Rắn Rắn Trà Xanh Chỉ Muốn Thượng Vị - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Khi Ôn Thuật lại lần nữa từ chối chữa thương cho tôi, tôi ra chợ đen mua một thú nhân loại xoa dịu giá rẻ.

 

Một giây sau, trước mắt xuất hiện mấy chục bình luận:

 

Nam 8 trà xanh online rồi, nữ chính tuyệt đối không nên mang hắn về nhà đâu!

 

Nam chính chỉ đang làm mình làm mẩy chút thôi, thực tế hắn mạnh miệng mềm lòng, chỉ cần nữ chính dịu xuống cầu xin hắn, hắn sẽ xoa dịu cho nữ chính mà.

 

Thực ra lúc này Ôn Thuật đã thích nữ chính rồi, nhưng đúng lúc này nữ chính lại mang con rắn này về, khiến hiểu lầm giữa cô ấy với Ôn Thuật càng ngày càng nhiều thêm, cuối cùng ngược thân ngược tâm.

 

Tôi vô thức rụt bàn tay đang định trả tiền về.

 

Nhưng ngay sau đó, một cái đuôi rắn lạnh băng quấn lấy mắt cá chân tôi.

 

Thú nhân trong lồng rưng rưng nước mắt: “Cầu xin ngài, đừng bỏ lại tôi.”

 

1.

 

Ông chủ chợ đen quất một roi lên người Thời Lạc.

 

Lão ta quát lớn: “Thu cái đuôi ghê tởm của mày lại!”

 

Cảm giác mát lạnh trên mắt cá chân lập tức biến mất.

 

Thời Lạc co rụt vào một góc lồng, không dám ngước mắt nhìn tôi nữa.

 

Quần áo hắn rách rưới tả tơi, trên làn da trắng ngần hằn lên những vết máo.

 

Bình luận vẫn đang cuộn chạy.

 

Nam 8 trà xanh thật, nhưng mà đẹp xỉu.

 

Chẳng trách nữ chính lại động lòng trắc ẩn, đúng là đáng thương thật mà.

 

Toàn là giả tạo thôi, Thời Lạc trông có vẻ vô hại, nhưng hắn là thú nhân bạch xà, từ trong xương tủy đã lạnh lùng hiểm độc rồi. Sau này lão chủ tiệm chợ đen phải ch e c một cách thảm khốc như vậy, chắc chắn là nhờ kiệt tác của hắn!

 

Tôi nhìn về phía lão chủ tiệm, trên mặt lão có một vết sẹo dữ tợn.

 

Thời Lạc rụt rè nâng mí mắt, giây tiếp theo, lão chủ tiệm lại định quất thêm một roi nữa.

 

Miệng lão chửi bới: “Mẹ kiếp, tao dạy mày thế nào hả!”

 

Thú nhân ở chợ đen đa số là bị bỏ rơi hoặc bị bắt sau khi bị thương.

 

Quyền sở hữu thuộc về chủ nhân.

 

Thấy roi sắp rơi xuống người Thời Lạc, hắn không dám tránh, chỉ biết thu người lại sợ hãi chờ đợi.

 

Nhưng nỗi đau mãi không đến, hắn mở mắt ra, nghi hoặc ngẩng đầu.

 

Tôi đã bắt lấy chiếc roi.

 

“Anh ta, tôi lấy.”

 

Đôi mắt Thời Lạc sáng lên.

 

Lão chủ tiệm cười nịnh nọt: “Được thôi.”

 

Có lẽ nhận ra sự do dự của tôi khi thanh toán lúc nãy, lão chủ tiệm tiếp tục chào mời.

 

“Hay là cô xem thêm mấy món hàng khác đi? Khả năng xoa dịu tốt hơn Thời Lạc nhiều.”

 

Và cũng đắt hơn nhiều.

 

Mỗi ngày tôi đi làm nhiệm vụ, tiền kiếm được chẳng dễ dàng gì.

 

Nếu không phải vì Ôn Thuật ở nhà không chịu chữa thương cho tôi, mà giá thuốc trị liệu lại ngày càng tăng cao, tôi cũng chẳng đến chợ đen để mua một thú nhân loại xoa dịu về làm gì.

 

Lão chủ tiệm đảo mắt liên hồi.

 

Lão cười bồi: “Cô Giang, đừng trách tôi không nhắc trước, tiền nào của nấy. Con thú nhân này từng bị thương, tinh thần lực bị tổn hại, khả năng xoa dịu đúng là có chút thiếu sót. Hơn nữa, chuyện này còn phải xem độ tương thích của hai người, một khi đã bán là miễn đổi trả.”

 

Tôi lắc đầu: “Không sao.”

 

Tôi vốn là người chịu đau giỏi.

 

Bình thường Ôn Thuật không chịu đến gần tôi, chỉ chịu đưa cho tôi vài bộ quần áo vương mùi hương của hắn ta.

 

“Cái này cũng có tác dụng đấy, đừng có tìm cớ chạm vào tôi.”

 

Tìm cớ?

 

Dù có mù không thấy tôi mệt mỏi, thì ít nhất cũng phải thấy được những vết sẹo đáng sợ trên người tôi chứ.

 

Tôi chẳng còn sức lực để tranh cãi với hắn ta.

 

Đành ôm quần áo nằm trên giường.

 

Với những cặp đôi thú nhân có độ tương thích cao, có thể dùng tinh thần lực khiến vết thương nhanh chóng lành lại. Nhưng Ôn Thuật không thích tôi, mùi hương trên quần áo tuy có thể giảm đau nhưng hiệu quả chắc chắn sẽ bị giảm đi rất nhiều.

 

Có đôi khi, gãy xương cũng chỉ có thể đến phòng khám tiêm thuốc phục hồi.

 

Tôi nhìn về phía Thời Lạc.

 

Ánh mắt hắn đầy hy vọng, nụ cười bướng bỉnh.

 

Huống hồ, cho dù khả năng xoa dịu có kém đi nữa, vẫn tốt hơn một đống quần áo lạnh lẽo kia.

 

Tôi thanh toán tiền xong, lão chủ tiệm đá vào cái lồng, giễu cợt Thời Lạc: “Thằng nhóc mày đúng là gặp may lớn rồi.”

 

Sau đó lão đặt cây roi vào tay tôi.

 

“Cô Giang, nó đã được huấn luyện rất ngoan ngoãn rồi. Hơn nữa, để bù đắp cho thiếu sót của nó...”

 

Lão chủ tiệm nháy mắt, cười đầy mờ ám.

 

“Tôi đã dạy nó những thứ khác, cô có thể tha hồ tận hưởng...”

 

Bình luận phát đi ên rồi.

 

Con rắn trà xanh kia tránh xa nữ chính của tôi ra!

 

Yên tâm đi, có một thân sức lực cùng với thủ đoạn nhưng lại chẳng có chỗ dùng đâu, nữ chính là của Ôn Thuật.

 

Nhưng giai đoạn sau Thời Lạc bắt cóc nữ chính, khi Ôn Thuật tìm thấy cô ấy, mặt cô ấy đỏ bừng, đoạn này bị tác giả viết lướt qua kìa!

 

Á á á con rắn bẩn thỉu Cút! Cút! Cút!

 

Lúc mở cửa.

 

Ôn Thuật đang ngồi trên chiếc sofa màu cam xem kênh quân sự.

 

Nghe thấy tiếng tôi về, hắn ta cũng chẳng buồn ngoảnh đầu lại, nhưng vẫn không quên cười lạnh: “Hừ, còn biết đường mà về cơ à?”

 

Bình luận vang lên một tràng xì xào.

 

Ôn Thuật anh cứ diễn đi, trong lòng cuống lên rồi mà còn bày đặt làm màu.

 

Haiz, nam nữ chính có sai lệch thông tin. Giang Lệ chỉ biết Ôn Thuật không thích mình, nhưng không biết hắn ta cũng từng nhân lúc cô ngủ mà lén chữa trị cho cô, lại còn sợ cô phát hiện nên lúc nào cũng không trị khỏi hẳn.

 

Ôn Thuật đúng là kiểu hành động nhiều hơn lời nói.

 

Trước đây.

 

Hắn ta không chữa thương cho tôi, tôi cũng chỉ biết chiều theo ý hắn ta.

 

Nhưng có đôi khi đau đến ngất đi, lúc tỉnh lại vết thương trên người đã lành hơn nửa.

 

Nghĩ lại chắc là Ôn Thuật không nhìn nổi nữa nên mới dùng tinh thần lực, nhưng cũng chỉ chữa một phần, chỉ dừng lại ở đó.

 

Những điều này đúng là tôi không hề hay biết.

 

Cho nên lần này sau khi lại bị hắn ta từ chối, tôi chỉ im lặng đi ra ngoài mua thú nhân.

 

Chuyện xoa dịu này ấy mà.

 

Hắn ta không làm thì có đầy người làm.

 

Đến cái bóng lưng của hắn ta cũng đang toát ra vẻ khó chịu.

 

Nhưng tôi cũng chẳng muốn cãi nhau với hắn ta.

 

Vì vậy tôi chỉ ôn tồn nói với Thời Lạc: “Nhà tôi hơi nhỏ, có lẽ anh phải ngủ chung phòng với người khác.”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo