Sau Khi Ánh Trăng Sáng Hệ Mị Ma Hẹn Hò Với Thái Tử Gia Bệnh Kiều - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Có lẽ nếu là tôi của những năm trước, tôi sẽ đau lòng, sẽ muốn bật khóc.


Nhưng tiếc là, tôi không còn là đứa trẻ ấy nữa rồi.


Giây tiếp theo, tôi mới chậm rãi lên tiếng.


"Không cần làm phiền em gái và em rể lo lắng, tôi có bạn trai rồi."


Tôi mở điện thoại ra rồi đưa cho bọn họ xem một tấm ảnh của Chu Cận Lâu.


Tùy tiện chọn đại một tấm thôi mà anh đã đẹp trai đến mức khiến người ta phải sững lại.


Thẩm Lam Lam vừa liếc thấy bức ảnh thì nhất thời ngẩn người vài giây. Biểu cảm trong mắt nó nhanh chóng đổi từ kinh ngạc sang nghi ngờ, rồi bật cười thành tiếng với ý chế giễu rõ rệt.


"Ha ha ha, Thẩm Hoa Hoa, chị đừng đùa như thế chứ. Mắc bệnh hoang tưởng rồi à? Loại đàn ông thế này mà là bạn trai chị à? Một cái áo của anh ta thôi cũng đắt gấp mấy lần cái mạng chị đấy."


Sắc mặt Lý Dương lúc này càng lúc càng khó coi, ánh nhìn về phía tôi cũng đầy cay độc.


"Người khác thì còn có thể lừa được, chứ anh ta là loại mà đến nhà chúng tôi còn chẳng có cửa tiếp cận. Cô cầm ảnh một vị thái tử gia phú nhị đại đỉnh cấp trong giới Kinh khuyên ra nhận vơ là bạn trai mình? Thật là... bớt mơ mộng hão huyền đi."


Ồ, chuyện này thì tôi không biết thật. Tôi chỉ biết Chu Cận Lâu có tiền, đâu ngờ nhà họ lại giàu đến mức đó.


Ngay lúc đó, mẹ tôi từ nãy đến giờ vẫn đứng một bên liếc xéo bỗng nhiên quát lên với giọng đầy chanh chua:


"Mày định ngày ngày sống trong mộng tưởng à?"


"Không so được với em mày ngoan ngoãn hiểu chuyện thì thôi, lại còn mặt dày mặt dạn bịa chuyện yêu đại gia nữa hả?"


"Miệng thì không nói được câu nào thật lòng, người ta giới thiệu cho đối tượng đàng hoàng thì chê. Già chút, xấu chút thì sao, không lẽ còn không xứng với mày à?"


Thẩm Lam Lam vội kéo tay mẹ, bày đặt làm ra dáng quan tâm hết mực. Từ bé đến lớn, nó luôn tự hào vì được bố mẹ nuông chiều, nên rất thích bày ra cảnh thân thiết này trước mặt tôi, như thể để chứng minh nó mới là "con ruột", còn tôi chỉ là người ngoài chen chân vào.


Chỉ cần tôi biểu lộ chút đau lòng hay khó chịu, nó sẽ ngay lập tức cảm thấy vô cùng đắc ý.


Nhưng thời gian đúng là thứ thuốc tê tuyệt vời nhất. Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu tê liệt.


Sau đó là một chút cảm xúc cũng chẳng buồn để tâm nữa.


Chỉ là, Thẩm Lam Lam vẫn thích diễn tiếp.


"Mẹ, mẹ đừng giận. Chị con xưa nay vẫn thiếu thực tế như vậy mà."


"Chắc là tự ti quá nên mới tưởng tượng ra bạn trai đẹp trai giàu có để đè đầu cưỡi cổ con. Mẹ nể mặt con thì đừng mắng chị ấy nữa."


Nói rồi, nó lại khoác tay mẹ, bày ra vẻ mẹ hiền con thảo mà liếc sang tôi, ánh mắt chẳng buồn giấu diếm sự đắc ý và mỉa mai.


"Chị à, đừng nói với em là chị bị Lý Dương đá xong thì đâm ra bị rối loạn tinh thần đó chứ? Yêu không được nên hóa rồ rồi à?"


Lý Dương cũng cười hô hố, lời lẽ càng lúc càng trơ trẽn:


"Ăn cơm 'ké' nhiều quá rồi đâm ra mơ mộng à, bạn gái cũ?"


"Người trong ảnh là cao phú soái đỉnh cấp bên Kinh khuyên, người vậy mà lại để ý cô à? Cười chết mất. Nếu thật thì tôi livestream ăn cứt luôn nhé."


Tôi nhìn theo ánh mắt bọn họ, rồi khẽ nheo mắt.


Vì đúng vào lúc ấy, màn hình điện thoại của tôi hiện lên cuộc gọi video WeChat từ Chu Cận Lâu.


15


Chu Cận Lâu.


Trời biết khoảnh khắc đó tôi hoảng sợ nhiều hơn là vui mừng.


Nếu anh bắt máy, thì mọi người ở đây sẽ biết tôi không nói dối.


Nhưng tôi quá hiểu Thẩm Lam Lam. Nó nhất định sẽ lật tung quá khứ của tôi lên, moi móc từng chuyện, từng lỗi lầm, từng lời nói dối, để vạch trần toàn bộ lớp ngụy trang mà tôi đã cố dựng lên.


Giống như bị lột trần hoàn toàn, từng lớp vỏ bọc, từng vẻ ngoài bóng bẩy, từng câu chữ tôi từng cân nhắc, tất cả sẽ bị kéo ra ánh sáng.


Chính vì thế, khoảnh khắc ấy, tôi thật sự muốn trốn tránh.


Chỉ tiếc là biểu cảm né tránh ấy vừa lóe qua đã bị Thẩm Lam Lam bắt được.


Nó lập tức trở nên hưng phấn, liếc mắt với Lý Dương một cái rồi giật lấy điện thoại trong tay tôi.


Dưới ánh mắt dò xét của tất cả mọi người, nó bấm nghe, mặt đầy phấn khích như sắp bóc trần một trò lừa bịp.


"Ha ha ha, để xem là loại đàn ông rác rưởi nào gọi đến. Chị cứ ngoan ngoãn đi xem mắt đi, ít ra người ta còn có tiền thật."


Nhưng giây tiếp theo.


Thẩm Lam Lam và Lý Dương đang nghe điện thoại bỗng nhiên sững người lại thấy rõ.


"...Thẩm Hoa Hoa? Chị tôi nói cô ấy là bạn gái của anh, đùa hả, lừa người đúng không?"


Đúng như tôi đoán.


Chu Cận Lâu xuất hiện trên màn hình, dưới ánh trăng mờ ảo của London, phía sau là nội thất thanh lịch toát lên khí chất giàu sang đẳng cấp đến chói mắt.


Chỉ là… mỗi món đồ phía sau anh đều mang một mức giá khiến tôi choáng ngợp.


Đàn piano Steinway cẩn xà cừ đặt trên nền gỗ tử đàn Châu Phi.


Bức tranh “Số 5” của Pollock từng được đấu giá treo kín bên dưới lớp rèm lụa.


Nguyên cả một bức tường rượu Whisky Macallan thuộc bộ sưu tập 72 năm tuổi.


Chưa kể đến gương mặt đẹp đến không tưởng của anh.


Tất cả những thứ đó… hoàn toàn lạc quẻ với khung cảnh chật hẹp, ẩm mốc đang vây lấy tôi lúc này.


Tôi từng chụp ảnh màn hình vô số lần trong các cuộc gọi video với anh, cố tìm kiếm trong từng góc phòng phía sau lưng anh những món đồ có thể giúp tôi nhận diện rõ hơn về con người anh.


Nhưng bất kỳ món nào trong số đó, đối với tôi hiện tại, cũng đều là những thứ không bao giờ với tới được.


Vậy nên tôi chỉ có thể giả vờ.


Giả vờ như chẳng mấy để tâm, giả vờ như bản thân đã quen thuộc với những thứ cao sang đó từ lâu.


Thậm chí còn ra vẻ hiểu biết, thong thả thảo luận với anh về danh mục đấu giá của Sotheby's, hay mùi hương Whisky trong từng mức nhiệt độ khác nhau.


Không biết có phải tôi sinh ra đã là một cao thủ nói dối hay không.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo