Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
06.
Khi ta bước ra khỏi hoàng cung, ráng chiều đang rực rỡ nhất.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa cung, ta bước lên xe ngựa đi đến phủ đệ mới ở phía đông thành.
Trong trạch đệ do thánh chỉ ban thưởng, bức hoành phi đã được treo lên từ trước, bên trên là hai chữ to do chính tay hoàng đế ngự ban: “Tô phủ”.
Ta giải tán phần lớn hạ nhân vốn thuộc về Lục gia trong phủ, chỉ giữ lại vài người cũ biết rõ gốc gác, sau đó phái người mang của hồi môn của ta từ Tô gia đến, không thiếu một món nào, dọn hết vào phủ mới.
Bận rộn chẵn một đêm, khi ta cuối cùng cũng có thời gian ngồi xuống trong thư phòng của phủ mới, ký ức về Lục Bắc Uyên trong đầu ta vẫn giống như giòi bám trong xương.
Tại sao hắn có thể thăng tiến nhanh chóng như vậy chỉ trong vài năm ngắn ngủi?
Tại sao hắn lại có năng lực hóa thú quỷ dị như vậy?
[Cười chết mất, chắc chắn bây giờ nam chính đang chửi rủa hệ thống trong thiên lao, nhiệm vụ cốt lõi “đoạt lấy binh quyền Tô gia” đã hoàn toàn thất bại.]
[Đâu chỉ thất bại, mọi thứ hắn có được nhờ hệ thống đều sắp bị lột sạch rồi. Không có hệ thống, Lục Bắc Uyên là cái thá gì!]
[Tội nghiệp Mị Nhi của chúng ta, còn tưởng đã tìm được chân ái, kết quả chỉ là một trong những công cụ hình người để nam chính hoàn thành nhiệm vụ.]
Hệ thống? Đoạt lấy binh quyền Tô gia?
Chỉ vài câu ngắn ngủi nhưng lượng thông tin lại lớn đến mức khiến cả người ta lạnh toát.
Thì ra là thế.
Phụ thân ta trấn thủ Nam Cương cả đời, tay nắm ba mươi vạn binh quyền, ta là nữ nhi duy nhất của ông ấy, là mối liên hệ tự nhiên để kế thừa binh quyền. Lục Bắc Uyên cưới ta hoàn toàn không phải vì tình ái gì, mà vì quyền thế ngập trời phía sau Tô gia ta.
Ta hít sâu một hơi, đè nén lửa giận trong lòng, nhấc bút viết xuống một bức mật thư.
“Chung thúc, điều động tất cả các mối quan hệ của chúng ta và tiền tài Thánh thượng ban thưởng, ta muốn chi tiết toàn bộ chi tiêu quân phí của Lục gia trong ba năm gần đây, điều tra tất cả bằng chứng phạm tội ỷ thế hiếp người của bọn chúng, một mảnh cũng không được bỏ sót.”
Chung thúc nhận lấy bức thư, gật đầu thật mạnh: “Tiểu thư yên tâm, không quá mười ngày, ắt sẽ có hồi âm.”
Thiên lao là nơi âm u ẩm ướt nhất trên thế gian này.
Trấn Quốc Đại tướng quân và Hoàng Quý phi từng cao cao tại thượng, giờ phút này lại giống như hai con chó nhà có tang, bị nhốt trong hai phòng giam liền kề.
“Đều tại ngươi!” Liễu Mị Nhi nắm song sắt, lớp trang điểm trên mặt đã nhòe nát, ánh mắt tràn đầy sự oán độc.
“Hệ thống của ngươi đâu? Chẳng phải ngươi nói đó là thứ độc nhất vô nhị à? Bây giờ chúng ta đều thành tù nhân rồi!”
Lục Bắc Uyên tựa vào đống rơm rạ mốc meo, ánh mắt nham hiểm:
“Câm miệng! Nếu không phải do ngươi nằng nặc đòi làm bậy ở nơi như đại điển tế trời, sao có thể xảy ra sai sót này?”
“Đúng là đồ ngu ngốc, thành sự thì ít, bại sự thì nhiều!”
“Ta ngu ngốc?” Liễu Mị Nhi cất giọng cười chói tai.
“Lục Bắc Uyên, ngươi mới là tên ngu ngốc đệ nhất thiên hạ! Ngươi ưởng Tô Vãn Huỳnh thật sự bị dọa ngất à?”
“Rõ ràng là ả cố ý! Ả đã biết từ lâu rồi! Là ngươi, là ngươi từ đầu đến cuối đều bị ả xoay mòng mòng trong lòng bàn tay!”
“Chát!”
Lục Bắc Uyên cách song sắt, dùng hết sức lực tát Liễu Mị Nhi một cái, tát ả ngã nhào xuống đất.
“Tiện nhân! Ngươi thì biết gì? Một kẻ chỉ xứng làm đá kê chân như nữ phụ mà cũng xứng so sánh với ta?”
“Đợi ta ra ngoài, người đầu tiên ta muốn xé xác chính là ả!”
Liễu Mị Nhi ôm mặt, nằm bò trên mặt đất, oán độc gào khóc.
Tình cảm ân ái mặn nồng ngày xưa, giờ phút này chỉ còn lại sự công kích lẫn nhau xấu xí nhất.
07.
Mười ngày sau, Chung thúc đến đúng hẹn.
Ông ấy đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn sách của ta, vẻ mặt nặng nề.
“Tiểu thư, đã điều tra rõ ràng rồi. Những năm nay, Lục gia âm thầm ăn bớt ít nhất ba phần quân lương Nam Cương, dùng để nuôi dưỡng tư binh.”
“Đây là sổ sách bọn chúng cấu kết với quan viên địa phương, còn có huyết thư điểm chỉ của những bách tính từng bị bọn chúng bức hại.”
Ta lật từng trang một, mỗi trang đều ghi lại những tội ác đẫm máu của Lục gia.
Những thứ này, đủ để khiến Lục gia vạn kiếp bất phục.
Nhưng ta biết, như thế vẫn chưa đủ.
Ta gập hồ sơ lại, nhìn về phía Chung thúc:
“Năm xưa, Vương tướng quân tiếp nhận vị trí chủ soái Nam Cương của phụ thân ta thật sự đã mắc bệnh qua đời rồi à?”
Chung thúc hạ thấp giọng, nói ra một câu khiến ta lập tức siết chặt nắm đấm.
“Tiểu thư, chúng ta đã tìm được ông ấy rồi. Ông ấy chưa chết mà vẫn luôn trốn ở dưới quê, ông ấy đồng ý ra mặt làm chứng.”
Nghe vậy, tách trà trong tay ta vỡ vụn, nước trà nóng rực hòa lẫn với mảnh sứ vỡ cắt vào lòng bàn tay ta, ta lại hoàn toàn không hay biết.
Vương tướng quân là phó tướng đắc lực nhất của phụ thân ta.
Ba năm trước, lúc dẹp loạn ở Nam Cương, nghe đồn ông ấy đột ngột phát bệnh nặng rồi qua đời.
Lục Bắc Uyên mượn danh nghĩa ổn định quân tâm, nhờ vậy mới thuận lợi tiếp quản binh quyền Nam Cương.
Thì ra, tất cả những chuyện này đều là một cái bẫy.
“Ông ấy đang ở đâu?”
“Ngay tại một nông trang ngoài thành, lão nô đã sắp xếp ổn thỏa cho ông ấy rồi.”
“Tốt.” Ta đứng dậy.
“Chuẩn bị một phần tài liệu chi tiết, đính kèm toàn bộ sổ sách ghi chép việc nhà họ Lục cắt xén quân lương, nuôi dưỡng tư binh cùng với huyết thư và dấu tay của bá tánh. Quan trọng nhất là lời khai viết tay của Vương tướng quân, bảo ông ấy viết rõ ba năm trước ông ấy đã bị Lục Bắc Uyên âm thầm hạ độc hãm hại ra sao, sau đó cửu tử nhất sinh trốn thoát thế nào.”
Đêm khuya hôm sau, ta một mình mang theo một chiếc hộp gỗ nam nặng trĩu, thông qua mật đạo chỉ có hoàng thất tông thân mới biết, đi đến trước một cung điện hẻo lánh trong cung.
Ta gõ cửa điện, giao hộp gỗ cho lão thái giám mở cửa, chỉ nói một câu:
“Thay ta đưa lại cho Thánh thượng, vật này liên quan đến vận mệnh quốc gia.”
Lão thái giám đó là người nhìn Cố Minh Uyên lớn lên, cũng là tai mắt cắm sâu nhất trong cung mà mẫu thân ta sắp xếp lúc sinh tiền.
Ông ấy không hỏi gì cả, chỉ gật đầu, rồi ôm chiếc hộp biến mất trong bóng tối.