Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn ta nghiến răng, thấp giọng nói: “Vậy nên?”
“Vậy nên mời anh rời khỏi nhà tôi.”
Tôi nắm lấy tay Thời Lạc.
“Ở đây không chào đón anh.”
Sau khi Ôn Thuật rời đi.
Tôi đưa Thời Lạc đi khắp nơi làm nhiệm vụ. Kiếm tiền là phụ, mục đích chính vẫn là muốn giúp Thời Lạc khôi phục tinh thần lực.
Trên chiến trường không thiếu những thú nhân bị tổn thương tinh thần lực.
Đa số sẽ gục ngã không gượng dậy nổi, nhưng cũng có một bộ phận nhỏ có thể tu sửa lại.
Thú nhân khi ở trong trạng thái cảm xúc cực mạnh, ví dụ như sợ hãi hay phẫn nộ, có thể bộc phát tinh thần lực.
Cho nên cảm giác cận kề cái ch e c là dễ kích phát tiềm năng nhất.
Thời Lạc được tôi chăm sóc rất tốt, khỏe mạnh hơn nhiều, trông không khác gì những thú nhân bình thường.
Chỉ có điều tinh thần lực bị tổn hại vẫn khiến kỳ mẫn c ảm trở nên nguy hiểm.
Tôi và hắn nắm tay nhau về nhà. Thời Lạc cười có chút bất đắc dĩ: “Hôm nay em không nên đỡ đá rơi giúp tôi đâu.”
Lúc đó tôi đã kịp thời đẩy hắn ra. Số lượng thú nhân có thể chữa trị chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
“Tôi không nỡ để anh bị thương.”
“Nhưng bao nhiêu ngày rồi, tinh thần lực của tôi vẫn chưa khôi phục được...”
“Nhưng thể chất của anh vốn đã tốt hơn nhân loại bình thường nhiều rồi, chúng ta đi làm nhiệm vụ cũng kiếm được rất nhiều tiền mà.”
Ngày tháng sau này chắc chắn sẽ tốt lên thôi.
Ăn xong bữa tối, tôi và hắn xuống lầu đi đổ rác, sẵn tiện đi dạo phố.
Khi gió đêm thổi qua, tôi nghĩ hạnh phúc có lẽ chính là như thế này đây.
Đi đến lối hành lang, tôi định gọi một tiếng để đèn cảm ứng sáng lên.
Nhưng Thời Lạc lại vuốt ve gò má tôi, tiến tới ép tôi vào tường, cúi đầu hôn lên môi tôi.
Khi hơi ấm chạm nhau, ký ức của tôi lập tức quay về lúc hắn ở kỳ mẫn c ảm.
Dù hắn nói mọi chuyện lúc đó hắn đều đã quên rồi, nhưng tôi thì nhớ rõ.
Một vài công tắc trên cơ thể như tự động mở ra, tôi không nhịn được mà khẽ r ê n lên một tiếng.
Bình luận trước mắt lại trôi nổi.
【 Thời Lạc cái đồ trà xanh này, anh phát hiện nam chính đang đợi nữ chính nên mới làm thế đúng không?! 】
【 Bao nhiêu ngày không dám làm càn, nam chính vừa đến là anh bị kích thích ngay! 】
【 Giác quan của loài rắn nhạy bén lắm, chắc chắn anh ta đã phát hiện ra Ôn Thuật đang ở hành lang. 】
Tôi nhíu mày, định đẩy hắn ra.
Nhưng Thời Lạc lại dùng một tay nắm lấy cổ tay tôi ép lên tường.
Tôi khẽ thốt lên một tiếng, nhưng lại đột ngột nghe thấy một tiếng súng nổ. Thời Lạc ôm eo tôi né được đòn tấn công đó.
Đèn cảm ứng sáng lên. Ôn Thuật từ trong bóng tối bước ra, họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào Thời Lạc.
“Anh có bệnh à?” Tôi giận dữ quát.
Ôn Thuật hừ lạnh một tiếng, thu súng lại: “Hắn đã khiêu khích tôi quá nhiều lần, cho hắn một bài học có gì mà không được?”
Tôi che chắn trước mặt Thời Lạc: “Anh ấy khiêu khích anh chỗ nào?”
Ôn Thuật đứng ở trên cao: “Giả vờ trà xanh để chọc giận tôi, cưỡng ép kích động tinh thần lực để vào kỳ mẫn c ảm, vừa rồi rõ ràng anh ta phát hiện ra tôi mà còn quay người hôn cô để khiêu khích tôi, những thứ này còn chưa đủ sao?!”
Thời Lạc căng thẳng nuốt nước bọt, kéo tay tôi định giải thích: “Lệ Lệ, không phải như thế đâu, tôi chưa từng...”
Tôi nhìn Thời Lạc, khẽ nói: “Tôi biết.”
Ôn Thuật cười lạnh: “Bây giờ cô còn muốn giả mù, giả vờ không thấy tâm cơ của hắn sao?”
Tôi ngước mắt, nghiêm túc nói với Ôn Thuật: “Tôi nói là, tôi biết tất cả những việc này đều là anh ấy làm. Dù là vào kỳ mẫn c ảm sớm, hay là vì biết anh ở đây nên mới hôn tôi, những chuyện này tôi đều biết cả.”
Tôi nghe thấy tiếng Thời Lạc nuốt nước bọt, hắn nắm tay tôi càng chặt hơn, cứ như thể chỉ cần buông tay là tôi sẽ rời đi.
“Vậy mà cô còn...”
“Nhưng tất cả cũng tại tôi.” Tôi tự trách mình, “Nếu tôi cho anh ấy nhiều cảm giác an toàn hơn, anh ấy sẽ không làm chuyện tự tổn hại bản thân như vậy, càng không vì sợ anh tiếp cận tôi mà làm ra chuyện ngốc nghếch này.”
Bình luận đột ngột tăng vọt.
【 Trời ơi, cú quay xe chấn động. 】
【 “Anh ấy chỉ là quá yêu tôi thôi, có gì sai đâu chứ?” 】
【 Ôn Thuật, lần này anh thật sự thua rồi. 】
【 Sao tôi lại thấy hơi cảm động nhỉ? 】
【 Thôi xong, tôi mừng cưới 200 tệ, ghi nợ cho Ôn Thuật nhé. 】
Ôn Thuật không thể tin nổi nhìn tôi, hận rèn sắt không thành thép: “Cô biết mình đang nói gì không? Cô biết hắn là ai không?”
Thời Lạc đột nhiên lên tiếng: “Anh im miệng đi!”
“Sợ rồi à?” Hắn ta cười lạnh, “Mày đã gi e c cha ruột của mình, bị gia tộc ném vào phòng thí nghiệm làm vật thí nghiệm, tinh thần lực bị tổn hại thế nào chính mày rõ nhất.”
Ôn Thuật xoay xoay cổ tay: “Hôm nay tao đến đây chính là phụng mệnh đến để thanh toán mày.”
Tôi giơ súng chỉ vào hắn ta: “Anh đừng hòng.”
Hắn ta giận dữ hít sâu một hơi. Chỉ nháy mắt đã biến thành hình dạng báo đen.
Động tác của hắn ta rất nhẹ, gần như chỉ chớp mắt đã cắn lấy Thời Lạc.
Thời Lạc bị hắn ta qu ă ng xuống lầu, tiếng xương cốt gãy lìa vang lên. Ôn Thuật định dùng vuốt rạch đứt động mạch của Thời Lạc.
Thời Lạc sợ hãi nhắm tịt mắt lại. Tiếng súng vang lên, móng vuốt của Ôn Thuật bị tôi bắn xuyên qua, máo nhỏ xuống gương mặt trắng ngần của Thời Lạc.
Ôn Thuật đau đớn, phát ra tiếng gầm gừ giận dữ. Hắn ta lao về phía tôi, trong mắt đã không còn lý trí.
Bình luận:
【 Chính là chỗ này, Ôn Thuật mất lý trí đánh Giang Lệ bán sống bán ch e c. 】
【 Ôn Thuật tỉnh lại thấy thảm cảnh của Giang Lệ là phát đi ê n luôn. 】
【 Truy thê hỏa táng tràng sắp chính thức bắt đầu rồi. 】
【 Oa, tôi mà là Giang Lệ, bị đánh thế này chắc chắn tôi sẽ không tha thứ cho anh ta đâu. 】
【 Cho nên sau này truy thê mới sướng chứ, đóa hoa cao lãnh rơi xuống thần đàn, tự ngược, quỳ cầu Giang Lệ yêu mình. 】
Tôi tiếp tục nổ súng, thân thủ của Ôn Thuật rất linh hoạt, chỉ có một phát sượt qua mặt hắn ta.
Tiếng gầm của hắn ta ngày càng đáng sợ, mà tôi thì đã hết đạn. Ôn Thuật hạ thấp thân mình, bày sẵn tư thế săn mồi.
Thời Lạc không còn vẻ dịu dàng như trước, hét lớn tên tôi: “Giang Lệ!!!”