8.
Anh chưa đủ à? Tôi trực tiếp bước qua bệ tì tay, ngồi lên đùi anh ta, từ trên cao nhìn xuống mà nâng lấy mặt anh ta: "Tôi cũng thấy là chưa đủ."
Ánh mắt Hứa Thanh Đình lập tức thay đổi. Trở nên hung dữ vô cùng. Giống như một con thú đang đói khát, gầm gừ muốn nuốt chửng tôi vào bụng.
Và khi ánh mắt chạm đến những đường cong ưu tú trước ngực tôi, vành tai anh ta đỏ rực.
"Chậc." Đúng là vui thật đấy. Tôi nhéo nhéo vành tai anh ta, rồi lại điểm nhẹ vào yết hầu, đầu ngón tay thong thả trượt xuống dưới.
Yết hầu của Hứa Thanh Đình trượt mạnh lên xuống, sau đó anh ta đột ngột rướn người lên, ngậm lấy môi tôi, mơn trớn rồi lại nồng nhiệt di chuyển khắp nơi.
Nhiệt độ trong xe không ngừng tăng cao. Trong lúc quấn quýt, tôi dùng ngón tay vén vạt áo anh ta ra rồi luồn vào trong, sờ soạng cơ bụng một lượt cực kỳ kỹ càng, rồi xuôi theo những đường gân xanh đầy sức mạnh mà luồn xuống dưới thắt lưng.
Mu bàn tay bỗng nhiên bị ấn lại.
Tôi hơi giận: "Không được chạm vào à?"
"Không, không phải—" Mặt Hứa Thanh Đình vẫn vùi trong hõm cổ tôi, đôi môi mỏng run rẩy nóng hổi.
Tôi cũng rùng mình một cái, nhích eo một chút, tôi dán sát vào anh ta: "Kể từ khoảnh khắc này, cái này, cái này, và cả cái này nữa, đều là lãnh thổ của tôi."
Bàn tay nhỏ bé vạch một đường từ trên xuống dưới.
Đoàng—
Một đóa pháo hoa khổng lồ nở rộ trên bầu trời đêm. Hứa Thanh Đình phát ra một tiếng thở dốc trầm đục nơi cổ họng: "Ở lưng chừng núi có một căn nhà, có người định kỳ đến dọn dẹp."
Hứa Thanh Đình đúng là quá "được" luôn rồi.
Một người hôn môi còn vụng về, mà khi nổi hứng "sắc khí" lên lại khiến tôi không kịp đỡ. Cánh tay anh ta khỏe, eo lại càng khỏe hơn, cứ thế đảo lộn rồi quăng tôi lên chín tầng mây.
Khi mây mưa vãn dần, trời đã sáng rõ. Cũng là đón giao thừa cả đêm rồi. Nhưng nhớ lại một chút, vẫn thấy có chút không chân thực.
Tôi ngáp một cái, mí mắt cứ ríu lại. Hỏi Hứa Thanh Đình: "Có phải là có chút quá nhanh không?"
Hứa Thanh Đình đang tựa trên người tôi tỏ vẻ không vui. Chú "chuồn chuồn nhỏ" đang hùng dũng tiến vào nhụy hoa dành dành. Người đàn ông vừa mới được "ăn mặn", sao có thể hồi phục nhanh như thế?
"Em chê anh nhanh?"
Hít một hơi lạnh, tôi bực mình xoay người đẩy anh ta: "Em nào dám!"
Hứa Thanh Đình không chịu buông tha. Anh ta nắm lấy cổ tay tôi, xấu xa xoay tròn chà xát tôi, rồi lại dùng cái trò làm nũng đó: "Chỉ một lần thôi. Anh hứa, lần này sẽ thật chậm rãi."
Tôi bị anh ta mơn trớn đến mức chịu không nổi, há miệng cắn mạnh vào cơ ngực anh ta một cái: "Muốn thì làm đi! Đừng có nói nhảm nữa!"
Nhưng cuối cùng vẫn không thành công.
Mẹ tôi gọi điện đến. Bà và bố tôi kết thúc chuyến du lịch sớm, mùng ba sẽ về nhà. Ý tứ trong lời nói chỉ có một— Tôi chơi đủ rồi, cũng đã đến lúc phải hồi triều rồi.
Chiều mùng ba Tết, tôi về nhà, theo sau là Hứa Thanh Đình. Chẳng còn cách nào khác, anh ta cứ sống chế t đòi theo cho bằng được.
Anh ta cũng không chuẩn bị quà cáp lỉnh kỉnh, chỉ xách theo một chiếc vali size cabin, bảo là quà gặp mặt mà mẹ anh chuẩn bị cho gia đình tôi. Giữa đường tôi có thử nhấc thử một cái, kết quả là nhấc không nổi.
Tôi nói đùa với Hứa Thanh Đình: "Bên trong đựng cái gì thế? Không phải là vàng miếng đấy chứ?"
Lúc đó ánh mắt của Hứa Thanh Đình diễn tả thế nào nhỉ? Có chút kinh ngạc xen lẫn thất bại, lại xen thêm một chút tự hào khó giấu. Giống như đang muốn nói: "Quả không hổ danh là người phụ nữ anh chọn, thông minh thật đấy."
Tôi lập tức hoảng loạn: "Không phải là thật đấy chứ?"
Hứa Thanh Đình còn bày đặt úp úp mở mở: "Về đến nhà là em biết ngay."
Tôi tức mình nhéo anh ta một cái: "Hai đứa mình bát tự còn chưa có một nét gạch nữa, anh đem lễ nặng thế này đến, sau này chia tay thì tính sao?"
Sắc mặt Hứa Thanh Đình lập tức tối sầm lại. Anh ta nhìn tôi chằm chằm đầy âm u: "Lâm Trí, em có ý gì? Em mới có được anh được 56 tiếng đồng hồ mà đã thấy chán rồi sao???"
"Không phải, em không có!"
"Em có!!"
Vành mắt Hứa Thanh Đình đỏ hoe, ai không biết lại tưởng tôi vừa "cắm sừng" anh ta xong không bằng.
"Em chỉ giả sử thôi! Giả sử anh có biết không?"
"Giả sử cũng không được!"
"... Không phải, truyền ra ngoài người ta lại bảo em tham tiền nhà anh."
"Thế em tham luyến nhan sắc của anh, truyền ra ngoài nghe có vẻ sang hơn là tham tiền à?" Hứa Thanh Đình lý sự cùn.
Thấy tôi cứng họng, anh ta lập tức đổi sắc mặt, nịnh nọt: "Em tìm được một ông chồng vừa có sắc vừa có tiền, chứng tỏ mắt nhìn của em tốt, mà bản thân em cũng vô cùng, vô cùng ưu tú. Em xứng đáng với điều đó! Quan tâm gì bọn người thích nói ra nói vào chứ?"
Khóe môi tôi hơi nhếch lên, lườm anh ta một cái: "Ai bảo anh là chồng em? Bát tự còn chưa có một nét nào nhé!"
Tôi lại thở dài nói thật lòng: "Anh xách cả một vali vàng đến đây, em sợ bố mẹ em đánh em mất."
Hứa Thanh Đình lập tức căng thẳng: "Bố mẹ... à nhầm, nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân còn động tay động chân cơ à??"
Gì mà đã "nhạc phụ nhạc mẫu" rồi? Tôi nén cười gật đầu: "Đúng thế, đúng thế, đánh đau lắm luôn đấy!"
Lúc vào nhà, phòng khách đã ngồi kín mít khoảng ba bốn mươi người. Hứa Thanh Đình theo sau tôi chào hỏi từng người một. Có thể thấy rõ mồ hôi hột lấm tấm trên trán anh ta.