SAU KHI BỊ ĐUỔI RA KHỎI PHỦ, TA PHẤT LÊN NHƯ DIỀU GẶP GIÓ - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Trên đầu truyền đến một tiếng hừ lạnh, tờ ngân phiếu trên tay bị lấy đi, bên tai là giọng nói băng lãnh:

"Ngươi lấy đâu ra nhiều tiền thế này? Chắc là con bé nhà họ Lý đưa cho chứ gì, nó bắt ngươi rời xa Thế Càn à?"

"Ngươi không cần bận tâm đến nó, đợi nó gả vào cửa, ta tự có cách dạy bảo."

"Sau này nó là cái thể diện của Quốc Công phủ, còn ngươi chính là cái ruột thịt bên trong."

"Ta có thể bảo đảm, Thế Càn đời này chỉ có một thê một thiếp, không có ai khác bước chân vào cửa nữa đâu."

Hóa ra là vậy, sự chiếu cố của bà dành cho ta không phải vì nể mặt mẹ ta, mà chẳng qua là vì ta lọt vào mắt xanh của Triệu Thế Càn mà thôi.

Nhưng cái thứ như Triệu Thế Càn thì là cái thá gì chứ, ta còn chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái.

Lão phu nhân đưa ngân phiếu cho Lưu ma ma: "Cầm lấy trả lại cho con bé nhà họ Lý đi, bảo nó sau này không được làm khó Vãn Chu của ta."

Bà dời ánh mắt lại phía ta: "Ngươi cũng vậy, trước khi Thế Càn hoàn hôn, ngươi cứ đến Phật đường ở vài ngày đi, tránh để người ta bắt nạt."

Cái phủ này, từ trong ra ngoài, những kẻ bắt nạt ta phần lớn ta đều có thể bật lại được, chỉ duy nhất trước mặt lão thái thái và đại công tử là ta chỉ có nước bị bắt nạt mà thôi.

3

Ta vốn là "gia sinh tử" (nô tì sinh ra trong phủ) của Quốc Công phủ, từ lúc chào đời đã định sẵn thân phận tôi tớ. Năm tám tuổi mẹ qua đời, ta được sắp xếp đến hầu hạ bên cạnh đại công tử Triệu Thế Càn.

Ai ai cũng nói ta tốt số, nếu được đại công tử để mắt nạp vào phòng thì coi như đổi đời làm chủ tử. Một kẻ cô độc không nơi nương tựa như ta, quả thực cũng từng có chút ảo tưởng. Triệu Thế Càn trông khá bảnh bao, lại có chút tài hoa, đối xử với nha hoàn sai vặt xung quanh cũng cực kỳ tốt. Tốt đến mức bất kể nam hay nữ, ai ai cũng có thể trèo lên giường hắn ta.

Năm thứ năm ta hầu hạ bên cạnh Triệu Thế Càn, có một tiểu nha hoàn mang thai. Chuyện này ở các gia đình quyền quý không hiếm, nạp vào phòng là xong. Nhưng thời điểm đó lão phu nhân đang bận rộn đi lại giữa các đại gia tộc ở kinh thành để chọn thê tử cho Triệu Thế Càn, nếu bê bối truyền ra ngoài chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng Quốc Công phủ. Đêm đó, nàng nha hoàn ấy đã nổi lềnh bềnh trên hồ sen ở hậu viện.

Vì chuyện này mà ta đổ bệnh một trận. Đến khi khỏi bệnh, viện của Triệu Thế Càn vẫn huyên náo như thường lệ, cứ như thể nàng nha hoàn kia chưa từng tồn tại. Ý định bỏ trốn khỏi Quốc Công phủ bắt đầu nhen nhóm từ lúc đó.

Nhưng muốn trốn đâu có dễ?

Bên ngoài tiếng chiêng trống vang trời, náo nhiệt phi thường, hôm nay chính là ngày vui của Triệu Thế Càn. Còn ta bị nhốt trong Phật đường, xem ra hôm nay ngay cả chén rượu mừng cũng chẳng được uống rồi. Mấy ngày trước, ta đã mua chuộc lính gác bên ngoài để gửi tin đến học viện, nhưng đến giờ vẫn chưa có hồi âm. ta không biết tin có truyền đi được không, vừa lo chàng bất chấp xông vào, lại vừa lo chàng không đến.

Chưa đợi được người cần đợi, lại đón một người không ngờ tới.

"Mở cửa ra!"

Tiếng "két" vang lên, một bóng hồng rực rỡ làm hoa mắt ta. Lý Thanh Từ mặc hỉ phục, cao cao tại thượng nhìn xuống: "Thứ nô tì hèn mọn, cầm tiền mà không làm việc, chỉ biết dùng nhan sắc mê hoặc chủ nhân!"

Nàng vung tay, ném ra một tờ giấy: "Cầm lấy văn tự bán thân của ngươi, cút ngay cho ta!"

Lúc nàng nói ta cầm tiền không làm việc, ta còn thấy hơi buồn lòng, rõ ràng là đang bôi nhọ uy tín thành thật của ta mà. Nhưng khoảnh khắc cầm được văn tự bán thân, ta dập đầu thật mạnh trước mặt nàng, nói nàng là cha mẹ tái sinh cũng không quá lời.

"Đại ân đại đức của Lý tiểu thư, Diệp Vãn Chu ta khắc cốt ghi tâm. Nếu sau này tiểu thư gặp khó khăn..."

"Phi!" Nha hoàn bên cạnh nàng ngắt lời, "Tiểu thư nhà ta cả đời này sẽ thuận buồm xuôi gió!"

"Là Vãn Chu lỡ lời."

Ta thầm thở dài, gả cho Triệu Thế Càn thì đời này e là khó mà thuận buồm xuôi gió được. Nhưng tương lai ra sao, ngay cả tiền đồ của chính mình ta còn chưa biết ở đâu, tự nhiên chẳng có gì để báo đáp nàng. Chỉ để lại một câu "bảo trọng", ta liền lén lút lẻn ra cửa sau.

4

Lúc ra khỏi Quốc Công phủ, ta thấy một bóng dáng văn nhã yếu ớt đang đối đầu với đám hộ viện, một màn ẩu đả áp đảo sắp sửa xảy ra. Ta vội vàng tiến lên kéo chàng thư sinh sang một bên, bảo chàng đừng kích động, rồi xoay người nhét vào tay mỗi tên hộ viện vài lượng bạc:

"Hôm nay trong phủ có hỉ sự, lão phu nhân đã phát tiền thưởng rồi, lát nữa đợi đến lúc đổi ca, gọi mọi người vào uống chén rượu mừng nhé!"

"Ngày đại hỉ đừng nên gây chuyện."

"Hóa ra là Vãn Chu cô nương." Đám người thấy là ta, liền cười hì hì nhận tiền thưởng rồi giải tán.

Tô Hành Chỉ thấy mặt ta trắng bệch, cuống quýt đến mức sắp khóc: "Vãn Chu, họ có làm khó nàng không? Nếu nàng chịu ủy khuất, ta... ta sẽ đi tính sổ với họ!"

"Chàng ngay cả mấy tên hộ viện này còn đánh không lại, định tính sổ với ai?" Ta xua tay, "Đi thôi, về nhà."

 

"Hả?" Tô Hành Chỉ vừa lấy túi tiền ra, ngẩn người, "Không phải cần tiền chuộc thân sao? Ta chuẩn bị bạc xong rồi đây."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo