PHU QUÂN PHI THĂNG RỒI - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nghĩ bụng Vân Hề đã ăn chán những món cũ, ta định làm cho nó vài vị mới. Để khi lên trời, nếu đói nó có cái mà ăn lót dạ.

Ta mua thịt lợn, thịt bò, sơn tra, dâu tây, chọn xong nguyên liệu định quay về thì chợt thấy một sạp bán hạnh. Ta dừng bước...

Vẫn còn quả hạnh...

Ta nhặt một quả, thả vào nước lạnh rửa sạch. Từng quả một đều được ta lau chùi kỹ càng.

Chọn những quả đẹp nhất, để ráo nước rồi thả vào nồi đường đã đun chảy.

Một quả hạnh chưa khô hẳn, gặp nước đường nóng bắn tung tóe.

Chớp mắt, trên mu bàn tay ta hiện lên một nốt bỏng đỏ rực.

Ta vội vàng đưa tay xuống vòi nước dội sạch.

Tiếng nước chảy róc rách, bên ngoài là tiếng cười nói líu lo. Ta nhìn qua cửa sổ.

Vân Hề và Thiên Oanh đang chơi trò dùng ý niệm hái lá cây.

Vân Hề học rất nhanh, Thiên Oanh chỉ cần làm mẫu một lần là nó biết ngay.

Lúc ta dạy nó tập nói, nó cũng nhanh như vậy. Cái dáng vẻ nó mở miệng gọi "nương" lần đầu tiên, ta vẫn còn nhớ rõ trong tâm trí.

Nhưng trách ta dạo này quá bận rộn.

Lúc nào cũng chỉ nghĩ bán thêm được chút đồ, tích cóp tiền để ăn một cái Tết thật ngon. Đến cả việc khẩu vị của nó thay đổi từ lúc nào, ta cũng chẳng hay biết.

Thiên Oanh lấy ra một chiếc gương, đưa cho Vân Hề:

"Chiếc gương này có thể soi thấy tương lai, tặng cho tiểu tiên quân chơi giải khuây."

Vân Hề hớn hở nhận lấy. Dưới sự chỉ dẫn của Thiên Oanh, nó truyền pháp lực vào gương.

Mặt gương gợn sóng, biến thành một chiếc Thủy Kính.

Vân Hề nhìn quanh quất, như thể không muốn ai nhìn thấy nội dung trong gương, vội vàng chạy biến về phòng.

Ta thu hồi tầm mắt, lau khô tay, tiếp tục làm quà bánh.

Đến giờ Mão, mẻ bánh ra lò.

Ta tỉ mỉ đóng gói lại, định bụng lát nữa sẽ giao cho Vân Lăng, nhờ chàng thu vào túi Càn Khôn mang lên trời cho Vân Hề ăn.

Đúng lúc chàng đi ngang qua bếp, ta gọi lại: "Vân Lăng."

Chàng dừng chân, bước tới. Ta chưa kịp mở lời, chàng đã nói trước:

"Ta định ngày mai sẽ đi."

Ta sững sờ: "Nhanh vậy sao?"

Ta cứ ngỡ họ ít nhất sẽ ở lại thêm ba ngày nữa. Ba ngày đó, ta có thể may thêm cho Vân Hề vài bộ quần áo, mua mấy món đồ chơi như quạt vẽ, tò he mà nó từng ao ước. Ta còn có thể làm một bàn tiệc chia tay thật thịnh soạn cho Vân Lăng, để lại một cuộc ly biệt thật tươm tất.

Gương mặt Vân Lăng lạnh lùng: "Nàng không muốn ở lại nhân gian?"

Tay ta bám chặt vào khung cửa, móng tay cắm sâu vào thớ gỗ:

"Làm sao có chuyện đó? Ta nguyện ý."

Ta là một kẻ phàm trần, lên thiên đình cũng chẳng thoát khỏi sinh lão bệnh tử. Chỉ trăm năm ngắn ngủi, sinh mệnh sẽ tan biến. Thôi thì chẳng lên đó làm phiền họ làm gì.

Ta bưng khay quà bánh lớn ra, định đưa cho chàng.

Vân Hề ở ngoài sân gọi lớn:

"Cha, con muốn cùng Thiên Oanh tỷ tỷ đi dạo cảnh, cha cũng đi với chúng con đi."

Ta kiễng chân định chào Vân Hề, bảo nó tới nếm thử vị quà bánh mới.

Vừa thấy ta, mặt nó lập tức xị xuống:

"Con không cần nương đi cùng. Nương là hạng đàn bà lăng nhăng, nếu lên thiên đình sẽ làm ô uế không khí nơi đó."

Thiên Oanh đứng bên cạnh khẽ giật tay áo nó.

Vân Hề quay mặt đi, dáng vẻ như chẳng muốn nhìn thấy ta lấy một lần.

Ta nhíu mày: "Hề nhi, sao con có thể nói nương như thế? Trong lòng nương chỉ có con và cha con, không có ai khác cả."

Nó bĩu môi hừ lạnh: "Con nhìn thấy hết cả rồi."

Ta bưng khay bánh trên tay, đưa cũng không xong mà đặt xuống cũng không đành.

Ta đưa cho Vân Lăng: "Chàng đưa giúp ta cho Hề nhi."

Chàng cầm lấy, đi đến trước mặt Vân Hề. Nó vung tay hất văng chiếc khay rồi cắn môi chạy thẳng ra ngoài.

Vân Lăng đặt khay bánh lên kệ gỗ bên cạnh. Chàng quay đầu nhìn sâu vào mắt ta một cái, rồi xoay người rời đi.

Hoàng hôn buông xuống.

Ta ngồi trước cửa chờ đợi.

Nghĩ lát nữa gặp mặt nên chào hỏi thế nào để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này. Nghĩ cách làm sao để nói với Vân Hề rằng ta không thực sự giận nó. Nghĩ cách kể cho Vân Lăng nghe rằng ta chưa từng có ý định đuổi theo lên tận trời xanh.

Thế nhưng, chờ cho đến khi tinh tú rải đầy màn đêm, ngân hà treo ngược trên đỉnh đầu, họ vẫn không trở lại.

Chờ mãi đến giờ Sửu.

Dù có ngốc đến đâu, ta cũng biết Vân Lăng và bọn họ sẽ không quay về nữa.

Ta chống đôi chân đã tê dại đứng dậy. Khép cửa, trở vào gian chính.

Trên bàn chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc hộp.

Ta mở ra, bên trong vàng bạc lấp lánh. Đè lên đống vàng bạc ấy là một mảnh giấy:

[Lạc Vũ, ta sợ nàng quyến luyến không rời nên đã đưa Hề nhi đi trước. Khi nào có thời gian, chúng ta sẽ về thăm nàng.]

Ta đậy nắp hộp báu lại. Thổi tắt ngọn nến, chui vào chăn.

Hóa ra là sợ ta quấy rầy sao?

 

Vân Lăng à, thực ra chàng không cần làm thế.

Vào ngày thành hôn, ta đã thề với hoàng thiên hậu thổ rằng chàng cứu mạng ta, ta sẽ báo đáp chàng, làm cho chàng vui lòng.

Chỉ là chàng không nên lặng lẽ rời đi như vậy. Dù sao cũng nên cùng ta diễn nốt một vở kịch.

Bởi vì chàng biết đấy, ta là kẻ rất trọng sĩ diện.

 

Ngày thường, mặt giày dính chút bùn ta đã chẳng dám để ai trông thấy. Đi bán hàng cả ngày, ta luôn giấu chiếc giày bẩn ra sau chân kia, chân có mỏi rã rời cũng chẳng dám duỗi ra.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo