Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Lạc còn chưa kịp lên tiếng.
Ôn Thuật đã mở miệng: “Tên này là ai?”
Tôi nghiêng đầu nhìn Ôn Thuật, ánh mắt hắn ta lạnh như băng.
Tôi kiên nhẫn giải thích: “Anh ấy tên Thời Lạc, thú nhân xoa dịu của tôi, sau này anh ấy cần ngủ chung phòng với anh.”
Ôn Thuật xuất thân từ gia tộc báo đen, vốn được nuông chiều từ bé, từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió.
Nghe thấy yêu cầu này, hắn ta lập tức nổ tung.
“Giang Lệ, cô đừng có mà không biết tốt xấu!”
Thời Lạc thấy Ôn Thuật quá hung dữ, bèn kéo kéo góc áo tôi, dịu dàng nói: “Tôi ngủ ở phòng khách là được rồi.”
Ôn Thuật hừ lạnh.
Tôi nắm lấy cổ tay Thời Lạc.
Nhiệt độ cơ thể hắn hơi thấp.
“Không sao đâu, anh cứ ở chung với anh ta đi, phòng khách ồn lắm, ngủ không ngon đâu.”
“Huống hồ...”
“Ôn Thuật sẽ rời đi sớm thôi.”
Ôn Thuật nghe thấy câu này, đầu lưỡi chống lên thành má.
Giọng điệu lười biếng lại đầy châm chọc.
“Đã xót hắn như vậy, hay là hai người ngủ chung với nhau luôn đi cho rồi.”
Bình luận không nhìn nổi nữa.
【 Nam chính, anh không cần cái mồm thì đem đi quyên góp đi. 】
【 Anh không thể nói thẳng là anh đang ghen sao? Anh cứ thế này thì ngày sau sẽ không có vợ đâu biết chưa? 】
【 Hơ hơ, ngủ chung thật thì anh lại không vui, ai là người nhân lúc vợ không có nhà mà ôm váy ngủ của cô ấy hít lấy hít để hả? Phê đến mức đuôi với tai lòi ra hết kìa. 】
【 Mỗi ngày Ôn Thuật chỉ cần liếm môi một cái đã bị chính mình độc cho ch e c luôn. 】
Tôi có chút tức giận.
Đôi bàn tay lớn của Thời Lạc nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên, trán hắn áp sát vào trán tôi.
Giây tiếp theo.
Những dây thần kinh đang nhảy lên vì đau đớn và phẫn nộ của tôi như được một bàn tay dịu dàng vuốt ve xoa dịu.
Thời Lạc thấy sự xoa dịu của mình có tác dụng, đôi mắt sáng rực như những vì sao trên trời, thậm chí vì quá vui mừng mà còn để lộ cả con ngươi dựng đứng của mình.
Hắn dùng giọng nói chỉ có hai chúng tôi nghe thấy được: “Không sao đâu, không cần vì tôi mà cãi nhau với anh trai đâu.”
Nhưng sao tôi có thể nghe lọt tai được nữa.
Lập tức vặn lại Ôn Thuật: “Đừng quên, anh cũng chỉ đang ở nhờ thôi.”
Tôi đã dùng hết tiền tích góp để mua một căn nhà nhỏ ở thủ đô tấc đất tấc vàng này.
Không phải để nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Ôn Thuật tức đến run người: “Cô vì hắn mà mắng tôi?”
Đúng là đang mắng anh đấy.
Nhưng...
“Không phải vì anh ấy.”
Kẻ được thiên vị lúc nào cũng có thể an tâm vì bản thân đã có chỗ dựa.
Chỉ là, cán cân của tôi đã bắt đầu nghiêng đi chút ít rồi.
Bình luận:
【 Chà, mau ghi chép lại đi! 】
【 Tuyệt chiêu: “Chỉ cần giả vờ đáng thương là có thể khiến phụ nữ ra mặt cho mình”. 】
【 Hiện trường tranh giành quy mô lớn giữa đám đực rựa, tôi thích. 】
【 Thời Lạc quả không hổ danh đã trải qua huấn luyện, đẳng cấp quá cao, nếu không phải có được sự yêu thích của nữ chính, sợ rằng đến cuối cùng chưa chắc Ôn Thuật đã lật ngược thế cờ được đâu. 】
【 Cứ làm mình làm mẩy đi, đợi vợ chạy mất rồi lúc đó mới biết khóc! 】
Thời Lạc vẫn phải chịu tủi thân mà tự mình trải thảm nằm dưới đất.
Lúc tôi trải giường cho hắn.
Hắn dùng đuôi rắn vuốt phẳng những nếp gấp.
Tôi hơi ngẩn người.
Lúc Ôn Thuật mới đến, hắn ta chê nhà tôi quá nhỏ, phản giường quá cứng, tóm lại là chỗ nào cũng không hài lòng.
Nhưng vì thích, chuyện gì tôi cũng thuận theo hắn ta, hắn ta cũng thản nhiên mà hưởng thụ sự chăm sóc của tôi.
Lúc này.
Thời Lạc bưng ly nước đưa cho tôi: “Chủ nhân uống nước đi, hôm nay ngài vất vả rồi, để tôi tự làm là được.”
Tôi nói được.
Thời Lạc lại nhìn vào eo của tôi.
“Có cần tôi giúp ngài xoa bóp một chút không?”
“Hửm?”
“Vừa nãy ngài cứ chống tay vào eo, có phải là đau lắm không?”
Kể từ khi rời khỏi gia đình bắt đầu tự lập...
Rất hiếm khi có người hỏi tôi có đau không, có mệt không.
Hôm nay khi làm nhiệm vụ, tôi bị một con linh miêu lớn tông sầm vào vách đá.
“Cái này có thể chữa ư?”
Thời Lạc gật đầu.
Đuôi rắn quấn một vòng quanh eo tôi, dường như đang cảm nhận cơ bắp của tôi.
Động tác của hắn rất nhẹ.
Rất thoải mái.
Thời Lạc nhắm mắt, môi trắng bệch, đến nỗi chót đuôi thon dài của hắn đã lướt qua xương sườn, gác dưới vành ng ực tôi mà hắn cũng không biết.
Tôi hiếm khi thân mật với thú nhân nam như thế này.
Lần duy nhất là vì Ôn Thuật bị mất kiểm soát trong kỳ mẫn c ảm.
Tôi theo bản năng định dời chót đuôi màu trắng kia ra.
Nhưng vừa chạm vào, Thời Lạc đã không thể khống chế mà run lên một cái, vành tai đỏ bừng lên.
Bình luận đi ê n cuồng rồi.
【 Để tăng độ nhạy cảm của Thời Lạc, lão chủ tiệm chợ đen đặc biệt cho hắn uống thuốc, giờ dược tính vẫn chưa hết đâu. 】
【 Nữ chính, tôi xin cô đấy! Cô đừng “thưởng” cho hắn nữa! 】
【 Nói đi cũng phải nói lại, Thời Lạc đúng là chu đáo thật. 】
【 Hơn nữa loài rắn đặc biệt lẳng lơ, nếu không phải Thời Lạc đang bị thương thì chắc giờ này hắn ta đã hận không thể vồ vập lên luôn rồi ấy chứ? 】
Môi của Thời Lạc trở nên đỏ tươi, trong mắt ngập tràn hơi nước.
Tôi có chút ngượng ngùng.
“Cảm ơn, tôi phải ra ngoài một chút.”
Thời Lạc nghiêng đầu.
Khẽ vâng một tiếng.
---
Sau khi đến phòng khám.
Chúc Dư thuần thục tiêm thuốc cho tôi.
“Chà, sao tình trạng hôm nay không còn nghiêm trọng lắm nữa nhỉ? Ôn Thuật nhà cô thông suốt rồi à?”
Tôi mím môi, lắc đầu: “Không phải, tôi mua một thú nhân xoa dịu ở chợ đen.”
Chúc Dư chỉ thấy sảng khoái vô cùng.
“Nên như thế từ lâu rồi, cái tên Ôn Thuật đó kiêu kỳ như vậy, nếu đã cảm thấy ở cùng cô là tự hạ thấp thân phận thì đừng ở nữa đi.”
Tôi khẽ nói: “Anh ta cũng chỉ bất đắc dĩ thôi.”
Cô ấy cười lạnh: “Ôn Thuật luôn thích Lục Hạ, sao không đi tìm Lục Hạ mà xoa dịu cho hắn ta?”
Lục Hạ là thanh mai của Ôn Thuật.
Hai người có độ tương thích rất cao, tận 82%.
Nhưng khi đại chiến ập đến.
Ôn Thuật vì cứu Lục Hạ mà cùng tôi rơi xuống hang núi.
Khổ nỗi hắn ta lại gặp đúng kỳ mẫn c ảm, mà độ tương thích giữa tôi và hắn ta cực kỳ cao.
Nếu kỳ mẫn c ảm xảy ra liên kết tinh thần lực thì sẽ tạo thành sự lệ thuộc sâu sắc.