"
 
"Lâm Trí!"
 
Hứa Thanh Đình thực sự giận rồi. Xem ra màn ngả bài này là không trốn được rồi. Tôi thu lại nụ cười, hỏi anh ta:
 
"Hôm qua ở quán bar anh nói muốn hôn tôi là giả vờ say à? Câu cá bắt người?"
 
Hứa Thanh Đình không ngờ tôi lại thẳng thắn như vậy, vành tai lập tức đỏ bừng: "...Phải."
 
"Hôm Valentine anh cũng cố ý giữ tôi lại tăng ca?"
 
"Ừm, muốn cùng em đón Valentine."
 
"Ha hả, tăng ca cũng tính là đón Valentine à?"
 
"Ừm, sao lại không tính chứ?"
 
"...Chó... khụ, thế chuyện tôi trượt tay gõ sai chữ, anh không hề nghi ngờ sao?"
 
"Đâm lao thì phải theo lao thôi. Tôi không dám chủ động tỏ tình với em, sợ em không nhìn trúng tôi."
 
"Thế còn chuyện bắt tôi đóng vai bạn gái anh thì sao? Mấy ngày nay tôi thấy rồi, nhà anh chẳng có ý thúc giục chuyện cưới xin gì cả."
 
"Tôi không muốn em phải đón Tết thui thủi một mình."
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo