Phía Sau Một Tổng Tài Cấm Dục - 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
9.
Đợi đến khi anh ta mở chiếc vali ra...
 
Chao ôi, vàng chóe cả căn phòng!
 
"Thưa các bậc trưởng bối, các anh chị em, quà gặp mặt lần đầu có chỗ sơ suất, mong mọi người đừng chê cười." 
 
Hứa Thanh Đình căng thẳng nhìn bố mẹ tôi, cười hì hì rồi nói tiếp: "Thực ra con chuẩn bị cái này còn có một ý nghĩa khác, nó đại diện cho tấm lòng của con dành cho Lâm Trí, kiên cố không thể phá vỡ, vĩnh cửu không phai tàn."
 
Bố tôi thong thả bồi thêm một câu: "Con gái tôi là vô giá (ngàn vàng không đổi)."
 
Ông ngoại tôi thì bảo: "Cái thứ này lúc lên lúc xuống, không được ổn định cho lắm nhỉ."
 
Hứa Thanh Đình: "..."
 
"Bố, ông ngoại." Tôi đứng ra giải vây.
 
Bố tôi hừ lạnh một tiếng, ông ngoại nâng chén trà lên, coi như là tha cho Hứa Thanh Đình.
 
Thực ra ấy mà, Hứa Thanh Đình hoàn toàn không cần phải lo lắng. Đối với anh ta, gia đình tôi đã làm "điều tra lý lịch" cả rồi. Bố mẹ, ông bà nội ngoại, cậu dì chú bác của tôi đều làm ngành giáo dục cả. 
 
"Đệ tử" không dám nói là khắp thiên hạ, nhưng muốn nghe ngóng về một người thì vẫn rất dễ dàng.
 
Chú hai tôi có cậu học trò là bạn đại học với Hứa Thanh Đình, bà ngoại tôi có người học trò là đối tác làm ăn với nhà họ Hứa, thế nên mọi chuyện về anh ta đều đã được nghe ngóng rõ mồn một từ lâu.
 
Ăn cơm xong, các bậc trưởng bối thả cho đám trẻ chúng tôi ra ngoài hít thở không khí.
 
Cậu em họ tò mò trêu chọc Hứa Thanh Đình: "Anh rể chơi lớn thật đấy."
 
Hứa Thanh Đình cảm thán: "Anh cũng chỉ là một kẻ phàm phu tục tử thôi."
 
Thực ra lúc riêng tư anh ta nói với tôi rằng: Gia đình tôi đều là người có học, anh ta mà mang mấy cái thanh cao nhã nhặn ra khoe thì chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ, chi bằng cứ thực tế một chút cho xong.
 
Anh ta ôm lấy tôi, cúi đầu hôn lên chóp mũi: "Lâm Trí, từ khoảnh khắc em gật đầu, em tiêu đời rồi. Bởi vì đời này anh không có ý định buông tay em đâu."
 
Lúc anh ta nói câu đó, bầu trời bắt đầu lác đác những bông tuyết mịn màng. Tuyết rơi lả tả, như đang chúc phúc cho chúng tôi cùng nhau đi đến đầu bạc răng long.
 
NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA HỨA THANH ĐÌNH
 
Đêm trước ngày đính hôn, Lâm Trí phát hiện ra bí mật của tôi. Một cách rất tình cờ. Lúc đó tôi đang tắm, điện thoại vang lên, tôi bảo cô ấy nghe hộ.
 
Đến lúc tôi bước ra, cô ấy đang khoanh tay ngồi bên giường, cạnh đó là điện thoại của tôi. Nhìn thấy giao diện quen thuộc kia, tim tôi đập thình thịch.
 
"Em... em biết hết rồi à?"
 
"Thật không ngờ đấy Hứa Thanh Đình! Sao anh có thể trơ trẽn đến mức này hả?"
 
Lâm Trí lạnh mặt, càng nói càng giận: "Ha hả, hóa ra mấy cái ảnh cơ bụng đó chỉ để gửi cho mình em xem thôi nhỉ!"
 
Tôi "pụp" một cái quỳ xuống luôn: "Vợ ơi, anh sai rồi."
 
"Đến đây, để em nghiên cứu xem cái phần mềm lậu này của anh lợi hại đến mức nào nào! Ồ hố, thời gian xem, thời lượng xem đều hiện ra rõ mồn một luôn cơ à! Hứa Thanh Đình, nhìn em thức đêm ngồi liếm ảnh cơ bụng của anh, chắc trong lòng anh thấy sướng và tự hào lắm nhỉ?"
 
"Không có, không có," tôi lắc đầu như cái trống bỏi, "Anh chỉ là muốn biết phản ứng của em thôi! 
 
Lúc đó anh nhịn nhục lắm mới đăng được hai tấm, kết quả hôm sau thấy em chẳng có chút phản ứng gì! Anh cứ tưởng mình mất hết sức hấp dẫn rồi, nên mới phải hạ sách này! Anh không phải là muốn bốc thuốc đúng bệnh sao?"
 
"Thế em là bệnh hay là thuốc?"
 
Tôi càng giải thích, sắc mặt Lâm Trí càng khó coi. Thấy tình hình sắp không trụ vững nữa, tôi tung ra tuyệt chiêu cuối cùng: cởi áo choàng tắm ra, mở ngăn kéo tủ đầu giường, chọn một chiếc dây xích ngực màu bạc đen.
 
Mắt Lâm Trí sáng rực lên từng chút một. Quả nhiên, vẫn phải là bốc thuốc đúng bệnh mới xong.
 
Tôi ngước nhìn dáng vẻ "nở hoa" của Lâm Trí, bỗng nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy. Lúc đó tôi mới tốt nghiệp không có việc gì làm, nhận lời bạn bè đến An Thành chơi vài ngày. 
 
Tối ngày đầu tiên ở khách sạn, đi ngang qua một bao sảnh, tôi nghe thấy giọng nói của một cô gái.
 
Giọng nói đó diễn tả thế nào nhỉ? Rất trong trẻo, rất có chất riêng, phát âm rõ ràng, từng câu từng chữ cứ như gõ thẳng vào tim tôi. 
 
Tôi nhìn trộm qua khe cửa, thấy một cô gái với đôi mắt linh động, đang cầm ly rượu chỉ dâu mắng hòe đám đàn ông đang ép một người phụ nữ khác uống rượu trên bàn. 
 
Chẳng một từ tục tĩu nhưng khiến đám người đó hổ thẹn không ngẩng đầu lên được.
 
Chậc chậc. Ngầu bá cháy!
 
Ngay đêm đó, tôi tìm anh cả, xin đến công ty Thiên Viễn ở An Thành để rèn luyện. Ông trời cũng giúp tôi, cho tôi một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân. 
 
Ngày đầu tiên nhậm chức ở Thiên Viễn tôi lại gặp lại cô ấy. Cô ấy đang vì chuyện bữa tiệc rượu tối hôm trước mà bị cái tên bụng phệ kia chỉ tận mặt mà mắng, nhưng cô ấy đúng là người mà Hứa lão nhị tôi chọn, trực tiếp hất thẳng ly cà phê vào mặt lão ta.
 
Nhưng dù sao sức mạnh nam nữ vẫn chênh lệch, thấy cô ấy sắp chịu thiệt, tôi bước tới khống chế cái tên như lợn rừng đó. 
 
Thực ra ban đầu tôi định tung một cú đá bay người cơ. Nhưng nghĩ lại cái "thiết lập nhân vật", khụ khụ, nghe nói con gái đều thích kiểu tinh anh cao lãnh cấm dục.
 
Nói thật lòng, tôi đã phải diễn rất khổ sở đấy. 
 
Trời mới biết ban ngày ở công ty, tôi đã phải tốn bao nhiêu sức lực mới kìm lòng được mà không nhìn lén cô ấy! Tôi yêu lắm, nhưng tôi cũng nhát lắm.
 
Nhưng mà, người nhát thì có phúc của người nhát, Lâm Trí giờ đã là của tôi rồi! Tôi biết tình cảm của cô ấy dành cho tôi, bắt đầu từ cơ bụng và kết thúc ở "đồ thật". Không sao cả, tôi sẽ luôn luôn giữ vững phong độ.
 
Bạn bè đều bảo tôi bị Lâm Trí câu đến chế t đi sống lại. Hừ, bọn họ thì biết cái quái gì chứ! Lâm Trí sao chỉ câu tôi mà không câu người khác? Một lũ cá ngốc chẳng có ai thèm câu!!
 
[HOÀN]
 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo