Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phu quân của ta vốn là tiên nhân xuống phàm trần lịch kiếp.
Lúc chàng phi thăng về trời, chỉ để lại cho ta một rương vàng bạc.
'Đời người phàm ngắn ngủi, nàng lại là kẻ tầm thường khờ khạo, chỉ hợp ở lại chốn nhân gian.'
Con trai ta ôm khư khư chiếc Thủy Kính có thể soi thấu tương lai, lạnh lùng tiếp lời:
'Mẫu thân là hạng nữ nhân lăng nhăng thay lòng, nếu để người lên thiên đình, sẽ làm ô uế linh khí nơi đó.'
Nhìn hai cha con họ — một lớn một nhỏ, gương mặt vô tình giống hệt như đúc.
Tôi khẽ gật đầu:
'Được thôi. Từ nay về sau, đoạn tuyệt tại đây, không cần gặp lại nữa.'"
1
Tin tức Vân Lăng trở về thiên đình là do một vị tiên nữ xuất hiện cách đây năm ngày mang tới.
Hôm đó, ta vừa làm xong một mẻ quà bánh.
Định bụng mang cho con trai Vân Hề nếm thử, nó lại hất đổ cả đĩa xuống đất.
"Sắp lên thiên đình rồi, ở đó có quỳnh tương ngọc dịch uống mãi không hết, con thèm vào mấy thứ đồ phàm tục này."
Tiên tử Thiên Oanh lấy ra một quả hạnh tươi mọng, đưa cho Vân Hề.
"Đây là trái cây trong vườn tiên, con nếm thử đi."
Nó lập tức cầm lấy, cắn một miếng thật to.
"Ngọt quá! Đồ Thiên Oanh tỷ tỷ cho đúng là ngon thật, chẳng giống nương, suốt ngày làm mấy thứ tầm thường như bao người khác."
"Thiên Oanh tỷ tỷ, bao giờ chúng ta mới lên thiên đình? Con muốn sống cuộc đời của tiên nhân lắm rồi."
Thiên Oanh quay sang nhìn ta, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt.
"Còn phải đợi cha con về quyết định. Chàng là Thần quân xuống trần lịch kiếp, việc lớn thế này cần chàng làm chủ."
"Ồ."
Vân Hề thất vọng nhìn ra cửa.
Vân Lăng đã rời nhà đi diệt yêu từ nửa tháng trước.
Việc chàng là thần tiên, ta đã biết từ mười sáu năm trước rồi.
Năm đó ta mới là đứa trẻ tám tuổi.
Lụt lội sông Hoàng Hà, nhà nhà trắng tay.
Để giảm bớt miệng ăn, cha bán ta cho bọn buôn người.
Nhân lúc tên buôn người đi vệ sinh, ta chạy thục mạng vào rừng sâu, trốn vào một ngôi miếu nát.
Miếu thì cũ kỹ, nhưng tượng Phật lại rất mới.
Tên buôn người lồng lộn đuổi theo vào trong miếu, rõ ràng ngôi miếu chỉ rộng vài mét, vậy mà hắn cứ như mù, chẳng thể tìm thấy ta.
ta trốn thoát thành công.
Từ đó, ta định cư dưới chân núi.
Theo bà học làm hoa quả sấy, đồ kho, giúp bà kinh doanh cửa tiệm nhỏ.
Mỗi tháng nhận tiền công, ta lại chạy ra chợ mua một đống hương nến, trái cây.
Thắp hương, bày biện chỉnh tề lên bàn thờ.
Đến năm mười tám tuổi, vị thần tiên trên núi xuống trần.
Chàng gõ cửa nhà ta.
"Lạc Vũ, nàng có nguyện ý thành thân với ta không?"
Ta bị dung mạo của chàng làm cho mê muội, ngây ngốc gật đầu: "Thiếp nguyện ý."
Hóa ra tượng Phật chỉ tạc được ba phần vẻ đẹp của chàng. Chàng giống như nhành mai giữa trời đông, thanh khiết và mang theo hương thơm dịu mát khiến lòng người say đắm.
Người trong làng ai cũng khen ta số tốt, lấy được phu quân là thần tiên.
Trước lúc lâm chung, bà nắm lấy tay ta:
"Phu quân cháu là thần tiên, cháu chắc chắn cũng là tiên nữ hạ phàm, hãy sống tốt với cậu ấy, đừng để lại hối tiếc gì."
Ta lẳng lặng quét dọn đống quà bánh trên đất vào xẻng.
Bà ơi, bà sai rồi.
Cháu chẳng phải tiên nữ gì cả, cháu chỉ là một kẻ phàm trần mà thôi.
Phu quân của cháu sắp về trời rồi.
2
Vân Lăng đẩy cổng bước vào, thanh bảo kiếm bên hông sắc lẹm.
Tà áo trắng bay bay, dáng vẻ chàng thanh lãnh, thoát tục không chút bụi trần.
Thấy chàng, con trai phấn khích lao tới:
"Cha ơi, tiên tử nói con là con trai của thần tiên, con có thể lên trời sống cùng cha, đó là thật sao?"
Vân Lăng gật đầu, thằng bé nhảy cẫng lên:
"Tuyệt quá! Con thực sự được lên trời rồi!"
Thiên Oanh tiến lên hành lễ với Vân Lăng: "Thần quân."
Vân Lăng ngạc nhiên: "Chẳng phải nói mai mới tới sao?"
Thiên Oanh đặt tay lên vai Vân Hề, ánh mắt đầy lưu luyến:
"Thần quân có gia đình dưới nhân gian, ta muốn đến thăm."
"Tiểu tiên quân quả nhiên hoạt bát đáng yêu, nó rất thích ta."
Vân Hề ôm chầm lấy cánh tay Thiên Oanh:
"Tiên nữ tỷ tỷ vừa đẹp vừa giỏi, có thể dùng pháp thuật hái quả trên cây cho con, còn dạy con đi trên mặt nước nữa. Con thích tỷ tỷ lắm!"
"Cha ơi, con muốn lên thiên đình ngay tối nay."
Vân Lăng ngập ngừng, không trả lời ngay.
Lúc đi ngang qua ta, chàng dừng bước: "Ta có chuyện muốn bàn với nàng."
Ta và Vân Lăng vào trong phòng, chàng khép cửa lại.
"Việc ta là thần tiên, nàng đã biết từ lâu."
"Hề nhi mang huyết thống thần tiên, cần lên thiên đình tu luyện."
"Còn nàng là người phàm, đời người phàm ngắn ngủi, nàng lại tầm thường khờ khạo, thích hợp ở lại nhân gian hơn."
Thần sắc chàng tự nhiên như thể đang bàn xem tối nay nên ăn củ cải hay cà tím.
Ta nắm chặt vạt váy trên đầu gối, cổ họng nghẹn đắng:
"Người phàm có thể lên trời không?"
Vân Lăng sững lại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn:
"Đã từng có tiền lệ người phàm lên trời, nhưng họ đều có huệ căn, ngộ đạo ngay tại nhân gian nên được thần tiên đi ngang qua đưa đi."
"Nhưng nàng..."
Chàng ngưng lại, cười rồi lắc đầu:
"Nàng chỉ biết làm mấy món hoa quả sấy, đồ kho, thiên đình không thiếu những thứ đồ ăn vặt này."
Đầu óc ta "uềnh" một tiếng, những lời định nói chẳng thể thốt ra được nữa.
Ta gật đầu.
Chập tối, ta ra chợ mua nguyên liệu.