Sau Khi Ánh Trăng Sáng Hệ Mị Ma Hẹn Hò Với Thái Tử Gia Bệnh Kiều - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khi anh mười bảy tuổi trở thành thiên tài thiếu niên, ngồi trước cây đàn Steinway trị giá bằng cả một căn nhà, chơi bản concerto trong khán phòng dát vàng của Vienna.


Thì tôi lại đang lo lắng từng đồng sinh hoạt phí, phải chạy hai công việc ở tiệm trà sữa để xoay sở qua ngày.


Chu Cận Lâu à, nếu tôi không yêu anh, khoảng cách hiện thực giữa hai chúng ta sẽ chẳng thể khiến tôi tự ti dù chỉ một chút.


Bởi vì tôi rất hài lòng với chính mình.


Tôi không dựa dẫm ai.


Tôi không oán trách.


Tôi phấn đấu.


Tôi nỗ lực.


Nỗ lực để nở hoa, để rực rỡ.


Tôi yêu bản thân mình.


Nhưng khi tôi đã thích anh.


Và giữa chúng ta vô tình lại bị ngăn cách bởi thực tế khắc nghiệt và vô số lời dối trá…


Tôi chỉ còn một lựa chọn, đó là chạy trốn.


Chu Cận Lâu.


Biển hận, tình trời này.


Chốn nhân gian, thiên thượng này.


Tôi… vốn không thuộc về những nơi này.


Cuộc đời tôi, chỉ để sống thôi cũng đã đủ mệt mỏi rồi.


Còn yêu và hận…


Thật sự quá khó. Quá khó.


Mệt quá rồi, Chu Cận Lâu.


18


Đứng trước giường bệnh của bà, ánh nắng hắt vào từ khung cửa sổ nhợt nhạt đến mức tàn nhẫn. Rõ ràng đang dốc hết sức để chiếu rọi, nhưng vẫn chẳng đủ để xua tan cái lạnh lẽo bao trùm cả căn phòng.


Bà cụ nhỏ bé nằm đó, hai mắt nhắm nghiền. Bà đã trở thành người thực vật.


Tôi sẽ không còn được thấy những nếp nhăn ở khóe mắt bà nhăn lại vì cười mỗi khi bà bất chợt mở mắt nhìn tôi.


Cũng sẽ không còn được ngửi thấy hương thơm của nhành cây xuân thoảng trên tay bà mỗi lần bà khẽ vuốt ve tôi nữa.


Bố mẹ tôi đang đứng bên cạnh giường, ánh mắt bọn họ nhìn tôi lúc này không có chút xúc cảm nào mà chỉ toàn là tính toán.


Tựa như… cho dù tôi có cố gắng bao nhiêu thì cũng không thể bằng một câu làm nũng của Thẩm Lam Lam. Thế nhưng khi nghe tôi có một “bạn trai” thuộc hàng cao phú soái đỉnh cấp, ánh mắt bọn họ bỗng thay đổi.


"Hoa Hoa à… bệnh của bà mày, nhà mình không có tiền chữa. Mày bảo bạn trai mày bỏ tiền ra đi, cậu ta không đưa tiền thì thôi, chúng tao cũng không chữa nữa."


Vậy à.


Nhưng chỉ mấy hôm trước, họ còn gom tiền mua cho Thẩm Lam Lam một chiếc túi Chanel.


Vì nó nói, chỉ có như thế mới xứng với gia thế của Lý Dương, có như thế thì anh ta mới có thể coi trọng nó.


Tôi nhìn họ thật lâu.


"Con sẽ không đòi tiền anh ấy."


Tôi lấy điện thoại ra. Ba vạn tệ trong tài khoản là học bổng, là tiền làm thêm tôi tằn tiện dành dụm suốt những năm đại học.


"Chỗ này chữa cho bà trước. Phần còn lại, con sẽ từ từ kiếm."


Lúc này, Thẩm Lam Lam khoác tay Lý Dương bỗng nhiên xông vào.


"Ha ha ha, chị ơi, chị không dám đòi tiền gã bạn trai hờ, chắc bị người ta đá rồi chứ gì?"


"Em biết ngay mà, loại như chị chó ngáp phải ruồi mới vớ được người như thế. Sao có thể thật lòng thích chị được? Chị cứ ngoan ngoãn đi xem mắt đi, lấy được sính lễ mười tám vạn là đủ tiền viện phí rồi."


Mẹ tôi nhân thế cũng xông lên, nghe thấy có khả năng tôi bị đá thì lập tức trở mặt không chút nể nang.


"Con gái à, nếu đã thế thì gả cho tổng giám đốc Vương đi. Ông ấy bốn mươi tuổi, đang chờ bế con trai. Mày qua đó đẻ được một thằng quý tử thì sau này hưởng phúc rồi."


Bố tôi cũng gật đầu hùa theo.


"Bệnh của bà mày không chờ được đâu. Mày không bỏ tiền thì tao cũng không chữa nữa."


Tôi đứng trong bóng tối nhìn từng gương mặt trước mắt mình, sau đó không nhịn được liền cười đến mức nước mắt lăn dài.


"Người mà tôi gọi là mẹ suốt nửa đời người… thì ra chỉ muốn bán tôi được giá hời."


"Còn ông, người được gọi là bố này, ông đã từng che mưa chắn gió cho tôi lấy một ngày chưa?"


"Ồ… mà tôi quên mất. Đến mẹ ruột nằm liệt giường ông còn chẳng buồn đoái hoài mà."


"Tôi hỏi thật, ông có lương tâm không vậy?"


"Từ lúc ông một tuổi đến hai mươi tuổi, thi lại ba lần, là ai phải chạy vạy khắp nơi vay tiền cho ông đi học? Ông bị bệnh phong, là ai phải đi bộ mấy dặm đường tìm thầy thuốc chữa trị cho ông? Trời mưa to, bà bị ngã gãy chân, từ đó đi cứ khập khiễng, mỗi lần trái gió trở trời là lại đau đến phát khóc…"


Tôi nhìn thẳng vào Thẩm Bình, cái người được gọi là bố ấy, từng câu từng chữ vang lên cực kì rõ ràng chẳng khác nào như mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào lòng người.


Bình, trong từ bình an.


Là bà nội đặt cho ông ta cái tên ấy.


Nhưng giờ bà đã già rồi.


Vậy mà ông ta lại chẳng nỡ bỏ ra dù chỉ một đồng.


"Thẩm Bình, lương tâm của ông bị chó tha rồi sao?"


"Từ nay về sau, chuyện của bà để tôi lo. Còn các người không còn liên quan gì đến tôi nữa."


Từng câu, từng chữ, nghe nặng nề như búa giáng.


Người đàn ông kia sững sờ mất mấy giây, dường như có một khoảnh khắc hoảng hốt thoáng lướt qua. Có lẽ, trong giây phút ấy, ông ta đã nhớ đến điều gì đó.


Có thể là đôi tay già nua đầy vết chai sạn ấy.


Có thể là ánh mắt hiền hòa đã từng vì ông ta mà cạn khô lệ.


Nhưng rốt cuộc… vẫn không thể vượt qua được sự ích kỷ và độc ác cố hữu.


Ông ta thẹn quá hóa giận, bị tôi nói trúng tim đen, nên liền nhào tới định tát tôi một cái thật mạnh.


"Cái thứ khốn nạn này, tao đánh chết cái đứa con bất hiếu như mày!"


Chỉ là…. giây tiếp theo.


Tôi chưa từng nghĩ sẽ có người chắn trước mặt mình.


Lại càng không nghĩ, người đàn ông luôn điềm đạm lãnh đạm kia, sẽ đột ngột lao tới, tung một cú đấm thật mạnh vào mặt Thẩm Bình.


Một tiếng “Bốp” vang lên vô cùng rõ ràng.


Không biết từ khi nào, ngoài cửa sổ đã bắt đầu mưa.


Trên chiếc áo khoác dạ đen của Chu Cận Lâu còn vương vài hạt bụi mưa mang theo cái lạnh căm căm của tiết trời đông giá rét.


Tôi không phân biệt nổi… đây là mưa rơi bên bờ sông Thames ở London, hay là mưa ở quê nhà của tôi.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo