PHU QUÂN PHI THĂNG RỒI - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Người đàn ông cắn môi, nửa ngày trời không thốt nên lời. Bé gái quay đầu lại, đôi mắt to tròn đầy vẻ thắc mắc: "Cha ơi, con tên là Minh Chi mà."

Người đàn ông vỗ tay cái bộp, gật đầu lia lịa: "Đúng, con tên là Minh Chi. Lúc nãy cổ họng cha không thoải mái nên không nói ra được."

Ta bừng tỉnh: "Vậy họ gì?"

Người đàn ông lại rơi vào khổ não. Hắn nhìn chằm chằm vào ta, đôi mắt bỗng sáng rực lên: "Cô nương họ gì?"

Ta vui vẻ đáp: "Ta họ Lạc, tên là Lạc Vũ."

Hắn vỗ hai tay vào nhau: "Con bé họ Lạc, tên là Lạc Minh Chi. Ta cũng họ Lạc, cứ gọi là Lạc Vấn Hạc đi."

Người họ Lạc vốn ít, ta cảm thấy có chút đồng cảm với họ. Hỏi han vài thông tin cơ bản, ta phát hiện nam tử này vô cùng đơn thuần, đối với nhiều sự vật đều không quen thuộc. Bé gái vì bị va chạm ở đầu nên mất trí nhớ, ngoài việc biết mình tên gì ra thì những chuyện khác đều mù tịt.

Hai người không có chỗ ở, không có thân nhân, chỉ có hai cha con nương tựa vào nhau. Thật là đáng thương.

"Tiệm của ta còn thiếu nhân thủ, nếu không chê thì hai người cứ ở lại đây giúp ta làm việc vặt."

Người đàn ông vui mừng gật đầu. Hắn nhìn bé gái, ướm lời hỏi ta: "Ta có thể đợi vết thương của con bé lành lại rồi mới đi làm không?"

Con bé này trông chừng mới năm sáu tuổi, lại đang bị thương, đúng là lúc cần người chăm sóc. Người lớn đi làm muộn vài ngày cũng là lẽ đương nhiên. Thế là họ tạm thời ở lại trong viện của ta.

Lạc Vấn Hạc lấy ra một viên ngọc thạch hình chiếc lông vũ đưa cho ta. Ta chưa bao giờ thấy thứ gì hoa mỹ như thế, liền vội vàng từ chối: "Quý giá quá, ngươi không cần đưa tiền bạc cho ta đâu. Tiền ăn ở của hai người cứ trừ vào tiền công sau này của ngươi, trừ đến khi nào ngươi tìm được chỗ ở mới thì thôi, có được không?"

Hắn ngây ngô gật đầu. Thế nhưng khi ta vừa đóng cửa phòng, viên ngọc thạch hình lông vũ ấy lại xuất hiện ngay đầu giường của ta. Viên ngọc này hơi khác so với viên lúc nãy một chút, nhưng đều có hình lông vũ.

Lạc Vấn Hạc rốt cuộc có bao nhiêu viên ngọc kiểu này vậy? Ra tay hào phóng thế này, căn bản chẳng giống người không nơi nương tựa chút nào. Nhưng hắn lại chẳng thông thạo sự đời, ngay cả nhà ở phương nào cũng không nói được.

Có lẽ hắn cũng mất trí nhớ rồi, ta thở dài một tiếng. Khóa kỹ cửa phòng, yên tâm đi ngủ.

4

 

Mấy ngày qua việc buôn bán thuận lợi, ngày nào ta cũng bận rộn đến tối mịt mới đóng cửa tiệm.

Ta đóng gói sẵn cơm canh, định xách về nhà cho Lạc Vấn Hạc và tiểu Minh Chi ăn.

Đột nhiên, một gã đàn ông đạp cửa xông vào, nghênh ngang ngồi xuống giữa tửu quán. Hắn đập bàn cái rầm:

"Chủ quán, ta muốn gọi món."

Ta đặt hộp thức ăn xuống, ôn tồn đáp:

"Đại ca, tiểu điếm đã đóng cửa rồi, hay là ngày mai ngài quay lại dùng rượu được không?"

Ta định đi lấy một túi đậu phộng gói lại đưa cho hắn để tiễn khách, nào ngờ hắn đạp đổ cả ghế, lớn giọng:

"Lão tử đã dò la kỹ rồi, ngươi chỉ có một thân một mình kinh doanh bên bờ sông Thao này, đến một mống người thân ở xa cũng không có. Hôm nay lão tử không chỉ muốn ăn quỵt, mà còn muốn ngươi phải bồi rượu cho ta!"

Ta nhíu mày nhìn hắn, cố gắng giữ bình tĩnh. Khi quyết định mở tửu quán, ta đã biết sớm muộn gì cũng gặp cảnh này. Dọc bờ sông Thao quán xá nhiều, bọn địa phương lưu manh thường xuyên xuất hiện. Chúng sống dựa vào việc tống tiền, đe dọa.

Đa số chủ quán sẽ đưa chút tiền của cho xong chuyện để tránh bị đeo bám trả thù. Lúc này trong quán chỉ có mình ta, không biết có đánh lại hắn không. Ta mở ngăn kéo tiền, ném ra một nén bạc:

"Đại ca, coi như đây là tiền ta mời ngài uống rượu, xin hãy tha cho ta."

Hắn nhìn nén bạc, khóe miệng nhếch lên, nhưng khi đi ra cửa lại đột ngột đóng sầm cửa lại:

"Ta thấy ngươi cũng chẳng có người đàn ông nào bên cạnh, hay là sau này để lão tử làm phu quân của ngươi, chúng ta cùng nhau quản lý tửu quán này, thấy sao?"

Hắn cười gian tà tiến lại gần, ta nắm chặt con dao găm giấu dưới ngăn kéo. Trong đầu nhẩm lại những chiêu thức võ công Vân Lăng từng luyện trước đây, chuẩn bị đâm thẳng vào ngực hắn.

Cộc cộc cộc... Tiếng bước chân dồn dập vang lên, Minh Chi dang rộng hai tay chắn trước mặt ta:

"Không được bắt nạt nương ta!"

Gã đàn ông trợn mắt nhìn Minh Chi:

"Ả là nương ngươi? Ngươi đùa giỡn với lão tử đấy à? Thế cha ngươi đâu? Gọi hắn ra đây, lão tử phải xem xem là đứa nào."

Minh Chi mở to đôi mắt tròn xoe như hạt nho, kiên định nói:

"Cha ta đang tới rồi!"

Gã đàn ông ngửa cổ cười lớn, xắn tay áo lên:

"Còn dám lừa lão tử! Lão tử rình rập ở đây nửa tháng rồi, có thấy bóng dáng nam nhân nào đâu. Lão tử sẽ ném ngươi xuống sông Thao, cho ngươi xuống gặp Diêm Vương mà đợi cha ngươi!"

Hắn lao về phía Minh Chi, ta nhanh tay kéo con bé ra sau, bảo nó trốn vào bếp. Một mình ta cầm dao chống trả. May mà bình thường làm việc nặng nhiều nên sức ta khá lớn, giằng co với hắn một hồi lâu. Nhờ có dao găm trong tay, ta chiếm ưu thế, kề dao vào cổ hắn.

Lúc Lạc Vấn Hạc chạy đến, gã đàn ông đang quỳ dưới đất van xin ta:

 

"Cô nương, xin tha cho tôi! Tôi chỉ là kẻ có gan thỏ đế, lúc nãy chỉ là dọa dẫm cô chút thôi."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo