Phu Quân Và Quý Phi Tư Thông, Ta Diệt - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hành động của hoàng đế Cố Minh Uyên còn nhanh và tàn nhẫn hơn ta tưởng tượng.

Trời còn chưa sáng, toàn bộ kinh thành đã bị tiếng vó ngựa của cấm quân đánh thức.

Từng đội binh lính mặc trọng giáp phong tỏa tất cả các phủ đệ có liên quan đến Lục gia.

Ta đứng trên lầu gác của Tô phủ, lạnh lùng nhìn phủ Trấn Quốc Tướng quân ở con phố đối diện.

Tấm biển do chính tay hoàng đế ban tặng kia từng là biểu tượng vinh quang của Lục gia. Giờ phút này, nó lại bị hai tên lính thô bạo tháo ra, ném xuống đất, vỡ thành bốn, năm mảnh.

Hạ nhân và gia tướng của Lục gia giống như đám súc vật bị dây thừng xâu chuỗi áp giải đi, tiếng khóc than vang vọng khắp con phố dài.

[Vãi chưởng! Nữ phụ đây là trực tiếp tung bài tẩy rồi à!]

[Hoàng đế đã muốn động đến Lục gia từ lâu rồi, chỉ là thiếu một cái cớ danh chính ngôn thuận mà thôi, con dao mà Tô Vãn Huỳnh đưa tới thật sự quá chuẩn xác!]

[Phen này Lục gia hoàn toàn xong đời rồi, nam chính vẫn còn đang ôm mộng đông sơn tái khởi trong thiên lao nhỉ?]

Sự xuất hiện của bình luận đã chứng thực phán đoán của ta.

Bậc quân vương vốn đa nghi, tuyệt đối sẽ không dung một tên tướng quân tay nắm binh quyền, âm thầm kéo bè kết đảng, thậm chí dám hạ độc mưu hại mệnh quan triều đình vốn đang còn sống.

Sâu trong thiên lao, Lục Bắc Uyên đang phiền não đi qua đi lại.

Một tiếng “xoảng” vang lên, cửa lao mở ra, tên ngục tốt ném một bát cơm thiu vào.

“Ăn đi, Trấn Quốc Đại tướng quân, đây chính là bữa cơm no cuối cùng của ngươi đấy.”

Lục Bắc Uyên nắm lấy song sắt:

“Ngươi có ý gì? Thánh thượng muốn xử trí ta?”

“Xử trí ngươi? Ha ha.” Ngục tốt cười lạnh một tiếng.

“Cả nhà Lục gia, trên có lão mẫu tám mươi tuổi của ngươi, dưới có chất tôn còn ẵm ngửa, toàn bộ đều bị tống vào đại lao, chờ ngày chém đầu! Toàn bộ đám vây cánh của ngươi đều đã bị tịch thu tài sản rồi! Lục Bắc Uyên, Lục gia của ngươi xong đời rồi!”

Những lời này giống như một cơn sấm bổ xuống đỉnh đầu Lục Bắc Uyên.

Hắn lùi mạnh về sau hai bước, khó tin lắc đầu:

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Lục gia ta căn cơ thâm hậu, ai có thể động được đến ta? Là ai? Là ai làm?”

“Là ai?” Sự trào phúng trên mặt ngục tốt càng đậm hơn.

“Ăn bớt quân lương, hạ độc đồng liêu, nuôi dưỡng tư binh, từng chuyện một đều có nhân chứng vật chứng rành rành!”

“Ngay cả Vương tướng quân ‘bệnh chết’ ba năm trước cũng bò từ dưới mồ lên chỉ tên điểm mặt ngươi! Ngươi nói xem còn có thể là ai?”

Ngục tốt tiến lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng nói:

“À, đúng rồi, quên nói cho ngươi biết. Người dâng những bằng chứng thép này lên, đưa cả nhà ngươi lên đài chém không ai khác, chính là phu nhân cũ bị ngươi coi là đá kê chân, Tô Vãn Huỳnh đấy!”

Máu huyết toàn thân Lục Bắc Uyên dường như lập tức đông cứng, hắn đứng ngây người tại chỗ, trong đầu ầm ầm nổ tung.

Tô Vãn Huỳnh...

Hắn tưởng nàng là quân cờ, nực cười thay, hắn ngay cả bàn cờ cũng chưa nhìn rõ.

“Tô... Vãn... Huỳnh...”

Hai mắt Lục Bắc Uyên đỏ ngầu, trừng mắt nhìn chằm chằm khoảng tối bên ngoài phòng giam.

Rốt cuộc hắn cũng đã hiểu ra, từ đầu đến cuối, bản thân hắn đã coi thường nữ nhân kia.

08.

Thánh chỉ rất nhanh đã được ban xuống.

Khi quân phạm thượng, uế loạn cung vi, kết đảng doanh tư, mưu hại đồng liêu.

Mỗi một hành vi đều là tội tru di cửu tộc.

Nhưng hoàng đế Cố Minh Uyên rốt cuộc vẫn cần thể diện, xử trảm sau mùa thu đổi thành ban rượu độc.

Địa điểm hành hình cũng đổi từ Ngọ môn thành một pháp trường hẻo lánh bên ngoài thiên lao, chỉ cho phép tông thất và một số ít trọng thần tới xem.

Ngày hành hình, kinh thành lất phất mưa bụi.

Ta không đến pháp trường mà ngồi trên lầu hai của một tửu lâu cách đó không xa, vị trí sát cửa sổ, vừa khéo có thể thấy hết mọi thứ vào tầm mắt.

Chung thúc rót cho ta một chén trà nóng, thấp giọng nói: “Tiểu thư, đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”

Ta gật đầu, dõi mắt nhìn xuống dưới lầu.

Lục Bắc Uyên và Liễu Mị Nhi bị áp giải ra ngoài, dù không có gông cùm, nhưng trông họ còn nhếch nhác hơn cả đeo gông cùm.

Giờ phút này, Trấn Quốc Đại tướng quân từng không ai bì nổi và Hoàng Quý phi diễm áp hậu cung.

Giờ phút này hình dung tiều tụy, y phục bẩn thỉu, giống như hai con chó nhà có tang được vớt lên từ vũng bùn.

Khi nhìn nhau, trong mắt bọn họ chỉ còn lại hận ý thấu xương.

“Đều tại tiện nhân nhà ngươi!” Lục Bắc Uyên lên tiếng gào thét trước, giọng nói khàn khàn khó nghe.

“Nếu không phải tại ngươi, sao ta lại rơi vào bước đường ngày hôm nay!”

Liễu Mị Nhi nghe vậy, lại điên cuồng cười lớn, cười đến mức ngửa tới ngửa lui, nước mắt cũng chảy ra:

“Lục Bắc Uyên, ngươi đúng là một tên phế vật! Không có hệ thống, ngươi còn không bằng một con chó! Ngươi tưởng ta yêu ngươi à? Thứ ta yêu chỉ là sự kích thích mà thân phận Hoàng Quý phi này mang lại cho ta!”

Hai người như phát điên mà chửi rủa lẫn nhau, xé toạc tất cả những quá khứ không chịu nổi, phơi bày trước mặt mọi người.

Quan giám trảm nghe mà sắc mặt xanh mét, mất kiên nhẫn vung tay lên.

Hai tên nội thị bưng khay tiến lên, bên trên là hai ly rượu độc đựng trong chén bạch ngọc.

Tiếng chửi rủa im bặt.

Trước cái chết, mọi thứ đều trở nên thật nhạt nhòa.

Toàn thân Liễu Mị Nhi run rẩy, mềm nhũn ngã gục xuống đất, bị một tên nội thị kéo lên, bóp cằm đổ rượu độc vào.

Ả kịch liệt giãy giụa vài cái, rất nhanh liền tắt thở.

Bây giờ, chỉ còn lại Lục Bắc Uyên.

Hắn nhìn chằm chằm ly rượu kia, cơ thể run rẩy như chiếc lá rụng trong gió thu.

Hắn không muốn chết, hắn vẫn còn hệ thống, hắn cảm thấy bản thân vẫn có thể lật kèo.

“Năng lượng hệ thống sắp cạn kiệt... Cảnh báo... Năng lượng hệ thống sắp cạn kiệt...”

Trong đầu, phông chữ của bình luận trở nên nhạt nhòa, bắt đầu nhấp nháy.

Lục Bắc Uyên đột ngột ngẩng đầu. Tầm nhìn của hắn vượt qua đám đông, vượt qua những hạt mưa lạnh lẽo, cuối cùng rơi vào tửu lâu ở phía xa xa, nơi ta đang ngồi.

Hắn không nhìn thấy ta, nhưng ta biết, hắn cảm nhận được.

Cũng ngay khoảnh khắc đó, trong đầu ta hiện lên dòng bình luận màu đỏ như máu cuối cùng.

“Thì ra, người cầm cờ thực sự vẫn luôn là nàng...”

 

Lời vừa dứt, hắn ngửa đầu, uống cạn ly rượu độc.

Dòng chữ đó giống như tro tàn đã cháy hết, chậm rãi tan biến trong đầu ta.

Cùng biến mất theo còn có những dòng bình luận đã ồn ào bên trong từ rất lâu.

 

Thế giới nhanh chóng trở nên yên tĩnh.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo