Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Bệnh của bà không thể không chữa.
Cách biệt hai năm, đây là lần đầu tiên tôi bước chân trở lại con đường về nhà.
Cảnh vật ngoài cửa sổ từ những tòa nhà cao tầng dần biến thành đồi cỏ hoang vu, trơ trọi.
Đầu tôi trôi nổi vô định giữa từng mảng ký ức vụn vặt.
Tôi nhớ về những kỉ niệm suốt hai mươi năm qua, những thứ có thể gọi là “ngọt ngào” vẫn ít đến mức đếm được trên đầu ngón tay.
Trong cơn mơ màng lắc lư, tôi nhớ lại năm mười tuổi.
Khi ấy, mẹ dẫn em gái tôi lên chợ phiên huyện.
Thẩm Lam Lam chạy về tay cầm một con tò he, cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại ánh lên tia khiêu khích quen thuộc:
“Em có nè, chị không có nha.”
Mẹ tôi chỉ cười, rồi xoa đầu nó đầy yêu chiều.
Còn tôi thì bị đẩy ra rìa như mọi lần.
Chỉ có bà nội run rẩy gọi tôi lại, dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ xíu có ánh đèn mờ.
Bà không ngừng lục lọi trong áo rồi nhanh chóng rút ra được một viên kẹo.
Hình như là loại kẹo sữa dẻo rẻ tiền đã được ủ trong ngực áo rất lâu, đến mức đã trở nên méo mó và sắp tan chảy.
Bà mỉm cười, bàn tay nhăn nheo đặt kẹo vào tay tôi:
“Hoa Hoa à… cho cháu này.”
Khoảnh khắc ngẩng đầu lên ấy, thứ ngọt ngào không chỉ là viên kẹo.
Cả đời bà nội chẳng có thú vui nào khác, chỉ thích đeo kính, ngồi dưới ánh nến mờ mờ đọc truyện cho tôi nghe.
Trong căn phòng nhỏ ấy, nơi những cuốn sách cũ đã nhuốm bụi thời gian, tôi vừa nghe bà đọc, vừa ngậm viên kẹo đã tan chảy trong tay bà, cứ thế đọc một mạch hết cả ngày. Như thể đó là vương quốc của riêng tôi, một nơi không có ánh nhìn lạnh lẽo của bố, không có sự thiên vị trắng trợn của mẹ, càng không có những lời khiêu khích đầy đắc ý của em gái.
Tôi giống như con cá sắp cạn khô cố sống cố chết hấp thụ từng giọt nước ít ỏi, gắng gượng đọc từng dòng chữ.
Tôi từng ngây ngô nghĩ nếu mình học giỏi hơn nữa, liệu bố mẹ có thể dời ánh mắt đang đặt trên em gái sang phía tôi một chút không, chỉ một chút thôi cũng được. Giống như khi làm một bài toán khó, tôi không ngừng lặp lại từng bước, không ngừng thử lại từng cách, mong mỏi một ngày có thể tìm ra lời giải đúng.
Nhưng rồi tôi nhận ra, thiên vị vốn là một bài toán không hề tồn tại đáp án. Nó chẳng liên quan đến việc ai giỏi hơn, ai cố gắng hơn. Cho dù tôi thi đứng đầu khối bao nhiêu lần đi nữa thì vẫn không bằng một chút tiến bộ nho nhỏ của em gái.
Thậm chí đến khi bạn trai tôi bị chính em gái cướp mất, tôi vẫn ngây thơ hy vọng bố mẹ sẽ bênh vực tôi lấy một câu. Nhưng họ chỉ nhìn tôi với dáng vẻ vô cùng bình thản như thể điều đó là đương nhiên.
"Em còn nhỏ, mày nhường nó một chút đi."
"Nó thích thì cho nó đi, người một nhà hòa thuận mới là tốt."
"Mày nhỏ nhen thế, vì một thằng đàn ông mà giận dỗi em gái à?"
"Nuôi mày bao năm mà mày vô ơn thế hả, bảo sao người đàn ông ưu tú như Lý Dương lại quay sang thích em mày."
Tôi từng mong chuyến tàu này sẽ không bao giờ đến trạm cuối. Như thể chỉ cần chưa về đến nhà, tôi vẫn có thể giữ lấy chút hy vọng mong manh. Mong rằng khi mở cánh cửa ra sẽ là cảnh tượng bố mẹ sẽ mỉm cười nhìn tôi.
Nhưng tàu nào rồi cũng đến ga.
Điểm dừng cuối cùng là hiện thực.
Là sự thật rằng, tôi chưa từng được bố mẹ yêu thương.
14
Khi tôi về đến nhà, Thẩm Lam Lam đang khoác tay Lý Dương, mặt mày rạng rỡ nở nụ cười đắc ý với tôi.
Tôi ngẩng đầu lên thì liền thấy Lý Dương bên cạnh nó đang nhìn tôi với ánh mắt đầy mỉa mai.
"Đã lâu không gặp, bạn gái cũ sống ngày càng... thảm hại nhỉ."
Thẩm Lam Lam liền bắt lấy câu đó.
"Thôi đừng nói nữa, lúc trước chỉ bị anh đá chắc là đau lòng lắm nhỉ. Chắc đến giờ vẫn chưa quên nổi nên mới ế đến tận bây giờ. Dù sao với điều kiện của chị ấy thì cũng chẳng kiếm đâu ra người nào tốt hơn anh cả. Đừng trêu chị ấy nữa."
Nó lại nghiêng đầu nhìn tôi, bày ra vẻ mặt thương hại lố bịch.
"Chị à, bao nhiêu năm rồi, đừng bảo là chị vẫn còn hận em vụ giật bạn trai đấy nhé?"
Tôi nhìn bộ dạng đắc ý của nó và không buồn đáp lại, mà chỉ thấy buồn cười. Không có thời gian để phí lời với đám này, tôi chỉ muốn nhanh chóng đưa bà nội rời khỏi nơi đây.
Thấy tôi im lặng, Thẩm Lam Lam bắt đầu sốt ruột, nó liếc nhanh về phía bố mẹ đang đứng gần đó.
"Chị càng ngày càng to gan rồi đấy, em nói chuyện mà chị dám làm ngơ hả?"
"Nói cho chị biết, lần này gọi chị về là để xem mắt đấy. Không phải chị muốn chữa bệnh cho bà nội à? Người ta đưa sính lễ tận mười tám vạn đấy."
Nói rồi nó dí vào mặt tôi một tấm ảnh, người đàn ông trong hình vừa béo vừa già, nhìn qua cũng phải bốn năm chục tuổi, bụng phệ, răng vàng khè.
Thẩm Lam Lam ôm tay Lý Dương cười khẩy nhìn tôi, ánh mắt nó tràn đầy vẻ chế giễu.
"Chị à, đừng có mà kén cá chọn canh nữa. Ông này giàu lắm đấy. Nếu không nhờ em nhờ Lý Dương giúp thì đời nào chị có cơ hội đổi đời như vậy."
Lý Dương cũng chen lời với giọng điệu đầy khiêu khích.
"Ha, Thẩm Hoa Hoa, giờ cô có hối hận vì ngày xưa không cho tôi 'lên' không? Hồi đó mà biết giữ lấy thằng cao phú soái như tôi thì đâu ra nông nỗi này?"
"Tiếc là giờ tôi đã có Lam Lam rồi, phần cô thì không có đâu. Nhưng mà, vì nể mặt cô ấy, tôi mới giới thiệu cho cô mối này. Nhớ mà biết ơn tôi đấy nhé."
Nhìn đám người trước mặt, tôi gần như có thể cảm nhận được họ đang hân hoan vì sự sa sút của tôi. Dường như tôi càng rơi xuống đáy, càng yếu thế, thì họ càng vui sướng. Càng vội vàng muốn rao bán tôi cho được giá.