Sau Khi Ánh Trăng Sáng Hệ Mị Ma Hẹn Hò Với Thái Tử Gia Bệnh Kiều - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi chỉ biết, người đàn ông trước mắt này đã đội mưa băng gió, từ nơi đất khách xa xôi, vượt qua khoảng cách chín nghìn cây số đường chim bay… để đến bên tôi.


Tôi chưa từng dám nghĩ Chu Cận Lâu thực sự sẽ xuất hiện.


Vậy mà anh đã đứng chắn trước mặt tôi, thay tôi ngăn lại tất cả những thứ nhơ nhớp, thối tha đang bủa vây xung quanh.


Đợi đến khi tôi kịp phản ứng, điều hiện ra trước mắt… chính là một Chu Cận Lâu như thế.


Khuôn mặt ấy, so với trong video còn chấn động hơn, lông mày đẹp tựa tranh vẽ, ngũ quan hoàn mỹ, có thể nói là đẹp đến mức kinh diễm.


Cùng đi với anh còn có một nhóm vệ sĩ mặc đồ đen, khí thế ai nấy đều mạnh mẽ, đứung vây kín cả một khu vực.


Giữa đám đông, gương mặt điển trai đến mức khiến người ta ngẩn ngơ ấy đang nhìn về phía tôi.


Giây tiếp theo, anh liền bước tới và nắm lấy tay tôi.


Thẩm Lam Lam sau một thoáng sững người liền bất chấp tất cả mà lao tới, rồi liền nở một nụ cười cời ngọt ngào với Chu Cận Lâu.


"Anh đẹp trai, chào anh. Em là Thẩm Lam Lam, em gái của Thẩm Hoa Hoa."


"Em chỉ muốn có lòng tốt nhắc nhở anh một câu, đừng để vẻ ngoài của chị ấy đánh lừa. Kiểu người không được bố thương, không được mẹ yêu như chị ấy, tính cách đều có vấn đề cả đấy."


Lý Dương cũng hấp tấp chen vào.


"Người ở tầng lớp như anh mà lại đi nhặt lại món hàng tôi đã vứt rồi, bộ anh không cảm thấy mất mặt à?"


"Tôi cũng có lòng tốt nhắc anh một câu, cô ta là loại đàn bà lẳng lơ đấy."


Nghe vậy, bàn tay đang nắm lấy tôi của Chu Cận Lâu hơi khựng lại.


Anh từ tốn xoay người, đưa mắt nhìn hai người kia, rồi bất ngờ ôm tôi vào lòng.


Hơi ấm cơ thể bất chợt bao trùm lấy tôi, giống như hương thông rừng dễ chịu của Đại Hưng An Lĩnh, lan vào da thịt trong tích tắc.


Giọng nói trầm khàn của anh vang lên trên đỉnh đầu tôi, mang theo vẻ lạnh lẽo đầy châm biếm:


"Hai người tốt nhất nên tự lo cho bản thân trước đi. Loại phú nhị đại phá gia chi tử, nợ nần chồng chất như các người thì nhắm sống được bao lâu nữa chứ?"


"Còn bạn gái của tôi không cần đến các người bận tâm. Nếu cô ấy thật sự lẳng lơ, tôi cam tâm tình nguyện làm bánh xe dự phòng cho cô ấy."


"Còn nếu cô ấy một lòng một dạ yêu tôi, thì tôi sẵn sàng dâng hương tạ lễ, cảm tạ trời đất đã ban phước cho tôi."


Ngay khoảnh khắc đó, đứng bên anh, tôi bỗng sinh ra một ảo giác, như thể mình là người duy nhất được thiên vị giữa thế gian này.


Hốc mắt tôi bỗng chốc nóng lên.


Mùa đông rõ ràng vẫn chưa đi qua.


Nhưng giữa lớp băng lạnh phủ dày, tôi lại thấy bóng dáng của mùa xuân đang đến rất gần.


Tựa như một giấc chiêm bao.


19


Cơn mưa mùa đông kéo đến vội vã và lạnh lẽo, cách đó không xa, tài xế của Chu Cận Lâu đang sắp xếp đưa bà nội đến bệnh viện ở Bắc Kinh. Còn gần bên, Chu Cận Lâu đang lặng lẽ giương ô che cho tôi.


Tôi dè dặt liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, trái tim trong lồng ngực bỗng chốc thắt lại.


Không giống cái cách anh ứng đối qua màn hình, người thật đứng cạnh tôi đang khoác một chiếc áo dạ đen và còn cao hơn tôi cả một cái đầu.


Chiều cao 1m87 mang theo cảm giác áp lực rõ rệt.


Tôi ngẩng đầu lên cũng chỉ thấy được một góc cằm lạnh lùng của anh.


Giờ phút này tôi mới phát hiện ra nốt ruồi nhỏ ở xương quai xanh của anh, một ký ức nào đó bỗng ùa về trong tâm trí tôi.


Tôi nhớ, có một đêm, anh từng ghé sát tôi.


Tôi đã bảo: “Nốt ruồi nhỏ của anh… hấp dẫn quá. Muốn ăn ghê.”


Khi đó, hai tai của Chu Cận Lâu đã sớm trở nên đỏ bừng. Anh vừa giải toán, vừa dỗ dành tôi:


"Đợi gặp nhau rồi, tôi cho em ăn được không?"


Nhưng giờ phút này, khi anh thực sự xuất hiện bên cạnh…


Tôi lại chẳng dám nữa rồi.


Ngồi lên xe, tôi cố gắng điều chỉnh cảm xúc, và muốn mở miệng nói lời cảm ơn.


Hoặc có lẽ là một câu xin lỗi.


Nhưng rồi tôi lại nghĩ… không liên lạc nữa, có khi lại là cách thích hợp nhất giữa chúng tôi.


Chỉ là, trong không gian mờ tối ấy, thứ chặn ngang miệng tôi là một nụ hôn điên cuồng.


Tựa như đã kìm nén từ rất lâu, rất lâu rồi.


Không biết ai là người bắt đầu trước.


Nhưng dường như… mọi chuyện vốn dĩ nên là như vậy.


Hung hăng.


Hôn môi một cách hung hăng.


Sau khi đẩy ra lại là một nụ hôn mãnh liệt hơn nữa.


Tôi chưa từng nghĩ những câu đùa ám muội qua màn hình kia rồi sẽ hóa thành thực thể, quấn chặt lấy tôi từng vòng như cà vạt siết cổ.


Khi anh nắm lấy cổ chân tôi, kéo ngược tôi về giường, cả người tôi vẫn còn run lẩy bẩy.


Khác hoàn toàn với dáng vẻ trước đây của anh, không còn thanh lãnh hữu lễ, không còn thẹn thùng quay đi đỏ mặt.


Là âm u.


Là dính dớp.


Là chiếm hữu.


Là yết hầu chuyển động cùng ánh mắt đen thẫm như vực sâu không đáy.


Là sự cuồng nhiệt bị dồn nén quá lâu dưới tảng băng dày đang phun trào dữ dội.


Ngón tay thon dài của anh khẽ lướt qua vết đỏ mới hằn trên xương quai xanh tôi, là dấu vết để lại trước gương chỉ mới nửa tiếng trước.


Anh khàn giọng nói: “Nói lại câu ‘không liên lạc nữa’ cho anh nghe xem.”


“Dùng hết tâm cơ để lừa gạt tình cảm của anh, là tự em bắt đầu rồi lại tự đòi kết thúc à? Không có cửa đâu, bé cưng à.”


“Bé cưng.”


“Bé cưng.”


“Bé cưng à, anh muốn gọi em như thế từ lâu rồi. Em là của anh.”


“Bé cưng không được rời xa anh... trừ khi anh chết.”


Anh áp sát vào vành tai tôi, hai tay thì giữ chặt lấy gáy tôi. Trong ánh mắt hung dữ kia là một sự chiếm hữu không thể gọi tên.


“Giờ mới biết sợ sao...”


“Trước đó nói muốn trồng dâu tây cho anh, chẳng phải em to gan lắm sao?”


“Thả thính rồi lại muốn chạy hả? Không phải nói thích anh nhất sao…”


Người Chu Cận Lâu nóng rực đến mức khiến người ta hoảng sợ.


Anh ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo