Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Hề bướng bỉnh, cứ thế muốn vùng ra. Ta bóp nát lá bùa truyền tin mà Vân Lăng từng đưa, chàng lập tức xuất hiện trước mặt ta. Nhìn Vân Hề, ánh mắt chàng lạnh lẽo:
"Tại sao lại tự ý xuống phàm?"
Vân Hề trừng mắt nhìn ta:
"Con muốn xem xem nương thấp kém, thô thiển đến mức nào, có như vậy con mới càng thích tiên nữ tỷ tỷ hơn, để cầu xin cha sớm cho cô ấy làm nương của con!"
Người ta cứng đờ. Ta biết Vân Hề không thích người nương phàm trần này, nhưng không ngờ nó đã ghét bỏ ta đến mức độ này.
Ta từ từ buông tay, cụp mắt xuống:
"Chàng hãy chăm sóc Vân Hề cho tốt, sau này đừng để nó tự ý xuống phàm nữa."
Vân Lăng đưa Vân Hề trở về thiên đình. Ta lê bước chân nặng nề quay về nhà.
Lạc Vấn Hạc đang bế Minh Chi đứng bên kia bờ sông. Hắn cầm một chiếc lồng đèn trên tay, ta bước về phía ánh sáng ấy.
Ngày hôm sau, tửu quán vẫn mở cửa như thường lệ, chỉ có điều, ta sẽ không bao giờ nhìn ra cửa lớn nữa. Ở đó không còn người mà ta muốn chờ đợi nữa rồi.
6
Có Lạc Vấn Hạc ở đây, việc kinh doanh của tửu quán ngày càng khấm khá. Nhiều cô nương trẻ tuổi thích đến quán ngồi chơi, gọi vài đĩa thức ăn nhỏ rồi lén ngước mắt nhìn huynh ấy. Nhờ họ mà mấy tháng này ta kiếm thêm được không ít tiền.
Ta nhập một đợt rau quả từ châu khác về. Khi thuyền cập bến, tiểu nhị gánh từng gánh rau quả xuống thuyền, ta đứng bên bờ sông ghi chép sổ sách. Một cơn gió nổi lên, tấm bạt che bay phấp phới quệt trúng làm cuốn sổ trên tay ta văng ra xa. Ta vội vàng đuổi theo nhặt lại.
Vừa nhặt được sổ, một vạt váy la văn màu xanh khói đã hiện ra trước mắt. Ta ngẩng đầu, thấy Thiên Oanh đang khoanh tay nhìn ta với nụ cười đầy châm chọc. Ả đánh giá vẻ ngoài của ta rồi tặc lưỡi lắc đầu:
"Lạc Vũ, ngươi bây giờ còn thô kệch hơn xưa, đến hành khất nhìn thấy chắc cũng phải bố thí cho ngươi vài đồng tiền đồng."
Ả phất tay làm phép, xung quanh lập tức mọc lên một vòng ô giấy, vây quanh ta và ả ở giữa. Một chiếc Thủy Kính lơ lửng giữa không trung, chiếu ra những hình ảnh tương lai. Dưới chiếc khăn voan đỏ thắm là Thiên Oanh được trang điểm lộng lẫy, bên cạnh là Vân Lăng đang nắm dải lụa đỏ. Trong tiếng pháo nổ vang trời, hai người cùng bước lên thảm đỏ, quan khách chúc tụng tân hôn.
"Vân Hề cầu xin ta làm nương của nó, Vân Lăng Thần quân cũng cho phép ta vào tẩm điện của chàng. Không lâu nữa, hình ảnh trong gương này sẽ thành hiện thực. Ngươi cứ đợi mà xem ta và Thần quân trở thành một đôi tiên lữ thực sự."
Ta bình thản phủi bụi trên cuốn sổ, chẳng mảy may phản ứng với lời ả nói, định quay người rời đi. Thiên Oanh nhíu mày khó hiểu, phất tay phóng tới một luồng bạch quang: "Ngươi không ghen sao?"
Không ghen. Nhưng ta chưa kịp mở miệng thì một luồng kiếm khí hung mãnh đã chém tới, đánh tan luồng bạch quang. Thiên Oanh bị chấn động ngã nhào xuống đất. Ả ngước mắt lên, sắc mặt kinh hãi: "Vân Lăng Thần quân!"
Vân Lăng kéo ta ra sau lưng, đánh nát chiếc Thủy Kính: "Thiên Oanh, đừng có mê muội nữa, ta sẽ không thành hôn với ngươi."
"Nhưng nội dung trong Thủy Kính là tương lai không thể thay đổi! Dù ngài không thừa nhận thì ngày đó vẫn sẽ tới!" Ả nắm lấy tay áo Vân Lăng: "Thần quân, chúng ta là trời sinh một cặp, Vân Hề rất thích ta, ngài cũng đối xử với ta khác biệt, chúng ta làm một gia đình không tốt sao?"
Vân Lăng hất tay ả ra, nắm lấy tay ta kéo đi giữa đám đông. Thiên Oanh bị thuật pháp vây khốn nơi đầu hẻm, gào thét: "Thần quân, tương lai không thể thay đổi, ngài hãy đợi ngày đó đến!"
Bước chân Vân Lăng khựng lại, đôi tay nắm lấy ta càng thêm dùng lực: "Sẽ không có chuyện đó đâu."
Chàng nắm quá chặt, ta bị kéo đi mười mấy bước mới giật được tay ra. Ta giơ tay tát mạnh vào mặt Vân Lăng một cái. Mặt chàng lệch sang một bên, chàng nhìn ta với ánh mắt u tối, rồi biến thành một luồng lam quang bay về trời.
...
Ngày con gái huyện lệnh thành thân, ta chở một xe rượu ngon đến phủ. Tiểu nhị bưng từng vò rượu vào, bà mối cầm kẹo mừng bước đến bên ta: "Lạc chủ quán, lát nữa xong việc thì ở lại dùng bữa nhé. Hôm nay là tiểu thư độc nhất của huyện lệnh đại nhân thành hôn, không thu tiền mừng, cô cũng lại đây lấy hên."
Thấy các gia nhân mồ hôi nhễ nhại, lại đúng lúc giữa trưa ai cũng đói, ta gật đầu đồng ý. Mọi người ngồi giữa sân, bên ngoài tiếng kèn sáo vang lừng, tân lang đến đón dâu. Người dân bên sông Thao đồn rằng tân lang có dung mạo như thiên nhân, năm xưa đi ngang qua phủ xin nước uống thì được tiểu thư để mắt tới, tuyển làm rể hiền. Hắn không tham phú quý, nhất quyết thi đỗ Tú tài mới quay về cưới vợ. Hai năm trôi qua, hắn đỗ Tú tài thật, đúng hẹn quay về thành hôn.
Mọi người rướn cổ xem ai mà may mắn thế. Tiếng pháo nổ vang trời, khói mù mịt. Tân lang mặc hỷ phục đỏ rực bước vào, mỉm cười ôn hòa tiến về chính sảnh. Tân nương cầm quạt lụa chờ sẵn dưới hành lang.
Khi khói tan đi, gương mặt của "Vân Lăng" và "Thiên Oanh" xuất hiện ở đại sảnh. Chén rượu trên tay ta run lên, rượu vương vãi ra bàn. Ta nhìn cặp tân nhân đang bái đường, tương lai trong Thủy Kính quả nhiên rất chuẩn. Hóa ra Thiên Oanh nói đúng, ả và Vân Lăng có một đoạn duyên, chỉ có điều... tim ta đã không còn đau nữa rồi.
Trở về tửu quán, lúc định khóa cửa thì một bàn tay chặn cửa lại. Thiên Oanh mang theo một luồng hương gió chen vào, vẻ mặt rạng rỡ: "Ngươi thấy hôn lễ của ta chưa? Ta và Vân Lăng lang tình thiếp ý, là nhân duyên tiền định."