Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuôn mặt đẹp trai ấy khiến tôi không thể không đắm chìm. Tôi biết anh đẹp, đã từng ngắm nhìn gương mặt ấy suốt bao đêm dài đến lòng ngứa ngáy. Nhưng tận mắt thấy ngoài đời… còn đẹp hơn trong ống kính rất nhiều lần.
“Bé cưng không được trốn... nhìn anh này.”
Dường như là lời đe dọa.
Nhưng cũng như là một lời van xin.
“Đừng có chỉ biết lẳng lơ trên mạng nữa... giờ làm thật cho anh xem đi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, mặt không khỏi trở nên đỏ bừng bừng.
Rồi tôi quyết định dứt khoát liều mạng, giống như vô số lần từng đối mặt với ống kính kia.
“Anh ơi hôn em đi mà. Muốn, muốn, rất muốn hôn anh.”
“Dỗ dành anh nhé, em sẽ không nói chia xa nữa đâu.”
“Thật đấy… thật ra em nói thật đấy. Em thật sự thật sự thích anh nhất trên đời.”
Tôi còn chưa kịp nói hết thì tai Chu Cận Lâu đã đỏ ửng, và cả đôi mắt cũng trở nên hoe đỏ.
Anh như giận, như xấu hổ, nên liền cắn mạnh lên vai tôi, như thể là đang trút giận, hoặc cũng có thể là đang đau lòng.
Nhưng đến cuối cùng, anh chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên một cái.
Giống như là một sự cầu xin hèn mọn.
Và đồng thời cũng giống như một lời uy hiếp dịu dàng.
“Đừng nói nữa, đồ lừa đảo nhỏ.”
“Cái chuyện không rời xa ấy…”
“Bé cưng à, em phải dùng cả đời để chứng minh đấy.”
Tôi nâng khuôn mặt anh lên ngắm nhìn thật kỹ.
Rồi in lên môi anh một nụ hôn.
“Chu Cận Lâu, em... muốn cùng anh xoắn xuýt như chuỗi xoắn kép DNA, được không anh?”
20
Chu Cận Lâu.
Em từng hỏi anh về chai Klein.
Anh nói.
Là hình chiếu của không gian bốn chiều trong không gian ba chiều.
Nhưng anh biết không...
Chai Klein không chứa đầy được những lời nói dối.
Nhưng mà... chai Klein cũng không chứa đầy được tình yêu.
Chu Cận Lâu.
Ý của em là…
Tình yêu, vốn dĩ luôn mạnh mẽ hơn những lời nói dối.
Ngoại truyện
Thật ra, điều mà Chu Cận Lâu ghét nhất trên đời là bị lừa dối.
Năm sáu tuổi, mẹ từng hứa với anh rằng bà nhất định sẽ quay về.
Thế nhưng... sau đó, lại không còn sau đó nữa.
Cậu bé khi ấy ngồi thu mình trong nhà kính trồng hoa, lặng lẽ nhìn hoa quỳnh nở rộ ngoài sân, cố chấp chờ đợi. Anh tin rằng mẹ sẽ giữ lời hứa.
Nhưng không, bà đã hy sinh trong một chiến dịch gìn giữ hòa bình. Nghe nói ngày đó ánh lửa rợp trời, là ngay đêm trước lập xuân.
Cha anh là người đứng đầu giới Kinh khuyên, quyền lực tối thượng, mỗi ngày đều bận đến mức không còn thời gian quan tâm đến một đứa trẻ trong nhà đang nghĩ gì, cảm thấy gì.
Cho nên Chu Cận Lâu của sau này mới trở thành một người lạnh lùng và cô độc.
Đến khi lên đại học, người ta hay nói anh có gương mặt của một kẻ đa tình lăng nhăng, nhưng lại mang trái tim cổ hủ mục nát.
Ở Bắc Kinh, anh càng là một kẻ dị biệt. Không uống rượu, không vào bar.
Anh thích những thứ không có biến số và không gây ồn ào, ví dụ như sự nghiêm cẩn của toán học.
Bởi vì giữa trục x và trục y, mọi vấn đề đều có lời giải xác định.
Không có lừa dối.
Không có sóng gió.
Nhưng... biến số lớn nhất đời anh lại chính là cô gái từng lỗ mãng xông vào thế giới tĩnh lặng ấy.
Cô luôn dùng giọng nũng nịu ngọt ngào quấn lấy anh.
Luôn cười híp mắt nhìn anh.
Luôn giả vờ lơ đãng trêu chọc anh.
Và anh — anh luôn nhìn ra sự vụng về ngây ngô trong những lời trêu chọc đó, nhưng lại không thể khống chế được cảm giác mặt mình nóng lên.
Chuyện khiến Chu Cận Lâu thật sự lúng túng là ngày hôm đó khi anh nhận cuộc gọi kia, khi bức màn sự thật bất ngờ bị vén lên.
Thông minh như anh, chỉ cần một khoảnh khắc là đã biết đó là lời nói dối.
Nhưng chỉ có ánh trăng đêm ấy mới biết…
So với sự thật kia, thứ đập vào mắt anh đầu tiên lại là vẻ mặt lúng túng của cô gái nhỏ.
Rõ ràng người ấy luôn rạng rỡ và phô trương đến thế.
Lúc nào cũng giống như một con hồ ly nhỏ.
Nhưng ngày hôm đó, trong mắt cô là cả một vùng nước long lanh.
Chu Cận Lâu chợt kinh hoàng nhận ra anh ghét bị nói dối, nhưng còn ghét nhìn thấy cô khóc hơn.
Chỉ cần cô hơi nhíu mày, trái tim anh lập tức có cảm giác như bị ai đó bóp nghẹt.
Anh nhớ tới sinh nhật năm đó khi anh nhận được một khoản chuyển khoản lạnh lẽo từ cha.
Lúc đang một mình lạc lõng giữa đường phố London, anh đã cười tự giễu: hóa ra bản thân vẫn chỉ là một kẻ cô đơn.
Thế rồi đúng khoảnh khắc đó, cô gọi đến.
Cô cười trong trẻo trước ống kính và giơ lên chiếc khăn len tự tay đan, qua ống kính còn có thể thấy rõ tay cô còn in vài vết đỏ vì bị kim len đâm.
Cô nói: “Chu Cận Lâu, sinh nhật vui vẻ nhé.”
Cô nói: “Chu Cận Lâu, bình an.”
Có lẽ, cô của lúc ấy đang dùng khổ nhục kế.
Nhưng ánh mắt của cô lại lấp lánh như những vì sao vỡ vụn.
Chu Cận Lâu đột nhiên muốn chiếm hữu điều gì đó.
Muốn giữ lấy điều gì đó.
Chàng thiếu niên vốn luôn lý trí đột ngột muốn hư hỏng một lần.
Chỉ hư hỏng với một mình cô.
Đêm hôm đó, anh mơ một giấc mơ.
Trong mơ là một khung cảnh ẩm ướt và tăm tối.
Anh và cô ở bên nhau.
Đến khi tỉnh dậy, gương mặt anh đỏ bừng đến mức chính mình cũng không nhận ra.
Lúc đó Chu Cận Lâu mới hiểu — thì ra, anh chẳng hề lạnh nhạt.
Trái lại… dục vọng của anh lớn đến đáng sợ.
Anh rất muốn, rất muốn mang cô trở về bên cạnh mình.
Nhưng anh lại sợ… làm cô hoảng sợ.
Cho nên, khi người đó nói "đừng liên lạc nữa", Chu Cận Lâu mới như phát điên.
Kẻ lừa đảo.
Kẻ lừa đảo.
Là cô tự mình chủ động tiếp cận, trêu chọc anh.
Bây giờ lại muốn quay lưng vứt bỏ sao?
Sao có thể chứ.
Chu Cận Lâu tức đến mức bật cười.
Nhưng nước mắt lại rơi xuống… còn sớm hơn cả nụ cười kia.
Đêm hôm đó anh lập tức điều động máy bay tư nhân của gia đình để nhanh chóng bay về nước.
Mưa đêm vẫn không ngừng rơi lất phất, anh một mạch truy tìm tung tích, rốt cuộc cô đang ở đâu vậy chứ?
Anh muốn gặp cô.
Rõ ràng là muốn trừng phạt cô.
Là muốn trừng phạt cô cho thật nặng.
Nhưng… vừa nghĩ đến viền mắt hoe đỏ của cô.
Anh lại chỉ muốn băng qua bầu trời đêm dài chín nghìn dặm, để đến ôm cô một cái.
Chỉ ôm cô một cái, rồi nói với cô rằng: “Có anh ở đây rồi.”
Thật ra Chu Cận Lâu vẫn giấu cô hồ ly nhỏ ấy hai bí mật chưa từng nói ra.
Một là, vào ngày anh đưa bà nội cô đến phòng bệnh ở Bắc Kinh, anh đã ngồi trong đó rất lâu.
Lặng lẽ ngắm nhìn người phụ nữ già nua hiền từ ấy.
Anh nói: “Bà ơi, cảm ơn bà… cảm ơn bà đã cho Hoa Hoa một chút ngọt ngào, cảm ơn bà đã cho cô ấy một viên kẹo.”
“Để cô ấy có thể mạnh mẽ lớn lên, rạng rỡ mà sống tiếp.”
“Phần đời còn lại của cô ấy, cháu sẽ thay bà chăm sóc cho cô ấy.”
“Từ nay về sau, Thẩm Hoa Hoa… chỉ được sống trong mật ngọt.”
Tại sao anh không kể chuyện này cho Thẩm Hoa Hoa?
Vì trong lòng anh, những lời tình cảm này nói ra không tính, mà phải dùng cả đời để chứng minh.
Anh từng nói, chỉ cần cô một lòng yêu anh.
Anh sẽ dâng hương trả lễ cho thần linh.
Không ai biết rằng, thái tử gia giới Kinh khuyên lạnh lùng ấy đã từng quỳ trước tượng Phật suốt một ngày một đêm.
Để cầu xin.
Và tạ ơn.
Anh cầu xin thần linh để cô yêu anh.
Và anh tạ ơn thần linh… vì cô đã yêu anh.
Bí mật thứ hai.
Là chuyện từ rất lâu rất lâu về trước , năm trước khi anh sang London du học.
Lúc ấy anh đang đi du lịch vòng quanh thế giới.
Đang ngắm cực quang ở Iceland.
Bạn cùng phòng ở Đại học A gọi video đến bảo đang chuẩn bị cho một cuộc thi về AI, lát nữa sẽ gặp cô em gái khóa dưới để trao đổi.
Trong video, một vệt nắng tình cờ lướt qua ống kính, sau đó ống kính vô tình lia sang phía đối diện.
Dưới tán cây ngô đồng, cô gái ấy đang vẫy tay chào người bạn kia.
Cô đứng đó, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng.
Chu Cận Lâu bỗng nhiên ngẩn người trong giây lát.
Bạn cùng phòng bảo: “Em khóa dưới này giỏi cực, mà còn siêu xinh nữa đấy.”
Chu Cận Lâu khi ấy chỉ xem như một đoạn nhạc đệm, anh chỉ đơn giản gật đầu rồi cúp máy, sau đó lại ngoảnh đầu nhìn về phía cực quang xa xa.
Bầu trời rực rỡ sắc màu.
Nhưng trong đầu anh… bỗng nhiên thoáng hiện lên nụ cười kia.
Anh đột nhiên cảm thấy, cực quang cũng không còn đẹp đến thế nữa.
Chỉ là số phận luôn thích trêu ngươi.
Chu Cận Lâu khi ấy vẫn chưa biết…
Rằng sau này, anh sẽ yêu cô đến mức đó.
(Hết)