Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Để có thể làm quen với Chu Cận Lâu, tôi gần như đã dốc hết tâm tư tính toán.
Ban đầu, chúng tôi gặp nhau qua một trò chơi điện tử. Anh là đại thần top server, có cả thực lực lẫn thần bí, mà trình độ của tôi cũng vừa khéo đủ để theo kịp anh.
Trong suốt khoảng thời gian ấy, ngày nào chúng tôi cũng lập tổ đội chiến đấu, trận nào cũng phối hợp ăn ý đến mức không thể bắt lỗi.
Tôi thường lẽo đẽo chạy theo sau anh và còn không quên khen nịnh lấy lòng.
“Anh ơi anh giỏi quá trời luôn á.”
“Combo vừa rồi hay dã man, anh dạy em đi mà.”
Ban đầu, anh chẳng bao giờ bật mic, có lẽ là vì đề phòng. Thế nhưng, không biết từ lúc nào, sau khi đã quen thân hơn đôi chút, anh cũng bắt đầu thỉnh thoảng đáp lại tôi đôi câu.
“Được.”
“Cảm ơn.”
Chỉ vài chữ vỏn vẹn, nhưng chất giọng thiếu niên trầm thấp, lười biếng mà lại cực kỳ êm tai, khiến tôi không khỏi cảm thấy tim mình nhũn ra đôi phần.
Chính vì thế, vào một buổi sáng mưa tầm tã, lúc tranh thủ nghỉ giữa tiết, tôi đã lấy hết can đảm để xin WeChat của anh.
Sự chờ đợi lúc nào cũng khiến người ta sốt ruột.
Phải mất mấy tiếng sau anh mới chịu đồng ý kết bạn.
Ảnh đại diện là một màu đen tuyền lạnh băng. Tôi bấm vào mục vòng bạn bè thì chỉ thấy lèo tèo vài bài đăng, mỗi bài cũng chỉ vỏn vẹn một bức ảnh đơn sắc.
Tuy nhiên, nhờ đó tôi mới phát hiện hình như anh đã đi qua rất nhiều nơi.
Lúc ấy, tôi cứ không ngừng trượt lên trượt xuống để nghiên cứu, hy vọng từ những tấm ảnh ít ỏi kia có thể tìm ra chút tiếng nói chung.
Và rồi, hôm đó khi anh giới thiệu tên là Chu Cận Lâu, không hiểu ma xui quỷ khiến gì khiến tôi cũng gõ ra một cái tên.
Thẩm Sơ Ảnh.
Tôi bảo: “Anh có thấy tên chúng ta rất xứng đôi không?”
Sơ ảnh hoành tà, thủy thanh thiển. (Bóng thưa nghiêng ngả, nước trong veo).
Anh nói: “Tên em rất hay.”
Tôi liền bắt đầu tra cứu Tiểu Hồng Thư, lục tung cẩm nang du lịch khắp những địa điểm anh từng đi qua, chỉ để có chút chủ đề nói chuyện với anh.
2
Ban ngày, tôi vào vai một cô gái tri thức thanh cao, lạnh lùng và có chiều sâu.
Chúng tôi nói về màu nước xanh lơ tuyệt đẹp ở đảo San Andrés thuộc Colombia.
Về đàn hải âu sải cánh bay qua bầu trời trong vắt phía trên hồ Baikal ở Siberia.
Chúng tôi trò chuyện về thác nước Skógafoss ở Iceland, nơi dòng thác tung bọt trắng xóa dưới ánh mặt trời, nơi cực quang và những tầng dung nham cổ xưa cùng hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng sắc màu mê hoặc.
Còn tôi, khi ấy vẫn ngồi co ro trong phòng tự học ẩm thấp của đại học A. Một bên là deadline cuộc thi và báo cáo thực nghiệm đang dí sát sau gáy, một bên lại là trí tưởng tượng cứ không ngừng lãng đãng bay xa đến những chân trời rực rỡ ngoài kia.
Chính nhờ sức mạnh của câu chữ, cùng năng lực tưởng tượng được bồi đắp từ thuở bé, mà tôi mới có thể mượn lời lẽ dẫn dắt câu chuyện đi khắp năm châu bốn bể, khiến anh không chút nghi ngờ mà dần dần mở lòng trò chuyện nhiều hơn.
Chúng tôi nói về một quán cà phê nhỏ vô danh nằm trên hòn đảo hẻo lánh, nơi mà kỳ lạ thay, cả hai đều từng nếm thử một loại cà phê đắng đến khô cổ nhưng lại có hương thơm đậm đà khó quên.
Chúng tôi nhắc đến Haruki Murakami và Kafka, rồi bàn qua vài dòng ghi chép của Albert Camus. Tôi bảo, kết thúc của mỗi mùa đông, suy cho cùng cũng chỉ là để mở đường cho hoa xuân rực nở.
Trong tất cả các chủ đề, riêng về văn học, tôi gần như ứng đối trơn tru. Bởi lẽ, đó là khe hở duy nhất để tôi, suốt hai mươi năm ngồi ở góc bàn học nhỏ hẹp, có thể lặng lẽ nhìn ra thế giới phồn hoa ngoài kia.
Cũng chính vì thế, khi chúng tôi vô tình phát hiện cả hai từng ăn cùng một món Mexico ngon nức tiếng tại sân bay của một quốc gia Bắc Âu nào đó, trong lòng tôi đã không giấu được niềm vui mừng nhỏ bé lặng lẽ.
Chúng tôi tiếp tục phối hợp ăn ý trong game, trò chuyện đều đặn mỗi ngày.
Và rồi, vào một buổi trưa nhiều nắng nhưng không quá gay gắt, gió thổi hiền như ru, tôi soi gương thấy mình hôm ấy cũng coi như không phụ lòng thời tiết. Trang điểm chỉn chu, khoác lên người chiếc váy đỏ yêu thích.
Nhìn tấm gương phản chiếu hình ảnh bản thân, tôi bỗng thấy nếu vẻ ngoài này không để Chu Cận Lâu nhìn thấy, thì quả thật có hơi phí.
3
Vì vậy, tôi cố tình gửi tin nhắn cho anh.
[Anh ơi, có bài toán cao cấp này em không hiểu lắm… anh có thể gọi video giảng trực tiếp cho em được không?]
Chính tôi khi gõ ra câu ấy cũng thấy mình "dẹo" đến mức ngán ngẩm.
Thôi thì… câu được trai đẹp, nhịn một chút cũng chẳng chết ai.
May mắn thay, cuối cùng anh cũng gọi video đến thật.
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy diện mạo của Chu Cận Lâu.
Ban đầu tôi ngỡ người mang cái tên nho nhã đến thế hẳn cũng sẽ là kiểu thư sinh lịch thiệp, có phần trầm tĩnh. Thế nhưng, khoảnh khắc hình ảnh anh hiện lên màn hình, tôi gần như nghẹn lời.
Bởi vì anh… thực sự quá đẹp trai.
Không phải kiểu đẹp cần thời gian mới cảm thụ được, mà là vẻ đẹp trực diện, chấn động thị giác, khiến người ta chỉ trong một giây ngắn ngủi đã không thể rời mắt.
Sống mũi cao thẳng, đôi mắt hút hồn đến mức khiến người ta nghi ngờ liệu có phải ảnh có cà filter hay không.
Trái ngược hoàn toàn với ấn tượng ban đầu, anh mặc hoodie trông có chút nghịch ngợm. Thế nhưng, khi không cười lại toát ra nét lạnh nhạt kiêu ngạo, khiến ai cũng bất giác giữ khoảng cách.
Phải thừa nhận, người này từ dáng ngồi cho đến ánh mắt đều như được tạo ra để dẫn dụ ánh nhìn của người khác.