Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới lầu, Lục Bắc Uyên ngã xuống trong màn mưa lạnh lẽo, cơ thể co giật vài cái, sau đó hoàn toàn bất động.
Trò hề này của hắn và Liễu Mị Nhi cuối cùng cũng đã hạ màn, cái giá phải trả chính là sinh mạng của bọn họ.
Ta bưng chén trà đã nguội lạnh trước mặt lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, sau đó đặt chén trà xuống, xoay người xuống lầu.
Ván cờ đã tàn, người nên chết cũng đã chết, tất cả đều không còn nữa.
09.
Khi ta bước xuống tửu lâu, mưa đã tạnh.
Con đường lát đá xanh ướt sũng phản chiếu ánh sáng quang đãng sau cơn mưa, gột rửa máu và sự ô uế trên pháp trường vừa rồi.
Sự sụp đổ của Lục gia không hề khiến kinh thành loạn lên, ngược lại còn chìm vào sự bình tĩnh kỳ lạ.
Cây đổ khỉ tan, nhưng những gốc rễ chằng chịt đó vẫn chôn sâu trong mảnh đất triều đình
Làm sao để xử trí đám bộ hạ cũ đông đúc mà Lục Bắc Uyên để lại trở thành bài toán nan giải nhất trên án thư của hoàng đế Cố Minh Uyên.
Nếu xử trí nặng, sợ sẽ gây ra binh biến trong quân
Xử trí nhẹ thì lại không đủ để răn đe lòng người.
Đêm đó, khi trở về Tô phủ, ta không nghỉ ngơi mà nhốt mình trong thư phòng, viết trọn vẹn một đêm.
Ba ngày sau, ta nhờ người dâng một bản tấu chương.
Trên tấu chương, ta chia tướng lĩnh của Lục gia quân thành ba loại: Vây cánh cốt lõi tội ác tày trời, bắt buộc phải nghiêm trị; Phái trung lập bị che mắt ép buộc, có thể giáng chức điều dụng, quan sát hiệu quả về sau; Cuối cùng những bậc trung lương bị chèn ép đả kích, nên phá lệ đề bạt, giao phó trọng trách.
Ta còn đính kèm một bản danh sách chi tiết, phía sau mỗi một người của từng loại đều ghi chú rõ ràng công trạng và vết nhơ trong quá khứ của người đó.
Ngày hôm sau, khi tấu chương được dâng lên, lệnh truyền triệu trong cung đã đến.
Trong ngự thư phòng, Cố Minh Uyên ngồi trên long ỷ, thứ hắn đang cầm trong tay chính là bản tấu chương đó của ta.
Hắn nhìn hồi lâu, mới ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén rơi vào người ta:
“Tô thị, ngươi lấy bản danh sách này từ đâu ra?”
“Hồi bẩm bệ hạ, trước đây thần nữ là chủ mẫu Lục gia, tân khách qua lại trong phủ, danh thiếp đệ trình lên, lễ đơn đưa tới, thần nữ đều đích thân xem qua, ghi nhớ trong lòng.”
“Những ai thật tâm nương tựa, những ai hư tình giả ý, những ai bị ép bất đắc dĩ, ngày tháng lâu dần, đều có thể nhìn ra vài manh mối.”
“Ồ?” Các khớp ngón tay của Cố Minh Uyên nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.
“Vậy ngươi thử nói xem, nên xử trí nạn thủy ở phương Nam thế nào? Quốc khố trống rỗng, triều thần vì chuyện này mà cãi nhau khiến trẫm đau đầu.”
Ta biết, đây là lần thử thách thứ hai đối với ta.
“Bệ hạ, cái cấp bách của nạn thủy nằm ở cứu người, cũng nằm ở an ủi. Thần nữ cho rằng, có thể tiến hành chẩn tai và trị thủy song song.”
“Thứ nhất, tịch thu vàng bạc của Lục gia, có thể giải quyết nguy cấp trước mắt, nhanh chóng điều động lương thực và y phục xuống phía Nam, an ủi người dân gặp thiên tai.”
“Thứ hai, thay vì tiêu tốn khoản tiền khổng lồ chiêu mộ dân phu, chi bằng phái những tướng sĩ chỉ cần giáng chức trong Lục gia quân đến vùng thiên tai, để họ lấy công chuộc tội. Bọn họ được huấn luyện bài bản, vừa có thể duy trì trật tự, vừa có thể xẻ núi đào kênh, khơi thông dòng chảy.”
“Như vậy, vừa có thể an lòng quân, lại có thể bình nạn thủy, áp lực quốc khố cũng giảm đi đáng kể.”
Bên trong ngự thư phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hít thở của Cố Minh Uyên.
Hồi lâu sau, hắn chậm rãi mở miệng, trong giọng nói mang theo vẻ dò xét và tán thưởng:
“Ngươi có biết, những lời này của ngươi hôm nay còn thấu đáo hơn cả toàn bộ triều đình văn võ của trẫm.”
Ta cúi đầu: “Thần nữ không dám.”
“Ngươi không phải không dám, chỉ là trong lòng vẫn còn điều e ngại.” Cố Minh Uyên đứng dậy, bước đến trước mặt ta.
“Trẫm chuẩn tấu. Bắt đầu từ hôm nay, ngươi không cần phải tự xưng là thần nữ nữa. Trẫm phong ngươi làm Chính tam phẩm Khâm sai An Lan, chuyên lo liệu việc xử trí tàn dư Lục gia và hỗ trợ xử lý nạn lụt ở phương Nam. Ban thưởng một tòa phủ đệ, ngàn lượng vàng.”
Hắn dừng lại một hồi, gằn từng chữ một:
“Từ nay về sau, trên triều đường chỉ có Tô Vãn Huỳnh, không còn Trấn Quốc Tướng quân phu nhân nữa.”
Ta dập đầu thật sâu, giọng nói rõ ràng, kiên định:
“Tô Vãn Huỳnh, lĩnh chỉ tạ ân.”
Khi ta bước ra khỏi hoàng cung đã là hoàng hôn.
Ráng chiều rực rỡ trải dài khắp bầu trời, hào quang vạn trượng.
Ta quay đầu nhìn lại bức tường cung điện nguy nga, nhìn con đường dài vô tận trước mắt.
Từng có lúc, điểm cuối của con đường này là Tướng quân phủ, là cái lồng giam coi ta như đá kê chân và “nữ phụ”.
Bây giờ, nơi con đường này dẫn đến chính là tương lai của chính ta.
Cái tên Lục Bắc Uyên và Liễu Mị Nhi cùng với những bình luận hoang đường kia, đều đã hóa thành một hạt bụi trên sử sách.
Mà cái tên Tô Vãn Huỳnh của ta, mới chỉ vừa viết xuống nét bút đầu tiên trên bức tranh thịnh thế này.
Những sự phản bội và tổn thương đó không thể đánh gục ta, ngược lại còn tôi luyện ta thành thép.
Chúng là hòn đá tảng dưới chân ta, là bậc thang để ta bước lên.
Ván cờ đã tàn, mà cuộc đời ta chỉ vừa mới bắt đầu.