Rắn Rắn Trà Xanh Chỉ Muốn Thượng Vị - 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Trông cứ như sắp ch e c đến nơi ấy.

 

Tinh thần lực của Thời Lạc đã bị tổn hại, không lẽ là hắn tự mình cưỡng ép kích động phần tinh thần lực còn sót lại để vào kỳ mẫn c ảm sớm đấy chứ?

 

Đi ê n quá rồi! Nếu không tìm được người có độ tương thích cao xoa dịu anh ta sẽ ch e c đấy.

 

Chắc là thấy Ôn Thuật và Giang Lệ thân thiết quá nên phát đi ê n rồi chứ gì? Đúng là một con rắn trà xanh âm hiểm!

 

Tôi không kịp tiếp nhận hết thông tin từ bình luận, chỉ biết vội vàng đi tìm Thời Lạc.

 

Bình luận nói quả không sai.

 

Tinh thần lực của Thời Lạc đã bị tổn hại, hiện tại khi vào kỳ mẫn c ảm thể hình cũng rất nhỏ, chỉ dài khoảng hai mét, cứ như có thể bị người ta bóp ch e c bất cứ lúc nào.

 

Chót đuôi vẫn còn đeo chiếc nhẫn hồng ngọc tôi tặng.

 

Nhìn thấy tôi, hắn định gượng dậy nhưng chỉ có thể mềm nhũn rơi xuống đất.

 

Nếu tôi và Thời Lạc có độ tương thích không cao, hắn lại rơi vào tình cảnh đặc biệt nguy hiểm.

 

Tôi quỳ xuống nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ của hắn.

 

Mắt hắn đỏ bừng lên, vảy rắn nhẵn bóng, dường như còn mang theo quầng sáng mờ ảo, là một chú rắn nhỏ rất xinh đẹp.

 

Cánh tay tôi vừa áp sát, hắn đã không chờ đợi nổi mà quấn lấy tay tôi.

 

Sau khi dán lấy tôi, tinh thần hắn dường như tốt hơn nhiều.

 

Bình luận cũng rất kinh ngạc.

 

Không thể nào, không lẽ độ tương thích của Thời Lạc và Giang Lệ còn cao hơn Ôn Thuật sao?

 

Lúc Giang Lệ bắt đầu xoa dịu Ôn Thuật, hắn ta đâu có ngoan thế này.

 

Nhưng mà giai đoạn sau lúc Thời Lạc bắt cóc Giang Lệ, hắn còn có phát ngôn đi ê n cuồng rằng rõ ràng bọn họ mới là một đôi trời sinh.

 

Cho dù độ tương thích là 100%, nhưng Thời Lạc cứ không khôi phục được tinh thần lực thì cũng vô dụng thôi.

 

Nhỏ xíu thế này, làm sao oai phong lẫm liệt bằng mèo lớn Ôn Thuật được?

 

Trong nhà bỗng dưng xuất hiện hai thú nhân Ôn Thuật và Thời Lạc cùng tiến vào kỳ mẫn c ảm.

 

Ôn Thuật ở phòng ngủ chính.

 

Tôi đành phải đưa Thời Lạc vào phòng của Ôn Thuật.

 

Ôn Thuật đang ngủ rất say.

 

Tôi nằm trên giường, Thời Lạc quấn lấy cánh tay tôi, chậm chạp thè lưỡi rắn.

 

“Anh biến thành bản thể cũng khá đáng yêu đấy.”

 

Thời Lạc nghiêng đầu, đôi mắt to tròn cực kỳ dễ thương, làm tôi không kìm được mà hôn hắn một cái.

 

Nhưng tôi quên mất.

 

Rắn là động vật biến nhiệt.

 

Hắn quấn quanh tay tôi một lúc rồi bắt đầu bò sang những chỗ khác.

 

Bờ vai, cổ, rồi theo cổ áo ngủ trượt xuống dưới.

 

Thời Lạc quấn lấy vai tôi, đầu tựa lên nốt ruồi đỏ trước ngực, lúc thè lưỡi, vô tình chạm vào vùng cấm kỵ.

 

Tôi hừ nhẹ một tiếng.

 

“Thời Lạc, ngoan một chút.”

 

Nhưng hắn không nghe.

 

Hắn vẫn sợ nóng, cứ muốn bò đến những nơi mát mẻ khác.

 

Bình luận nổ ra một tràng “vãi chưởng”.

 

Ôn Thuật anh cứ ngủ đi, ngủ tiếp đi!

 

Xà tính bổn dăm, tới kỳ mẫn c ảm dọc vụng còn phóng đại, hắn sẽ làm gì đây?

 

Đầu bếp tốt chỉ có một câu, chính là ăn.

 

Thời Lạc tiếp tục bò xuống dưới rồi.

 

Á á á nghe nói rắn có tận hai cái, đúng không?

 

May mà tinh thần lực bị tổn hại, nếu không Giang Lệ khổ sở lớn rồi.

 

Cùng là kỳ mẫn c ảm, Ôn Thuật: ăn và ngủ, Thời Lạc: tìm vợ.

 

Ôn Thuật anh lấy cái gì mà đòi thắng tôi? Người nữ chính thích mới là nam chính, Thời Lạc thu dọn đi, chuẩn bị thăng hạng thôi.

 

Tôi không ngăn cản được Thời Lạc.

 

Cơ thể dài hai mét của hắn quấn quanh eo tôi, còn có xu hướng không ngừng tiến xuống dưới.

 

Hắn còn dựng đầu dậy mắt đối mắt với tôi.

 

Chiếc nhẫn hồng ngọc đó áp sát nơi k ẽ đ ù i, bị hun tới dần trở nên nóng bỏng.

 

Tôi nhấc chân định kéo Thời Lạc ra.

 

Nhưng hắn dần thắt chặt, trượt xuống, hướng dần về phía...

 

Đuôi mắt tôi đỏ ửng, xương quai xanh theo nhịp thở ngày càng rõ rệt.

 

“Thời Lạc...”

 

Nhưng ngay lúc cao trào, hắn nhẹ nhàng hôn lên môi tôi.

 

Cứ như thể hắn biết rõ mình đang làm gì vậy.

 

Tôi cứ ngỡ thế là xong rồi.

 

Nhưng giây tiếp theo.

 

Hắn tiếp tục siết chặt cơ thể.

 

Tôi vừa xoa dịu hắn, vừa nghiêng đầu nhìn Ôn Thuật đang ngủ say.

 

Khẽ hôn hắn một cái.

 

“Thời Lạc, chúng ta nhỏ tiếng một chút.”

 

---

 

Có lẽ vì thiếu hụt tinh thần lực.

 

Kỳ mẫn c ảm của Thời Lạc đến nhanh mà đi cũng nhanh.

 

Khi tỉnh dậy, Thời Lạc đã biến lại thành người.

 

Đồng thời.

 

Còn có Ôn Thuật đang đứng bên cạnh giường.

 

Kỳ mẫn c ảm của hắn ta cũng đã kết thúc hoàn toàn.

 

Trên người tôi vẫn còn hằn những vết đỏ mờ do Thời Lạc dùng lực quấn chặt đêm qua.

 

Nhìn một cái biết đã xảy ra chuyện gì.

 

Thời Lạc ôm lấy vai tôi.

 

“Ngài vẫn ổn chứ?”

 

Tôi nhớ lại những hình ảnh đêm qua, vẫn tuân theo tiếng lòng mà đáp: “Cũng khá ổn.”

 

Tiếng cười của Ôn Thuật phá vỡ bầu không khí ấm áp.

 

Hắn ta cười lớn rồi vỗ tay: “Chúc mừng nhé.”

 

Tôi giả vờ như không nghe thấy sự mỉa mai của hắn ta, gật đầu đáp lại: “Cảm ơn.”

 

Hắn ta không vỗ tay nữa.

 

Sắc mặt dần trở nên âm trầm.

 

“Cô thật sự muốn tự hạ thấp thân phận như vậy, làm bạn đời với một đứa hạ đẳng mua ở chợ đen về sao?”

 

“Phiền anh chú ý từ ngữ của mình.” Giọng tôi lạnh băng.

 

Ôn Thuật im lặng.

 

Hồi lâu sau.

 

Hắn ta nói: “Trước khi hắn đến, cô chưa bao giờ nói chuyện với tôi như thế.”

 

“Nhưng anh thì luôn nói chuyện với tôi như vậy.” Tôi ngước mắt nhìn hắn ta, “Độc miệng, lạnh lùng, mỉa mai, chẳng hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào.”

 

“Tôi...”

 

Tôi chân thành hỏi hắn ta: “Vậy thì, tôi không ở bên một Thời Lạc dịu dàng, chu đáo, yêu tôi, trong mắt chỉ có tôi, chẳng lẽ lại phải ở bên một người như anh sao?”

 

Ôn Thuật siết chặt nắm đấm.

 

Vẻ suy sụp vừa rồi bị quét sạch sành sanh, thay vào đó là lớp vỏ bọc ngạo mạn của chính hắn ta.

 

Hắn ta mỉm cười lịch thiệp.

 

“Thế thì tốt, hi vọng cô đừng hối hận.”

 

“Tôi nhận được tin rồi, thuốc phân tách đã được bào chế xong, bất cứ lúc nào cũng có thể giải trừ sự lệ thuộc sâu sắc của tôi đối với cô.”

 

Hắn ta dừng lại, dường như đang mong chờ phản ứng của tôi.

 

Nhưng tôi chỉ nhìn hắn ta, xác định hắn ta đã vượt qua kỳ mẫn c ảm.

 

Vì thế tôi lấy bản hợp đồng điện tử ra.

 

“Trong hợp đồng nhà họ Ôn đưa cho tôi lúc đầu, chỉ nói rõ là giúp anh vượt qua kỳ mẫn c ảm lần này, hiện tại xem ra, hợp đồng đã thực hiện xong.”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo