Sau Khi Ánh Trăng Sáng Hệ Mị Ma Hẹn Hò Với Thái Tử Gia Bệnh Kiều - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

4


Tôi cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, sau đó liền lôi đề toán ra làm màu, đồng thời nghiêng đầu cười tít mắt với ống kính, làm như mình vốn đã quá quen với kiểu trai đẹp thế này nên không hề bị ảnh hưởng.


“Anh ơi, anh đẹp trai ghê á.”


Giọng nói được cố tình đẩy cao, mang theo chút ngọt ngào vờ vịt, giống như một chú mèo con đang chơi đùa vờn vã.


Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy dường như vành tai Chu Cận Lâu hơi đỏ lên, nhưng vẻ mặt anh vẫn không biểu lộ gì khác, chỉ đáp lại một cách bình thản:


“Để tôi giảng bài này cho em.”


Tôi ngoan ngoãn gật đầu.


Khi bắt đầu giảng, anh đeo lên một cặp kính gọng vàng giúp che đi đôi mắt sắc bén vừa nãy, và đồng thời cũng giúp tăng thêm mấy phần thư sinh nho nhã.


Ống kính lướt qua cửa sổ phía sau lưng anh, tôi để ý bên ngoài là khung cảnh ban đêm tối sâu như mực.


Dường như nhận ra sự chú ý của tôi, anh thản nhiên giải thích:


“Tôi đang du học ở London. Lệch múi giờ.”


Tôi khẽ gật đầu, sau đó cũng không hỏi thêm gì nữa.


Khi ấy, tôi vẫn nghĩ anh chỉ là một du học sinh bình thường, có phần trầm ổn, có chút khí chất, vậy thôi.


Sau khi giảng xong, tôi lập tức tỏ vẻ mình đã thông suốt, còn cố tình ra vẻ cao minh bằng cách suy luận ra thêm bài tương tự.


“Cảm ơn anh nhiều nha, anh giảng dễ hiểu ghê.”


Thật ra, mấy bài toán kiểu này đối với tôi mà nói chẳng khác gì trò con nít. Tôi chỉ mượn cớ để tìm cơ hội được nói chuyện với anh mà thôi.


Và cũng chính nhờ những lần “học hành” như thế, tần suất tôi tìm đến anh ngày càng dày đặc, còn Chu Cận Lâu có vẻ cũng dần quen với việc mỗi ngày đều nhìn thấy tôi trên màn hình.


Thế là buổi tối hôm ấy, tôi lại gọi điện cho Chu Cận Lâu. Nhưng lần này, tôi không còn là cô gái tri thức thích nói chuyện về văn học nữa.


Tôi cố tình chọn một chiếc áo hai dây mát mẻ, nhẹ nhàng ngồi trước ống kính, rồi mỉm cười dịu dàng, buông ra những lời nửa đùa nửa thật, như có như không.


Tôi nói những câu đầy ngụ ý, không rõ ràng nhưng đủ để kéo gần khoảng cách, khiến cho không khí giữa hai người âm ỉ nóng lên theo từng nhịp câu chữ.


“Anh ơi, ban ngày em thấy một người trông hơi giống anh… tiếc là không phải anh. Tự nhiên buồn ghê.”


“Anh ơi, hôm nay em có xinh không? Thật ra… em có chút xíu muốn để anh nhìn thấy đấy.”


Giọng nói ngọt như đường phèn, ánh mắt lấp lánh ý cười, thần thái vừa khơi gợi vừa lặng lẽ dẫn dụ.


Chàng trai phía sau màn hình vẫn giữ vẻ bình thản như mọi khi, thế nhưng… phần vành tai lại lặng lẽ đỏ bừng lên.


Có vẻ như lần này tôi đã khiến anh có chút dao động.


Và rồi, vào một buổi chiều muộn tẻ nhạt, trong lúc loa phát thanh trong trường đang phát bản tình ca cũ kỹ, tôi quyết định phải tạo ra một chút “áp lực cạnh tranh” mới được.


Tôi cố tình đăng một tấm ảnh selfie chụp chung cùng một cậu đàn em lúc nhận giải, ảnh được chỉnh góc cẩn thận, ánh sáng mơ màng, biểu cảm rạng rỡ như ánh mặt trời.


Tấm ảnh ấy tôi cài chế độ “chỉ mình anh xem được”.


Trong ảnh là một cô gái tóc đen dài suôn thẳng, gương mặt thanh tú, bên cạnh là chàng trai tuấn tú cao ráo, hai người nở nụ cười rất ăn ý.


Dòng caption bên dưới là: “Những chuyện vui và người thương… đều đang ở bên cạnh.”


Hôm đó, tôi cũng cố tình không nhắn tin, không vào game, và cũng không chủ động tìm Chu Cận Lâu.


Bởi vì tôi muốn thử xem liệu sự hiện diện của tôi có thực sự khiến anh cảm thấy trống vắng hay không.


Và thực tế đã chứng minh… tôi thắng.


Người xưa nay chưa từng thả tim cho ai đột nhiên lại like bài viết của tôi. Một cú nhấp tay rất nhẹ, nhưng với tôi mà nói chẳng khác nào tiếng chuông báo động cho thấy anh đã bắt đầu để tâm.


Tôi làm như không thấy, nên cũng chẳng buồn phản hồi. Bởi tôi đang đánh cược, cược xem liệu anh có nhịn được mà chủ động hay không.


Đến khi thấy anh vào xem trang cá nhân trong game của tôi… đến mười mấy lần trong một buổi chiều, tôi biết mình đã nắm được cán.


Quả nhiên, vài phút sau liền thấy thông báo có cuộc gọi video đến.


Lần này, Chu Cận Lâu không còn mặc hoodie đơn giản như mọi ngày. Anh mặc một chiếc sơ mi màu nhạt, hai nút sát cổ cài hờ, để lộ phần yết hầu thoắt ẩn thoắt hiện đầy nguy hiểm.


Ánh mắt của anh trong video sắc như dao, một câu hỏi không đầu không đuôi lập tức được bật ra sau khi hình ảnh của anh hiện lên trên màn hình:


“Em chơi game với tôi… bạn trai em có biết không?”


“Cậu ta có biết mỗi đêm em đều nhắn ‘nhớ tôi’ vô số lần… đến mức mất ngủ không?”


Giọng anh nghe khàn khàn, gần như là sắp lạc hẳn.


Thần sắc cũng không giống thường ngày, không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, mà giống như có thứ gì đó đang âm ỉ bùng lên. Nguy hiểm và tràn đầy tính xâm lược.


“Cậu ta có biết… em vẫn luôn quyến rũ tôi? Đêm khuya tỉnh giấc còn gửi tin nhắn thoại, nũng nịu đòi tôi ôm một cái, hôn một cái không?”


Nói đến đây, giọng anh bỗng nhiên chậm lại, như thể là đang nghiền ngẫm dư vị nào đó.


Khuôn mặt đẹp trai kia bất ngờ áp sát về phía màn hình, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ từng sợi mi.


Tôi không ngờ… hàng mi của anh lại dài đến thế.


Ánh mắt cụp xuống, không rõ thần sắc, chỉ thấy nơi vành tai đã đỏ ửng. Một vẻ đẹp mê hoặc, thậm chí là… mang chút gì đó lệch lạc và bệnh hoạn.


“Hay là…” Anh khẽ nói: “...em chỉ muốn coi tôi là lốp dự phòng, để dành cho những lúc cô đơn về đêm?”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo