PHU QUÂN PHI THĂNG RỒI - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta dùng dao ép hắn ra bờ sông Thao, một chân đạp hắn xuống nước. Sông Thao mùa đông đóng băng, nước sông lạnh thấu xương lẫn cả vụn băng tràn qua da thịt khiến hắn kêu gào thảm thiết.

Lạc Vấn Hạc định nhảy xuống đấm hắn thêm trận nữa, ta vội ngăn lại:

"Lần sau hắn còn dám làm loạn thì chúng ta cùng đánh, hôm nay đừng xuống nước cho ướt người. Nước sông Thao mùa này mà nhảy xuống là mất nửa cái mạng đấy."

Lạc Vấn Hạc nắm chặt nắm đấm, nện một cú vào hư không hướng về phía gã đó, rồi theo ta trở vào tửu quán. Ta mở hộp thức ăn ra:

"Minh Chi, mau lại đây ăn cùng cha con đi, đồ ăn vẫn còn nóng."

Tiểu Minh Chi đẩy cửa bếp, lao thẳng vào lòng ta ôm chặt cứng. Ta xoa đầu con bé, gắp cho nó một cái móng giò lớn:

"Hôm nay con đã dũng cảm bảo vệ ta, ta rất cảm kích. Nhưng Minh Chi à, lần sau không được làm thế nữa. Ta là người lớn, cao lớn hơn con, khi gặp nguy hiểm, phải là ta đứng ra chắn phía trước cho con mới đúng."

Nó lắc đầu, giọng nghèn nghẹn đáp:

"Con không làm được! Con không cho phép người xấu làm hại nương!"

Ta cảm thấy ngực áo lành lạnh, cúi đầu nhìn mới thấy Minh Chi đã khóc từ lúc nào. Mắt con bé đỏ hoe nhưng ánh mắt đầy phẫn nộ, trông giống hệt vị môn thần trấn giữ cửa, muốn chém sạch mọi yêu ma tà quỷ.

Cái khí thế này... giống hệt ta năm đó khi bỏ trốn khỏi bọn buôn người. Không sợ gì cả, dù biết bị bắt lại sẽ bị đánh chết nhưng vẫn cứ chạy.

Ta bật cười, đẩy bát cơm đến trước mặt con bé:

"Vậy con phải ăn thật nhiều thịt, chóng lớn khỏe mạnh thì mới bảo vệ được ta chứ."

Nó gật đầu lia lịa, gặm móng giò, vừa nhai vừa nhìn Lạc Vấn Hạc nói:

"Cha ơi, từ ngày mai con muốn học võ công với cha, đánh khắp thiên hạ không đối thủ."

"Cha con còn biết võ công sao?" Ta kinh ngạc hỏi.

Minh Chi nuốt miếng thịt trong miệng, dõng dạc nói:

"Con thấy cha bay trên mái nhà rồi, cha giỏi lắm!"

Lạc Vấn Hạc chống cằm lên bàn, đôi mắt sáng trong nhìn ta:

"Lấy một địch trăm, không thành vấn đề."

Ta càng cảm thấy Lạc Vấn Hạc thật bí ẩn. Một người khí chất như ngọc thế này lẽ ra phải là công tử lớn lên trong đại gia tộc, vậy mà lại là kẻ không nơi nương tựa. Nghĩ đến chuyện hôm nay, ta mong chờ nhìn hắn:

"Ta có chuyện muốn nhờ huynh."

Hắn gật đầu đầy đắc ý và vui sướng:

"Được chứ. Nàng làm nương của Minh Chi, ta làm cha của nó, chúng ta giả làm phu thê. Sau này sẽ không ai dám đến tìm nàng gây rắc rối nữa."

Ta sững người. Ý ta không phải chuyện này, nhưng hình như thế cũng tốt. Bọn lưu manh tìm đến phiền phức là vì thấy ta đơn độc, dễ bắt nạt. Có gia đình rồi, chúng sẽ không dám ngang ngược như vậy nữa.

Ta nhận lời: "Được, chúng ta giả làm phu thê. Từ ngày mai, ta cũng muốn học võ công từ huynh."

Lạc Vấn Hạc ngẩn ra, gò má bỗng đỏ bừng:

"Lúc nãy... điều nàng muốn nói không phải là giả làm phu thê sao? Ta hiểu lầm ý nàng rồi..."

Nhìn vành tai hắn đỏ như sắp nhỏ máu, ta cố nhịn cười, chuyển chủ đề:

"Minh Chi, sao con cứ ôm khư khư cái bàn tính thế?"

Minh Chi ngẩng đầu lên: "Nương, con muốn học tính toán. Thằng Ngưu Nhị sát vách biết tính tiền rồi, con phải giỏi hơn nó."

Ta nhéo mũi con bé: "Được, nương dạy con."

Rầm! Cánh cửa lớn bị đạp hỏng một góc. Ta đứng dậy kiểm tra thì thấy một bóng dáng nhỏ bé đang chạy xa dần.

Vân Hề vừa chạy vừa vứt bỏ chiếc túi thơm ta từng thêu cho nó. Hôm nay là ngày hội chùa, đường phố đông đúc xô bồ, không đuổi theo ngay con bé sẽ bị lạc mất. Lạc Vấn Hạc bế Minh Chi cùng ta đuổi theo. Chúng ta lớn tiếng gọi tên Vân Hề giữa phố.

Một luồng bạch quang hiện ra, Vân Lăng xuất hiện sau cây hòe lớn. Chàng bước về phía ta, thấy Lạc Vấn Hạc đứng bên cạnh, chân mày chàng thoáng vẻ không vui. Chàng dời tầm mắt sang mặt ta:

"Vân Hề tự ý xuống phàm trần tìm nàng, nó đâu rồi?"

Ta lo lắng nhìn quanh quất, tiến lên vài bước:

"Ta không biết, nó vừa xuất hiện trước cửa tửu quán rồi lại chạy đi ngay."

Giọng Vân Lăng lần đầu tiên có sự biến đổi:

"Lạc Vũ, Vân Hề mới có năm tuổi, nếu nó bị bắt cóc thì sao? Nàng không có chút trách nhiệm và lo lắng nào cho nó à?"

Móng tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay. Vân Hề mất tích, ta cũng đau như cắt. Ta là nương của nó, sao có thể không lo cho được? Nhưng nó chạy nhanh quá, trời lại tối, loáng cái đã mất dấu.

Hội chùa vừa tan, các cửa tiệm bắt đầu tắt đèn dọn hàng. Nếu không nhanh chóng tìm thấy Vân Hề, nó sẽ gặp nguy hiểm. Ta không tranh cãi với Vân Lăng nữa, chạy thẳng ra bờ sông Thao, dọc theo trục đường chính để tìm. Thấy ta chạy đi, Vân Lăng phất tay áo, đi theo hướng ngược lại.

Nửa canh giờ sau, ta tìm thấy Vân Hề tại một sân khấu kịch đã vãn khách. Nó ngồi thui thủi một mình trên mép sân khấu, tay bứt cỏ dại. Nghe tiếng bước chân, nó ngẩng đầu lên. Thấy là ta, nó lập tức đứng dậy bỏ chạy.

"Vân Hề, đứng lại, theo nương về."

Nó quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy giận dữ:

"Bà không phải nương tôi! Tôi chỉ muốn tiên nữ tỷ tỷ trên trời làm nương thôi, hạng người phàm như bà không xứng!"

Nó dùng đôi chân ngắn cũn chạy thục mạng. Ta đứng ở quán cả ngày, lòng bàn chân đã phồng rộp lên đau đớn, nhưng vẫn cắn răng đuổi theo. Cuối cùng, ta tóm được nó sau cánh gà.



 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo